Tác giả:

“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…

Chương 73: Vạch trần quá khứ không hay

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Nhìn thấy Giang Vũ dùng lời nói đả kích Lăng Vân đến mức anh ta không thể phản bác, Vương Mãn Kim và Tê Thiên Minh liếc nhìn nhau rồi lén lút bật ngón tay cái lên cho Giang Vũ.Không aỉ ngờ Giang Vũ lại giỏi đổ lỗi cho người khác như vậy anh có thể khiến cho đối phương phẫn nộ mà thậm chí không cần dùng đến một lời th ô tục nào.“Bây giờ tôi đang là người phụ trách việc đầu tư của nhà họ Kỷ ở Giang Châu, nếu như anh dám tấn công tôi thì cũng tức là anh đang tấn công người của nhà họ Kỷ”.Nhìn thấy Lăng Vân chuẩn bị ra tay tấn công mình, Giang Vũ vẫn tựtỉn khiêu khích: “Hơn nữa, quan hệ của tôi với cô Kỷ… Nếu anh có gan thì cứ động vào tôi!”Nghe vậy, mọi người dều khinh thường nhìn Giang Vũ, nói cả nửa ngày, hóa ra tên này vẫn dựa vào cô Kỷ và nhà họ Kỷ để cáo mượn oai hùm, đúng là không biết xấu hổ.“Cậu chủ, đừng quá kích động”.Chú Nghiêm nhanh chóng tiến lên giữ chặtLáng Vân, nhắc nhở: “Bây giờ chưa phải lúc ra tay”.“Mày muốn khiêu khích tao ra tay trước, sau đó chạy đi tìm cô Kỷ tố cáo, tao sẽ không để mày thực hiện được mục đích!”Lăng Vân buộc mình phải bình tĩnh lại, nghiêm mặt nhìn Giang Vũ nói: “Đối phó với loại rác rưởi như mày tao cũng không cân tự mình ra tay”.Lập tức, Lăng Vân nhìn về phía những người bên cạnh Giang Vũ, cuối cùng ánh mắt rơi vào Vương Mãn Kim: “Tên mập này nhìn quen quen!”Vương Mãn Kim vốn không muốn nói gì bỗng nhiên bị gọi đến, đành phải đứng lên: “Chào cậu Lăng, tôi là Vương Mãn Kim, người nhà họ Vương ở Giang Châu. Bố tôi là…”“Tôi nhớ ra rồi!”Lăng Vân chợt nhận ra, liền ngắt lời Vương Mãn Kim: “Nhà họ Vương được coi là tỷ phú Giang Châu, trước đây họ muốn nhập trú vào tỉnh lỵ để phát triền, cuối cùng bị tôi ngăn lại”.“Phải!”Đối với chuyện này, trong lòng Vương Mãn Kim tràn đầy oán hận nhưng lại không dám trựctiếp bày tỏ, chỉ có thể ngượng ngùng gật đầu.Những người chứng kiến đêu kinh ngạc không thôi.Là con trai của người giàu nhất Giang Châu, Vương Mãn Kim chắc chắn chính là thanh niên ưu tú hàng đầu Giang Châu, nhưng trước mặt Lăng Vân vẫn phải hèn mọn như vậy.Điều này cũng cho thấy thực lực của Lăng Vân đáng sợ đến mức nào!“Bây giờ tôi sẽ cho anh một cơ hội”.Lăng Vân nheo mắt chỉ vào Giang Vũ: “Chỉ cần bây giờ anh tát tên này mấy cái, thì tôi không chỉ đồng ý cho nhà họ Vương nhập trú vào thị trường tỉnh lỵ mà còn dùng thực lực của nhà họ Lăng để nâng đỡ nhà họ Vương, thế nào?”“Cậu Lăng đừng đùa!”Vương Mãn Kim khẽ nhíu mày, lắc đầu nói: “Nhà họ Vương bây giờ đã học được bài học an phận thủ thường, không còn mong muốn phát triển ở tỉnh lỵ nữa”.“Chát!”Vương Mãn Kim vừa dứt lời thì Lăng Vân đã giơ tay tát vào mặt anh ta: “Sao anh dám cự tuyệt yêu cầu của tôi!”Sắc mặt Vương Mãn Kim đỏ bừng, anh ta ôm mặt, hai mắt đỏ bừng, thân thể khẽ run lên.Đường đường là con trai của người giàu nhất Giang Châu, được xem là thanh niên ưu tú bậc nhất Giang Châu, bây giờ lạỉ bị tát ngay trước mặt mọi người, đúng là vô cùng nhục nhã.“Tôi hỏi anh một lần nữa, anh có tát hắn hay không?”Bỏ qua sự tức giận của Vương Mãn Kim, Lăng Vân vẫn lạnh lùng hỏỉ.“Vương Mãn Kim tôi không phải đồ ngốc, Giang Vũ có cô Kỷ chống lưng, anh không dám động vào anh ấy liền lấy tôi ra làm bia đỡ đạn!”Sắc mặt Vương Mãn Kim tái mét, trừng mắt nhìn Lăng Vân, sau đó thẳng thừng ngồi trở lại ghế sofa: “Nếu như anh thật sự quyết đoán, nhà họ Lăng thực sự có thực lực như vậy thì tự mình ra tay đỉ”.“Gan lắm!”Sau khi Vương Mãn Kim bộc lộ suy nghĩ của mình trước mặt mọi người, sắc mặt Lăng Vân trở nên lạnh lùng: “Anh thông minh lắm, ngày mai tôi nhất định sẽ khiến nhà họ Vương anh phải phá sản!”

