Tác giả:

“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…

Chương 152: Giải thích cái khỉ gì!

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Còn nói về tu vi cúa cậu ta bây giờ, có khá năng là bởi vì mất đi trí nhớ nên tạm thời mất đi tu vi”.“Nhưng mà cậu ta có thế ở thế giới thế tục tu luyện được đến cành giới nội kinh đại sư nhanh nhu vậy trong trạng thãi mất đi trí nhớ, đả đú đế nhìn ra được cậu ta b iến thái cỡ nào rồi!”“Lại thêm phía sau lưng cậu ta rất có khả nàng có chó dựa là kiếm thân Thanh Phong, nhân vật như vậy đừng nói là chúng ta, cho dù cà đại tòng sư thậm chí kê mạnh Tién thiên cùng không tréu chọc vào được”.“Nếu như là thật, vậy nhà họ Kỷ sẽ chầng là cái gì trước mặt cậu ta”.Ngò Khai Sơn vội gật đầu, nói băng giọng kiêng dè: “Dù gì kiếm thần Thanh Phong là cua thời kỳ chiến tranh, là một kẻ mạnh có thể lấy sức cùa một mình để tiéu diệt cà một quốc gia, người dám động vào cậu ta có khác gì tự đi tìm chết!”“Cậu bày giờ đá hiểu, anh vì sao phải ra tay ngàn cậu lại rồi chứ!”Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhéNgô Khai Thiên hít sâu một hơi, nhìn vào cánh tay phái cúa Ngô Khai Sơn mà cám thấy may mần: “Năm đó anh bị đứa bé kia đánh cho một trận, còn chưa làm nó bị thương chút nào, sư môn đã phài chặt một ngón tay của anh để ta tội”.“Nếu như cậu thực sự làm tốn thương cậu ta, vậy thì chì có đường chết”.“Cho dù là bây giờ… đê cho trưởng bối trong sư mòn biết được cú đấm của cậu hất bay chiếc ỏ tò mà cậu ta ngồi, hại cậu ta suýt chết”.“Anh đoán dù cậu có giữ lại được mạng sống thì ít nhất cùng phải trà giá là một cánh tay”.“Anh hai, anh phài cứu em”.Nghe thấy Ngỏ Khai Thiên nói những lời này, Ngô Khai Son thông thiết gào lẻn: “Nhưng là anh bão em đi tấn còng cậu ta, thực sự có chuyện gì xày ra, anh cùng không thế tro mât nhìn em trở thành tàn phế Ị*“Anh đả ngăn cậu giết cậu ta, đà là đang cứu cậu rồi”.Ngô Khai Thiên vổ vổ vai Ngô Khai Sơn, an ủi nói: “Còn may là lần này hợp tác với nhà họ Làng, là chuyện riêng, trong sư mòn không ai biết”.“Vậy chỉ cần chúng ta giư kín miệng không nói, thì sư phụ và mọi người sẽ không biết đến chuyện này, cũng sẽ không trách tội chúng ta”.“Đúng đúng đúng!”Ngô Khai Sơn gật đ’âu lia lịa, ngay sau đó khó xử nói: “Nhưng chúng ta chưa thể gi ết chết mục tiêu, phãi làm thế nào giãi thích cho Lăng Phi Dương?”“Giải thích cái khỉ gì!”Ngô Khai Thiên bực bội quát ầm lên: “ông ta lại dám bào chúng ta đi giết tiếu ma đầu kia, có khác gì đầy chúng ta vào hố lửa đâu, chúng ta nên tìm ỏng ta tính số thì có”.“Đúng, bảy giờ chúng ta đi tìm Lãng Phi Dương tính SỐ”.Ngô Khai Sơn gật mạnh đầu, sau đó hai người lên xe lái thắng về phía nhà họ Làng.Trên đường cao tốc!Giang Vù đang bận bịu xứ lý vết thưong cho nhóm A Báo, còn chưa đợi được cánh sát đến thì Kỷ Tuyết Tình đả đến trước rồi.“Giang Vù, anh sao rồi?”Sau khi xuống xe, Ký Tuyết Tình vành mât đò ừng xông đến ừước mặt Giang Vũ đang gãp đạn trên người A Báo ra: ‘Anh có bị thương không?”“Sao em lại đến đây?”Giang Vù vói vàng đứng dậy, cám động nhìn Ký Tuyết Tinh: ‘Anh không sao!”“Cà người anh toàn là máu, sao có thế không sao?”Nhìn Giang Vù gương mặt đầy máu, hai tay cùng đầy mâu. Kỷ Tuyết Tình không thể kiềm chế được nữa, nước mầt tuôn ào ào: “Anh bị thương ở chỏ nào, bày giờ em đưa anh đi bệnh viện?”“Đừng khóc, đừng khóc”.Nhìn thấy Kỷ Tuyết Tình khóc, Giang Vù bỗng luông cuống chán tay, giái thích nói: ‘Anh thực sự không sao cà, đáy không phái là máu cũa anh, là cúa cậu chủ Tẽ và A Bào bọn họ”.“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt!”Sau khi xác định Giang Vù không bị thương, Kỷ Tuyết Tinh thỏ phào một hơi, ngay sau đỏ liền nối giận: “Nhà họ Láng đáng chết, lại dám thuê ké mạnh tông sư đến đôi phó anh, em nhất định sé không tha cho bọn họ!”“Sao em biết là nhà họ Lãng mời ké mạnh tôngsư đôì phó anh?”Giang Vù khó hiếu hỏi Kỷ Tuyết Tinh: “Hai kè mạnh tỏng SƯ kia vì em nên mới từ bó kế hoạch giết anh à?”“Nếu không phái vì cò chú cũa tôi gọi điện thoại cho Lầng Phi Dương, đàn áp ông ta thắng tay, anh tướng là người ta có thế dé dàng tha cho anh à?”Không đợi Ký Tuyết Tinh trá lời, Tiếu Viện đã trá lời.

