Tác giả:

Trước khi buổi hòa nhạc chính thức bắt đầu, Nhiễm Nhị ngồi trong khán phòng, trong lòng có một chút rối loạn liếc nhìn người đàn ông ngồi kế ở bên cô. Vài phút trước, Nhiễm Nhị đi theo Phan Ninh người đã dẫn cô tiến vào bên trong hội trường, một người đàn ông có dáng người mạnh mẽ mặc đồng phục cảnh sát lướt qua ngang cô, vậy mà lại khiến tim cô đập thình thịch. Cô cùng với Phan Ninh đang nói chuyện lập tức ánh mắt bị anh thu hút một cách mạnh mẽ, anh đang ngồi phía bên trái của phần trung tâm tầng một, dưới ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt thẳng thắn và kiên định, anh đoan chín ngồi ở đó, yên tĩnh và trầm ổn, không nói một lời nào, không có một động tác, nhưng cả người tản ra một khí chất thanh nhã cao quý. Anh là một cảnh sát, lại giống như một thân sĩ được giáo dục rất tốt. Đến khi Nhiễm Nhị hồi phục lại tinh thần, Phan Ninh cư nhiên đã chạy đến bên cạnh người đó rồi. Đây là bắt chuyện sao??? Thượng đế ơi!!! Lúc Nhiễm Nhị hoang mang chạy tới, ánh mắt của anh vừa lúc…

Chương 29: C29: Chương 29

Ngắm Bắn Trúng Tim AnhTác giả: Triệu Thừa DưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrước khi buổi hòa nhạc chính thức bắt đầu, Nhiễm Nhị ngồi trong khán phòng, trong lòng có một chút rối loạn liếc nhìn người đàn ông ngồi kế ở bên cô. Vài phút trước, Nhiễm Nhị đi theo Phan Ninh người đã dẫn cô tiến vào bên trong hội trường, một người đàn ông có dáng người mạnh mẽ mặc đồng phục cảnh sát lướt qua ngang cô, vậy mà lại khiến tim cô đập thình thịch. Cô cùng với Phan Ninh đang nói chuyện lập tức ánh mắt bị anh thu hút một cách mạnh mẽ, anh đang ngồi phía bên trái của phần trung tâm tầng một, dưới ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt thẳng thắn và kiên định, anh đoan chín ngồi ở đó, yên tĩnh và trầm ổn, không nói một lời nào, không có một động tác, nhưng cả người tản ra một khí chất thanh nhã cao quý. Anh là một cảnh sát, lại giống như một thân sĩ được giáo dục rất tốt. Đến khi Nhiễm Nhị hồi phục lại tinh thần, Phan Ninh cư nhiên đã chạy đến bên cạnh người đó rồi. Đây là bắt chuyện sao??? Thượng đế ơi!!! Lúc Nhiễm Nhị hoang mang chạy tới, ánh mắt của anh vừa lúc… Dáng vẻ ***** người quá đáng của cô ta khiến Lâm Trạm cảm thấy vô cùng khó chịu, muốn đuổi thẳng cổ cô ta về, kết quả là Nhiễm Nhị nói một câu mà cô ta không thể nào ngờ đến, khiến cho anh nhịn không nổi phì cười. Cô giả vờ hỏi một câu rằng: "Hai người là chạy hai chiếc xe khác nhau, cùng đến đây hay sao?"Lạc Cẩn Viện rõ ràng là vô cùng mất mặt, từ cơ quan đến đây, cô ta dù gì đi chăng nữa thì cũng là muốn Lâm Trạm đi nhờ xe của cô ta, nhưng Lâm Trạmnói là không cần, rõ ràng là muốn tránh cô ta, là cô ta cứ nhất quyết theo qua đây, cứ vậy mà bám theo sau anh để đến đây.Nhiễm Nhị dám thề với trời, cô thật sự là không có ý chế nhạo Lạc Cẩn Viện, cô chỉ là nhất thời không biết là, rốt cuộc là một chiếc xe, do Lạc Cẩn Viện chở anh đến, hay là mỗi người chạy một chiếc xe đến đây.Nếu như là lên xe của Lạc Cẩn Viện, vậy thì đương nhiên là không cần rồi. Cho nên cô mới hỏi câu hỏi như vậy, hiển nhiên, cô càng bị Lạc mỹ nhân xác nhận cô là kẻ địch không đội trời chung của mình.Lúc này, Nhiễm Nhị bị kẹp giữa Lâm Trạm và Lạc mỹ nhân, cố ý nói khích khiến cho Lạc mỹ nhân ghen tuông lên, muốn thoát khỏi đây! Cô tìm trong bụng cả nửa ngày trời, nhưng vẫn chưa tìm thấy lời lẽ thích hợp, chỉ còn cách tốt nhất là cười mỉm một cách thật thân thiện: "Tôi vẫn nên đón taxi về thì hơn nhỉ."Lâm Trạm à Lâm Trạm."Vậy…… anh nghỉ ngơi để dưỡng thương nhé." Nhiễm Nhị không còn gì để nói, chào tạm biệt anh, Lâm Trạm có tốt hơn nữa cô cũng không muốn xen vào một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng với người khác. Cảm xúc của Nhiễm Nhị có chút rối bời, quay sang cười một cái với đại thúc đang nhẫn nại chờ cô, cô đỡ đại thúc rời đi."Đợi đã." Lâm Trạm bỗng nhiên gọi cô lại: "Lên xe đi, tôi đã nói đưa hai người về thì sẽ đưa hai người về."