Nhìn thấy Giang Vũ dùng lời nói đả kích Lăng Vân đến mức anh ta không thể phản bác, Vương Mãn Kim và Tê Thiên Minh liếc nhìn nhau rồi lén lút bật ngón tay cái lên cho Giang Vũ.

Không aỉ ngờ Giang Vũ lại giỏi đổ lỗi cho người khác như vậy anh có thể khiến cho đối phương phẫn nộ mà thậm chí không cần dùng đến một lời th ô tục nào.

“Bây giờ tôi đang là người phụ trách việc đầu tư của nhà họ Kỷ ở Giang Châu, nếu như anh dám tấn công tôi thì cũng tức là anh đang tấn công người của nhà họ Kỷ”.

Nhìn thấy Lăng Vân chuẩn bị ra tay tấn công mình, Giang Vũ vẫn tựtỉn khiêu khích: “Hơn nữa, quan hệ của tôi với cô Kỷ… Nếu anh có gan thì cứ động vào tôi!”

Nghe vậy, mọi người dều khinh thường nhìn Giang Vũ, nói cả nửa ngày, hóa ra tên này vẫn dựa vào cô Kỷ và nhà họ Kỷ để cáo mượn oai hùm, đúng là không biết xấu hổ.

“Cậu chủ, đừng quá kích động”.

Chú Nghiêm nhanh chóng tiến lên giữ chặt

Láng Vân, nhắc nhở: “Bây giờ chưa phải lúc ra tay”.

“Mày muốn khiêu khích tao ra tay trước, sau đó chạy đi tìm cô Kỷ tố cáo, tao sẽ không để mày thực hiện được mục đích!”

Lăng Vân buộc mình phải bình tĩnh lại, nghiêm mặt nhìn Giang Vũ nói: “Đối phó với loại rác rưởi như mày tao cũng không cân tự mình ra tay”.

Lập tức, Lăng Vân nhìn về phía những người bên cạnh Giang Vũ, cuối cùng ánh mắt rơi vào Vương Mãn Kim: “Tên mập này nhìn quen quen!”

Vương Mãn Kim vốn không muốn nói gì bỗng nhiên bị gọi đến, đành phải đứng lên: “Chào cậu Lăng, tôi là Vương Mãn Kim, người nhà họ Vương ở Giang Châu. Bố tôi là…”

“Tôi nhớ ra rồi!”

Lăng Vân chợt nhận ra, liền ngắt lời Vương Mãn Kim: “Nhà họ Vương được coi là tỷ phú Giang Châu, trước đây họ muốn nhập trú vào tỉnh lỵ để phát triền, cuối cùng bị tôi ngăn lại”.

“Phải!”

Đối với chuyện này, trong lòng Vương Mãn Kim tràn đầy oán hận nhưng lại không dám trực

tiếp bày tỏ, chỉ có thể ngượng ngùng gật đầu.