“Còn nói về tu vi cúa cậu ta bây giờ, có khá năng là bởi vì mất đi trí nhớ nên tạm thời mất đi tu vi”.

“Nhưng mà cậu ta có thế ở thế giới thế tục tu luyện được đến cành giới nội kinh đại sư nhanh nhu vậy trong trạng thãi mất đi trí nhớ, đả đú đế nhìn ra được cậu ta b iến thái cỡ nào rồi!”

“Lại thêm phía sau lưng cậu ta rất có khả nàng có chó dựa là kiếm thân Thanh Phong, nhân vật như vậy đừng nói là chúng ta, cho dù cà đại tòng sư thậm chí kê mạnh Tién thiên cùng không tréu chọc vào được”.

“Nếu như là thật, vậy nhà họ Kỷ sẽ chầng là cái gì trước mặt cậu ta”.

Ngò Khai Sơn vội gật đầu, nói băng giọng kiêng dè: “Dù gì kiếm thần Thanh Phong là cua thời kỳ chiến tranh, là một kẻ mạnh có thể lấy sức cùa một mình để tiéu diệt cà một quốc gia, người dám động vào cậu ta có khác gì tự đi tìm chết!”

“Cậu bày giờ đá hiểu, anh vì sao phải ra tay ngàn cậu lại rồi chứ!”

Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé

Ngô Khai Thiên hít sâu một hơi, nhìn vào cánh tay phái cúa Ngô Khai Sơn mà cám thấy may mần: “Năm đó anh bị đứa bé kia đánh cho một trận, còn chưa làm nó bị thương chút nào, sư môn đã phài chặt một ngón tay của anh để ta tội”.

“Nếu như cậu thực sự làm tốn thương cậu ta, vậy thì chì có đường chết”.

“Cho dù là bây giờ… đê cho trưởng bối trong sư mòn biết được cú đấm của cậu hất bay chiếc ỏ tò mà cậu ta ngồi, hại cậu ta suýt chết”.

“Anh đoán dù cậu có giữ lại được mạng sống thì ít nhất cùng phải trà giá là một cánh tay”.

“Anh hai, anh phài cứu em”.