Dáng vẻ ***** người quá đáng của cô ta khiến Lâm Trạm cảm thấy vô cùng khó chịu, muốn đuổi thẳng cổ cô ta về, kết quả là Nhiễm Nhị nói một câu mà cô ta không thể nào ngờ đến, khiến cho anh nhịn không nổi phì cười. Cô giả vờ hỏi một câu rằng: "Hai người là chạy hai chiếc xe khác nhau, cùng đến đây hay sao?"

Lạc Cẩn Viện rõ ràng là vô cùng mất mặt, từ cơ quan đến đây, cô ta dù gì đi chăng nữa thì cũng là muốn Lâm Trạm đi nhờ xe của cô ta, nhưng Lâm Trạm

nói là không cần, rõ ràng là muốn tránh cô ta, là cô ta cứ nhất quyết theo qua đây, cứ vậy mà bám theo sau anh để đến đây.

Nhiễm Nhị dám thề với trời, cô thật sự là không có ý chế nhạo Lạc Cẩn Viện, cô chỉ là nhất thời không biết là, rốt cuộc là một chiếc xe, do Lạc Cẩn Viện chở anh đến, hay là mỗi người chạy một chiếc xe đến đây.

Nếu như là lên xe của Lạc Cẩn Viện, vậy thì đương nhiên là không cần rồi. Cho nên cô mới hỏi câu hỏi như vậy, hiển nhiên, cô càng bị Lạc mỹ nhân xác nhận cô là kẻ địch không đội trời chung của mình.

Lúc này, Nhiễm Nhị bị kẹp giữa Lâm Trạm và Lạc mỹ nhân, cố ý nói khích khiến cho Lạc mỹ nhân ghen tuông lên, muốn thoát khỏi đây! Cô tìm trong bụng cả nửa ngày trời, nhưng vẫn chưa tìm thấy lời lẽ thích hợp, chỉ còn cách tốt nhất là cười mỉm một cách thật thân thiện: "Tôi vẫn nên đón taxi về thì hơn nhỉ."

Lâm Trạm à Lâm Trạm.

"Vậy…… anh nghỉ ngơi để dưỡng thương nhé." Nhiễm Nhị không còn gì để nói, chào tạm biệt anh, Lâm Trạm có tốt hơn nữa cô cũng không muốn xen vào một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng với người khác. Cảm xúc của Nhiễm Nhị có chút rối bời, quay sang cười một cái với đại thúc đang nhẫn nại chờ cô, cô đỡ đại thúc rời đi.

"Đợi đã." Lâm Trạm bỗng nhiên gọi cô lại: "Lên xe đi, tôi đã nói đưa hai người về thì sẽ đưa hai người về."

