Tác giả:

“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…

Chương 137: Ông dám chết thì tôi dám chôn!

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Lăng Phi Dương đã điêu tra chi tiết về thân phận bối cánh cúa Bruce, ỏng ta biết Bruce là một trong hai mươi chuyên gia tâm lý hàng đầu thế giới nên mới bỏ ra rất nhiều tiền đế mời anh ta về đây.Vì vậy khi thấy Bruce tiêu hết tài sản đế đánh cược với Giang Vũ, Lăng Phi Dương cũng muốn cược lớn.Nếu có thế lấy được phương thuốc cúa ba loại thân dược từ tay Giang Vũ thì nhà họ Làng sẽ không cần phải chuyến trọng tâm sản nghiệp cúa mình nữa, họ chí cần đổi tên ba loại thuốc này rồi đưa chúng ra thị trường là có thế kiếm tiền.Như vậy thì nhà họ Lăng chắng những có thế xoay chuyến thế cục thất bại trên thị trường y dược – mỹ phẩm, còn có thể dựa vào ba loại thần dược này đế phát triến vượt bậc, vượt ra khỏi Giang Đỏng, trở nên nổi tiếng khẳp thế giới.‘Cược nhỏ thì vui, cược lớn thì hại thân!”“Vốn dĩ tòi chỉ muốn đánh cược 100 triệu mà cậu Lăng đưa cho tôi, cho dù có thua cũng sẽ không đau lòng”.“Vậy mà ông Lăng lại vung tay cược đến 500 triệu, có phái là chơi lớn quá rồi không?”Giang Vũ nhìn Lãng Phi Dương, nét mặt kỳquái: ‘Với tình hình hiện tại của nhà họ Lăng thì ông có đú khả nang lấy ra 500 triệu không?”‘Hừ! Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Mặc dù hiện tại nhà họ Lãng đang gặp khó khần nhưng nầm trầm triệu cũng không phải là vấn đề ‘.Lăng Phỉ Dương hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói: ‘Nếu không dám cược thì cứ thừa nhận mình là kẻ lừa đảo rồi cút đi!”‘Tòi có gì mà không dám cược, ông dám chết thì tỏi dám chôn! ‘Giang Vũ phá lên cười, vốn dĩ anh chỉ muốn lấy cây nhân sâm sáu mươi năm tuối, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn số tiền lớn đến 550 triệu!‘Vậy mời giám đốc Trương làm chứng’.Lăng Phi Dương gặt đầu mạnh mẽ, nhìn Trương Hiến Minh.‘Được, tôi đồng ý’.Trương Hiển Minh mím cười, kiên định nói: ớ tinh Giang Đông tòi có tư cách làm còng chứng viên, không ai có thế thua mà không chung cược!”‘Bố, bố đang làm cái gì vậy?’Trương Hồng Nham khó chịu nhìn Trương Hiến Minh, nói nhỏ: ‘Bọn họ lợi dụng sức khóe của Xáo Xáo đế cá cược, thật quá đáng. Sao bố lại đồng ý với bọn họ?’‘Hồng Nhan, con van còn quá trẻ!’Trương Hiến Minh mỉm cười, giải thích: Bởi vì bọn họ đã đặt cược quá lớn cho nên bọn họ mới phái cấn thận chữa trị cho xáo xáo’.‘Cược càng lớn thì xảo xảo càng nhận được trị liệu tốt hơn. Sao bố lại không đồng ý chứ?1‘Con hiếu rồi, van là bố sáng suốt nhất!’Trương Hồng Nham chợt bừng tính, âm thâm ngưỡng mộ, quá nhiên gừng càng già càng cay!Sau khi ba bên thống nhất, đoàn người trở lại phòng của Trương xảo xảo.Người hâu của nhà họ Trương đã sứa xong cửa số, còn Trương xảo xào vần đang mê man ngủ trên giường.‘Mởhết rèm ra”.Sau khi vào cửa, Giang Vũ chậm rãi bước về phía cửa số.Sầc mặt Trương Hiến Minh tái đi, ông ta nhâc nhở: ‘Cậu Giang, con gái của tôi không thế chịu được ánh sáng…’‘Đó chỉ là bóng đen tâm lý. Nếu như cứ đế chuyện này tiếp diễn thì tình hình của cò Trương sẽ càng tồi tệ hơn’.Giang Vũ ngât lời Trương Hiến Minh mà không quay đầu lại, thắng thừng mở tấm rèm trước mặt ra: ‘Lúc nãy cỏ ấy nháy lầu cũng đã tiếp xúc với ánh sáng, thân trí còn được khói phục một chút’‘Đúng đúng đúng! Lúc nãy xảo xảo còn nhận ra tỏi, gọi tỏi là anh hai!’Trương Hồng Nham liên tục gặt đầu, nhanh chóng chạy đến các cửa sổ khác và mở toàn bộ rèm cản sáng ra.Chẳng bao lâu sau, căn phòng tối đen đã được ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Lăng Phi Dương đã điêu tra chi tiết về thân phận bối cánh cúa Bruce, ỏng ta biết Bruce là một trong hai mươi chuyên gia tâm lý hàng đầu thế giới nên mới bỏ ra rất nhiều tiền đế mời anh ta về đây.