Nghe thấy Ngỏ Khai Thiên nói những lời này, Ngô Khai Son thông thiết gào lẻn: “Nhưng là anh bão em đi tấn còng cậu ta, thực sự có chuyện gì xày ra, anh cùng không thế tro mât nhìn em trở thành tàn phế Ị*

“Anh đả ngăn cậu giết cậu ta, đà là đang cứu cậu rồi”.

Ngô Khai Thiên vổ vổ vai Ngô Khai Sơn, an ủi nói: “Còn may là lần này hợp tác với nhà họ Làng, là chuyện riêng, trong sư mòn không ai biết”.

“Vậy chỉ cần chúng ta giư kín miệng không nói, thì sư phụ và mọi người sẽ không biết đến chuyện này, cũng sẽ không trách tội chúng ta”.

“Đúng đúng đúng!”

Ngô Khai Sơn gật đ’âu lia lịa, ngay sau đó khó xử nói: “Nhưng chúng ta chưa thể gi ết chết mục tiêu, phãi làm thế nào giãi thích cho Lăng Phi Dương?”

“Giải thích cái khỉ gì!”

Ngô Khai Thiên bực bội quát ầm lên: “ông ta lại dám bào chúng ta đi giết tiếu ma đầu kia, có khác gì đầy chúng ta vào hố lửa đâu, chúng ta nên tìm ỏng ta tính số thì có”.

“Đúng, bảy giờ chúng ta đi tìm Lãng Phi Dương tính SỐ”.

Ngô Khai Sơn gật mạnh đầu, sau đó hai người lên xe lái thắng về phía nhà họ Làng.

Trên đường cao tốc!

Giang Vù đang bận bịu xứ lý vết thưong cho nhóm A Báo, còn chưa đợi được cánh sát đến thì Kỷ Tuyết Tình đả đến trước rồi.

“Giang Vù, anh sao rồi?”

Sau khi xuống xe, Ký Tuyết Tình vành mât đò ừng xông đến ừước mặt Giang Vũ đang gãp đạn trên người A Báo ra: ‘Anh có bị thương không?”

“Sao em lại đến đây?”

Giang Vù vói vàng đứng dậy, cám động nhìn Ký Tuyết Tinh: ‘Anh không sao!”

“Cà người anh toàn là máu, sao có thế không sao?”

Nhìn Giang Vù gương mặt đầy máu, hai tay cùng đầy mâu. Kỷ Tuyết Tình không thể kiềm chế được nữa, nước mầt tuôn ào ào: “Anh bị thương ở chỏ nào, bày giờ em đưa anh đi bệnh viện?”

“Đừng khóc, đừng khóc”.

Nhìn thấy Kỷ Tuyết Tình khóc, Giang Vù bỗng luông cuống chán tay, giái thích nói: ‘Anh thực sự không sao cà, đáy không phái là máu cũa anh, là cúa cậu chủ Tẽ và A Bào bọn họ”.

“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt!”

Sau khi xác định Giang Vù không bị thương, Kỷ Tuyết Tinh thỏ phào một hơi, ngay sau đỏ liền nối giận: “Nhà họ Láng đáng chết, lại dám thuê ké mạnh tông sư đến đôi phó anh, em nhất định sé không tha cho bọn họ!”

“Sao em biết là nhà họ Lãng mời ké mạnh tông

sư đôì phó anh?”

Giang Vù khó hiếu hỏi Kỷ Tuyết Tinh: “Hai kè mạnh tỏng SƯ kia vì em nên mới từ bó kế hoạch giết anh à?”

“Nếu không phái vì cò chú cũa tôi gọi điện thoại cho Lầng Phi Dương, đàn áp ông ta thắng tay, anh tướng là người ta có thế dé dàng tha cho anh à?”

Không đợi Ký Tuyết Tinh trá lời, Tiếu Viện đã trá lời.