Những người chứng kiến đêu kinh ngạc không thôi.

Là con trai của người giàu nhất Giang Châu, Vương Mãn Kim chắc chắn chính là thanh niên ưu tú hàng đầu Giang Châu, nhưng trước mặt Lăng Vân vẫn phải hèn mọn như vậy.

Điều này cũng cho thấy thực lực của Lăng Vân đáng sợ đến mức nào!

“Bây giờ tôi sẽ cho anh một cơ hội”.

Lăng Vân nheo mắt chỉ vào Giang Vũ: “Chỉ cần bây giờ anh tát tên này mấy cái, thì tôi không chỉ đồng ý cho nhà họ Vương nhập trú vào thị trường tỉnh lỵ mà còn dùng thực lực của nhà họ Lăng để nâng đỡ nhà họ Vương, thế nào?”

“Cậu Lăng đừng đùa!”

Vương Mãn Kim khẽ nhíu mày, lắc đầu nói: “Nhà họ Vương bây giờ đã học được bài học an phận thủ thường, không còn mong muốn phát triển ở tỉnh lỵ nữa”.

“Chát!”

Vương Mãn Kim vừa dứt lời thì Lăng Vân đã giơ tay tát vào mặt anh ta: “Sao anh dám cự tuyệt yêu cầu của tôi!”

Sắc mặt Vương Mãn Kim đỏ bừng, anh ta ôm mặt, hai mắt đỏ bừng, thân thể khẽ run lên.

Đường đường là con trai của người giàu nhất Giang Châu, được xem là thanh niên ưu tú bậc nhất Giang Châu, bây giờ lạỉ bị tát ngay trước mặt mọi người, đúng là vô cùng nhục nhã.

“Tôi hỏi anh một lần nữa, anh có tát hắn hay không?”

Bỏ qua sự tức giận của Vương Mãn Kim, Lăng Vân vẫn lạnh lùng hỏỉ.

“Vương Mãn Kim tôi không phải đồ ngốc, Giang Vũ có cô Kỷ chống lưng, anh không dám động vào anh ấy liền lấy tôi ra làm bia đỡ đạn!”

Sắc mặt Vương Mãn Kim tái mét, trừng mắt nhìn Lăng Vân, sau đó thẳng thừng ngồi trở lại ghế sofa: “Nếu như anh thật sự quyết đoán, nhà họ Lăng thực sự có thực lực như vậy thì tự mình ra tay đỉ”.

“Gan lắm!”

Sau khi Vương Mãn Kim bộc lộ suy nghĩ của mình trước mặt mọi người, sắc mặt Lăng Vân trở nên lạnh lùng: “Anh thông minh lắm, ngày mai tôi nhất định sẽ khiến nhà họ Vương anh phải phá sản!”