Vì vậy khi thấy Bruce tiêu hết tài sản đế đánh cược với Giang Vũ, Lăng Phi Dương cũng muốn cược lớn.

Nếu có thế lấy được phương thuốc cúa ba loại thân dược từ tay Giang Vũ thì nhà họ Làng sẽ không cần phải chuyến trọng tâm sản nghiệp cúa mình nữa, họ chí cần đổi tên ba loại thuốc này rồi đưa chúng ra thị trường là có thế kiếm tiền.

Như vậy thì nhà họ Lăng chắng những có thế xoay chuyến thế cục thất bại trên thị trường y dược – mỹ phẩm, còn có thể dựa vào ba loại thần dược này đế phát triến vượt bậc, vượt ra khỏi Giang Đỏng, trở nên nổi tiếng khẳp thế giới.

‘Cược nhỏ thì vui, cược lớn thì hại thân!”

“Vốn dĩ tòi chỉ muốn đánh cược 100 triệu mà cậu Lăng đưa cho tôi, cho dù có thua cũng sẽ không đau lòng”.

“Vậy mà ông Lăng lại vung tay cược đến 500 triệu, có phái là chơi lớn quá rồi không?”

Giang Vũ nhìn Lãng Phi Dương, nét mặt kỳ

quái: ‘Với tình hình hiện tại của nhà họ Lăng thì ông có đú khả nang lấy ra 500 triệu không?”

‘Hừ! Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Mặc dù hiện tại nhà họ Lãng đang gặp khó khần nhưng nầm trầm triệu cũng không phải là vấn đề ‘.

Lăng Phỉ Dương hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói: ‘Nếu không dám cược thì cứ thừa nhận mình là kẻ lừa đảo rồi cút đi!”

‘Tòi có gì mà không dám cược, ông dám chết thì tỏi dám chôn! ‘

Giang Vũ phá lên cười, vốn dĩ anh chỉ muốn lấy cây nhân sâm sáu mươi năm tuối, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn số tiền lớn đến 550 triệu!

‘Vậy mời giám đốc Trương làm chứng’.

Lăng Phi Dương gặt đầu mạnh mẽ, nhìn Trương Hiến Minh.

‘Được, tôi đồng ý’.

Trương Hiển Minh mím cười, kiên định nói: ớ tinh Giang Đông tòi có tư cách làm còng chứng viên, không ai có thế thua mà không chung cược!”

‘Bố, bố đang làm cái gì vậy?’

Trương Hồng Nham khó chịu nhìn Trương Hiến Minh, nói nhỏ: ‘Bọn họ lợi dụng sức khóe của Xáo Xáo đế cá cược, thật quá đáng. Sao bố lại đồng ý với bọn họ?’

‘Hồng Nhan, con van còn quá trẻ!’

Trương Hiến Minh mỉm cười, giải thích: Bởi vì bọn họ đã đặt cược quá lớn cho nên bọn họ mới phái cấn thận chữa trị cho xáo xáo’.

‘Cược càng lớn thì xảo xảo càng nhận được trị liệu tốt hơn. Sao bố lại không đồng ý chứ?1

‘Con hiếu rồi, van là bố sáng suốt nhất!’

Trương Hồng Nham chợt bừng tính, âm thâm ngưỡng mộ, quá nhiên gừng càng già càng cay!

Sau khi ba bên thống nhất, đoàn người trở lại phòng của Trương xảo xảo.

Người hâu của nhà họ Trương đã sứa xong cửa số, còn Trương xảo xào vần đang mê man ngủ trên giường.

‘Mởhết rèm ra”.

Sau khi vào cửa, Giang Vũ chậm rãi bước về phía cửa số.

Sầc mặt Trương Hiến Minh tái đi, ông ta nhâc nhở: ‘Cậu Giang, con gái của tôi không thế chịu được ánh sáng…’

‘Đó chỉ là bóng đen tâm lý. Nếu như cứ đế chuyện này tiếp diễn thì tình hình của cò Trương sẽ càng tồi tệ hơn’.

Giang Vũ ngât lời Trương Hiến Minh mà không quay đầu lại, thắng thừng mở tấm rèm trước mặt ra: ‘Lúc nãy cỏ ấy nháy lầu cũng đã tiếp xúc với ánh sáng, thân trí còn được khói phục một chút’

‘Đúng đúng đúng! Lúc nãy xảo xảo còn nhận ra tỏi, gọi tỏi là anh hai!’

Trương Hồng Nham liên tục gặt đầu, nhanh chóng chạy đến các cửa sổ khác và mở toàn bộ rèm cản sáng ra.