Ngắm Bắn Trúng Tim AnhTác giả: Triệu Thừa DưTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrước khi buổi hòa nhạc chính thức bắt đầu, Nhiễm Nhị ngồi trong khán phòng, trong lòng có một chút rối loạn liếc nhìn người đàn ông ngồi kế ở bên cô. Vài phút trước, Nhiễm Nhị đi theo Phan Ninh người đã dẫn cô tiến vào bên trong hội trường, một người đàn ông có dáng người mạnh mẽ mặc đồng phục cảnh sát lướt qua ngang cô, vậy mà lại khiến tim cô đập thình thịch. Cô cùng với Phan Ninh đang nói chuyện lập tức ánh mắt bị anh thu hút một cách mạnh mẽ, anh đang ngồi phía bên trái của phần trung tâm tầng một, dưới ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt thẳng thắn và kiên định, anh đoan chín ngồi ở đó, yên tĩnh và trầm ổn, không nói một lời nào, không có một động tác, nhưng cả người tản ra một khí chất thanh nhã cao quý. Anh là một cảnh sát, lại giống như một thân sĩ được giáo dục rất tốt. Đến khi Nhiễm Nhị hồi phục lại tinh thần, Phan Ninh cư nhiên đã chạy đến bên cạnh người đó rồi. Đây là bắt chuyện sao??? Thượng đế ơi!!! Lúc Nhiễm Nhị hoang mang chạy tới, ánh mắt của anh vừa lúc… Dáng vẻ ***** người quá đáng của cô ta khiến Lâm Trạm cảm thấy vô cùng khó chịu, muốn đuổi thẳng cổ cô ta về, kết quả là Nhiễm Nhị nói một câu mà cô ta không thể nào ngờ đến, khiến cho anh nhịn không nổi phì cười. Cô giả vờ hỏi một câu rằng: "Hai người là chạy hai chiếc xe khác nhau, cùng đến đây hay sao?"Lạc Cẩn Viện rõ ràng là vô cùng mất mặt, từ cơ quan đến đây, cô ta dù gì đi chăng nữa thì cũng là muốn Lâm Trạm đi nhờ xe của cô ta, nhưng Lâm Trạmnói là không cần, rõ ràng là muốn tránh cô ta, là cô ta cứ nhất quyết theo qua đây, cứ vậy mà bám theo sau anh để đến đây.Nhiễm Nhị dám thề với trời, cô thật sự là không có ý chế nhạo Lạc Cẩn Viện, cô chỉ là nhất thời không biết là, rốt cuộc là một chiếc xe, do Lạc Cẩn Viện chở anh đến, hay là mỗi người chạy một chiếc xe đến đây.Nếu như là lên xe của Lạc Cẩn Viện, vậy thì đương nhiên là không cần rồi. Cho nên cô mới hỏi câu hỏi như vậy, hiển nhiên, cô càng bị Lạc mỹ nhân xác nhận cô là kẻ địch không đội trời chung của mình.Lúc này, Nhiễm Nhị bị kẹp giữa Lâm Trạm và Lạc mỹ nhân, cố ý nói khích khiến cho Lạc mỹ nhân ghen tuông lên, muốn thoát khỏi đây! Cô tìm trong bụng cả nửa ngày trời, nhưng vẫn chưa tìm thấy lời lẽ thích hợp, chỉ còn cách tốt nhất là cười mỉm một cách thật thân thiện: "Tôi vẫn nên đón taxi về thì hơn nhỉ."Lâm Trạm à Lâm Trạm."Vậy…… anh nghỉ ngơi để dưỡng thương nhé." Nhiễm Nhị không còn gì để nói, chào tạm biệt anh, Lâm Trạm có tốt hơn nữa cô cũng không muốn xen vào một mối quan hệ mập mờ không rõ ràng với người khác. Cảm xúc của Nhiễm Nhị có chút rối bời, quay sang cười một cái với đại thúc đang nhẫn nại chờ cô, cô đỡ đại thúc rời đi."Đợi đã." Lâm Trạm bỗng nhiên gọi cô lại: "Lên xe đi, tôi đã nói đưa hai người về thì sẽ đưa hai người về."

Chương 29: C29: Chương 29