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Nhìn thấy Giang Vũ dùng lời nói đả kích Lăng Vân đến mức anh ta không thể phản bác, Vương Mãn Kim và Tê Thiên Minh liếc nhìn nhau rồi lén lút bật ngón tay cái lên cho Giang Vũ.Không aỉ ngờ Giang Vũ lại giỏi đổ lỗi cho người khác như vậy anh có thể khiến cho đối phương phẫn nộ mà thậm chí không cần dùng đến một lời th ô tục nào.“Bây giờ tôi đang là người phụ trách việc đầu tư của nhà họ Kỷ ở Giang Châu, nếu như anh dám tấn công tôi thì cũng tức là anh đang tấn công người của nhà họ Kỷ”.Nhìn thấy Lăng Vân chuẩn bị ra tay tấn công mình, Giang Vũ vẫn tựtỉn khiêu khích: “Hơn nữa, quan hệ của tôi với cô Kỷ… Nếu anh có gan thì cứ động vào tôi!”Nghe vậy, mọi người dều khinh thường nhìn Giang Vũ, nói cả nửa ngày, hóa ra tên này vẫn dựa vào cô Kỷ và nhà họ Kỷ để cáo mượn oai hùm, đúng là không biết xấu hổ.“Cậu chủ, đừng quá kích động”.Chú Nghiêm nhanh chóng tiến lên giữ chặtLáng Vân, nhắc nhở: “Bây giờ chưa phải lúc ra tay”.“Mày muốn khiêu khích tao ra tay trước, sau đó chạy đi tìm cô Kỷ tố cáo, tao sẽ không để mày thực hiện được mục đích!”Lăng Vân buộc mình phải bình tĩnh lại, nghiêm mặt nhìn Giang Vũ nói: “Đối phó với loại rác rưởi như mày tao cũng không cân tự mình ra tay”.Lập tức, Lăng Vân nhìn về phía những người bên cạnh Giang Vũ, cuối cùng ánh mắt rơi vào Vương Mãn Kim: “Tên mập này nhìn quen quen!”Vương Mãn Kim vốn không muốn nói gì bỗng nhiên bị gọi đến, đành phải đứng lên: “Chào cậu Lăng, tôi là Vương Mãn Kim, người nhà họ Vương ở Giang Châu. Bố tôi là…”“Tôi nhớ ra rồi!”Lăng Vân chợt nhận ra, liền ngắt lời Vương Mãn Kim: “Nhà họ Vương được coi là tỷ phú Giang Châu, trước đây họ muốn nhập trú vào tỉnh lỵ để phát triền, cuối cùng bị tôi ngăn lại”.“Phải!”Đối với chuyện này, trong lòng Vương Mãn Kim tràn đầy oán hận nhưng lại không dám trựctiếp bày tỏ, chỉ có thể ngượng ngùng gật đầu.Những người chứng kiến đêu kinh ngạc không thôi.Là con trai của người giàu nhất Giang Châu, Vương Mãn Kim chắc chắn chính là thanh niên ưu tú hàng đầu Giang Châu, nhưng trước mặt Lăng Vân vẫn phải hèn mọn như vậy.Điều này cũng cho thấy thực lực của Lăng Vân đáng sợ đến mức nào!“Bây giờ tôi sẽ cho anh một cơ hội”.Lăng Vân nheo mắt chỉ vào Giang Vũ: “Chỉ cần bây giờ anh tát tên này mấy cái, thì tôi không chỉ đồng ý cho nhà họ Vương nhập trú vào thị trường tỉnh lỵ mà còn dùng thực lực của nhà họ Lăng để nâng đỡ nhà họ Vương, thế nào?”“Cậu Lăng đừng đùa!”Vương Mãn Kim khẽ nhíu mày, lắc đầu nói: “Nhà họ Vương bây giờ đã học được bài học an phận thủ thường, không còn mong muốn phát triển ở tỉnh lỵ nữa”.“Chát!”Vương Mãn Kim vừa dứt lời thì Lăng Vân đã giơ tay tát vào mặt anh ta: “Sao anh dám cự tuyệt yêu cầu của tôi!”Sắc mặt Vương Mãn Kim đỏ bừng, anh ta ôm mặt, hai mắt đỏ bừng, thân thể khẽ run lên.Đường đường là con trai của người giàu nhất Giang Châu, được xem là thanh niên ưu tú bậc nhất Giang Châu, bây giờ lạỉ bị tát ngay trước mặt mọi người, đúng là vô cùng nhục nhã.“Tôi hỏi anh một lần nữa, anh có tát hắn hay không?”Bỏ qua sự tức giận của Vương Mãn Kim, Lăng Vân vẫn lạnh lùng hỏỉ.“Vương Mãn Kim tôi không phải đồ ngốc, Giang Vũ có cô Kỷ chống lưng, anh không dám động vào anh ấy liền lấy tôi ra làm bia đỡ đạn!”Sắc mặt Vương Mãn Kim tái mét, trừng mắt nhìn Lăng Vân, sau đó thẳng thừng ngồi trở lại ghế sofa: “Nếu như anh thật sự quyết đoán, nhà họ Lăng thực sự có thực lực như vậy thì tự mình ra tay đỉ”.“Gan lắm!”Sau khi Vương Mãn Kim bộc lộ suy nghĩ của mình trước mặt mọi người, sắc mặt Lăng Vân trở nên lạnh lùng: “Anh thông minh lắm, ngày mai tôi nhất định sẽ khiến nhà họ Vương anh phải phá sản!”

Chương 73: Vạch trần quá khứ không hay