Chẳng bao lâu sau, căn phòng tối đen đã được ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Lăng Phi Dương đã điêu tra chi tiết về thân phận bối cánh cúa Bruce, ỏng ta biết Bruce là một trong hai mươi chuyên gia tâm lý hàng đầu thế giới nên mới bỏ ra rất nhiều tiền đế mời anh ta về đây.Vì vậy khi thấy Bruce tiêu hết tài sản đế đánh cược với Giang Vũ, Lăng Phi Dương cũng muốn cược lớn.Nếu có thế lấy được phương thuốc cúa ba loại thân dược từ tay Giang Vũ thì nhà họ Làng sẽ không cần phải chuyến trọng tâm sản nghiệp cúa mình nữa, họ chí cần đổi tên ba loại thuốc này rồi đưa chúng ra thị trường là có thế kiếm tiền.Như vậy thì nhà họ Lăng chắng những có thế xoay chuyến thế cục thất bại trên thị trường y dược – mỹ phẩm, còn có thể dựa vào ba loại thần dược này đế phát triến vượt bậc, vượt ra khỏi Giang Đỏng, trở nên nổi tiếng khẳp thế giới.‘Cược nhỏ thì vui, cược lớn thì hại thân!”“Vốn dĩ tòi chỉ muốn đánh cược 100 triệu mà cậu Lăng đưa cho tôi, cho dù có thua cũng sẽ không đau lòng”.“Vậy mà ông Lăng lại vung tay cược đến 500 triệu, có phái là chơi lớn quá rồi không?”Giang Vũ nhìn Lãng Phi Dương, nét mặt kỳquái: ‘Với tình hình hiện tại của nhà họ Lăng thì ông có đú khả nang lấy ra 500 triệu không?”‘Hừ! Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa. Mặc dù hiện tại nhà họ Lãng đang gặp khó khần nhưng nầm trầm triệu cũng không phải là vấn đề ‘.Lăng Phỉ Dương hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói: ‘Nếu không dám cược thì cứ thừa nhận mình là kẻ lừa đảo rồi cút đi!”‘Tòi có gì mà không dám cược, ông dám chết thì tỏi dám chôn! ‘Giang Vũ phá lên cười, vốn dĩ anh chỉ muốn lấy cây nhân sâm sáu mươi năm tuối, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn số tiền lớn đến 550 triệu!‘Vậy mời giám đốc Trương làm chứng’.Lăng Phi Dương gặt đầu mạnh mẽ, nhìn Trương Hiến Minh.‘Được, tôi đồng ý’.Trương Hiển Minh mím cười, kiên định nói: ớ tinh Giang Đông tòi có tư cách làm còng chứng viên, không ai có thế thua mà không chung cược!”‘Bố, bố đang làm cái gì vậy?’Trương Hồng Nham khó chịu nhìn Trương Hiến Minh, nói nhỏ: ‘Bọn họ lợi dụng sức khóe của Xáo Xáo đế cá cược, thật quá đáng. Sao bố lại đồng ý với bọn họ?’‘Hồng Nhan, con van còn quá trẻ!’Trương Hiến Minh mỉm cười, giải thích: Bởi vì bọn họ đã đặt cược quá lớn cho nên bọn họ mới phái cấn thận chữa trị cho xáo xáo’.‘Cược càng lớn thì xảo xảo càng nhận được trị liệu tốt hơn. Sao bố lại không đồng ý chứ?1‘Con hiếu rồi, van là bố sáng suốt nhất!’Trương Hồng Nham chợt bừng tính, âm thâm ngưỡng mộ, quá nhiên gừng càng già càng cay!Sau khi ba bên thống nhất, đoàn người trở lại phòng của Trương xảo xảo.Người hâu của nhà họ Trương đã sứa xong cửa số, còn Trương xảo xào vần đang mê man ngủ trên giường.‘Mởhết rèm ra”.Sau khi vào cửa, Giang Vũ chậm rãi bước về phía cửa số.Sầc mặt Trương Hiến Minh tái đi, ông ta nhâc nhở: ‘Cậu Giang, con gái của tôi không thế chịu được ánh sáng…’‘Đó chỉ là bóng đen tâm lý. Nếu như cứ đế chuyện này tiếp diễn thì tình hình của cò Trương sẽ càng tồi tệ hơn’.Giang Vũ ngât lời Trương Hiến Minh mà không quay đầu lại, thắng thừng mở tấm rèm trước mặt ra: ‘Lúc nãy cỏ ấy nháy lầu cũng đã tiếp xúc với ánh sáng, thân trí còn được khói phục một chút’‘Đúng đúng đúng! Lúc nãy xảo xảo còn nhận ra tỏi, gọi tỏi là anh hai!’Trương Hồng Nham liên tục gặt đầu, nhanh chóng chạy đến các cửa sổ khác và mở toàn bộ rèm cản sáng ra.Chẳng bao lâu sau, căn phòng tối đen đã được ánh sáng mặt trời chiếu vào.

Chương 137: Ông dám chết thì tôi dám chôn!