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Còn nói về tu vi cúa cậu ta bây giờ, có khá năng là bởi vì mất đi trí nhớ nên tạm thời mất đi tu vi”.“Nhưng mà cậu ta có thế ở thế giới thế tục tu luyện được đến cành giới nội kinh đại sư nhanh nhu vậy trong trạng thãi mất đi trí nhớ, đả đú đế nhìn ra được cậu ta b iến thái cỡ nào rồi!”“Lại thêm phía sau lưng cậu ta rất có khả nàng có chó dựa là kiếm thân Thanh Phong, nhân vật như vậy đừng nói là chúng ta, cho dù cà đại tòng sư thậm chí kê mạnh Tién thiên cùng không tréu chọc vào được”.“Nếu như là thật, vậy nhà họ Kỷ sẽ chầng là cái gì trước mặt cậu ta”.Ngò Khai Sơn vội gật đầu, nói băng giọng kiêng dè: “Dù gì kiếm thần Thanh Phong là cua thời kỳ chiến tranh, là một kẻ mạnh có thể lấy sức cùa một mình để tiéu diệt cà một quốc gia, người dám động vào cậu ta có khác gì tự đi tìm chết!”“Cậu bày giờ đá hiểu, anh vì sao phải ra tay ngàn cậu lại rồi chứ!”Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhéNgô Khai Thiên hít sâu một hơi, nhìn vào cánh tay phái cúa Ngô Khai Sơn mà cám thấy may mần: “Năm đó anh bị đứa bé kia đánh cho một trận, còn chưa làm nó bị thương chút nào, sư môn đã phài chặt một ngón tay của anh để ta tội”.“Nếu như cậu thực sự làm tốn thương cậu ta, vậy thì chì có đường chết”.“Cho dù là bây giờ… đê cho trưởng bối trong sư mòn biết được cú đấm của cậu hất bay chiếc ỏ tò mà cậu ta ngồi, hại cậu ta suýt chết”.“Anh đoán dù cậu có giữ lại được mạng sống thì ít nhất cùng phải trà giá là một cánh tay”.“Anh hai, anh phài cứu em”.Nghe thấy Ngỏ Khai Thiên nói những lời này, Ngô Khai Son thông thiết gào lẻn: “Nhưng là anh bão em đi tấn còng cậu ta, thực sự có chuyện gì xày ra, anh cùng không thế tro mât nhìn em trở thành tàn phế Ị*“Anh đả ngăn cậu giết cậu ta, đà là đang cứu cậu rồi”.Ngô Khai Thiên vổ vổ vai Ngô Khai Sơn, an ủi nói: “Còn may là lần này hợp tác với nhà họ Làng, là chuyện riêng, trong sư mòn không ai biết”.“Vậy chỉ cần chúng ta giư kín miệng không nói, thì sư phụ và mọi người sẽ không biết đến chuyện này, cũng sẽ không trách tội chúng ta”.“Đúng đúng đúng!”Ngô Khai Sơn gật đ’âu lia lịa, ngay sau đó khó xử nói: “Nhưng chúng ta chưa thể gi ết chết mục tiêu, phãi làm thế nào giãi thích cho Lăng Phi Dương?”“Giải thích cái khỉ gì!”Ngô Khai Thiên bực bội quát ầm lên: “ông ta lại dám bào chúng ta đi giết tiếu ma đầu kia, có khác gì đầy chúng ta vào hố lửa đâu, chúng ta nên tìm ỏng ta tính số thì có”.“Đúng, bảy giờ chúng ta đi tìm Lãng Phi Dương tính SỐ”.Ngô Khai Sơn gật mạnh đầu, sau đó hai người lên xe lái thắng về phía nhà họ Làng.Trên đường cao tốc!Giang Vù đang bận bịu xứ lý vết thưong cho nhóm A Báo, còn chưa đợi được cánh sát đến thì Kỷ Tuyết Tình đả đến trước rồi.“Giang Vù, anh sao rồi?”Sau khi xuống xe, Ký Tuyết Tình vành mât đò ừng xông đến ừước mặt Giang Vũ đang gãp đạn trên người A Báo ra: ‘Anh có bị thương không?”“Sao em lại đến đây?”Giang Vù vói vàng đứng dậy, cám động nhìn Ký Tuyết Tinh: ‘Anh không sao!”“Cà người anh toàn là máu, sao có thế không sao?”Nhìn Giang Vù gương mặt đầy máu, hai tay cùng đầy mâu. Kỷ Tuyết Tình không thể kiềm chế được nữa, nước mầt tuôn ào ào: “Anh bị thương ở chỏ nào, bày giờ em đưa anh đi bệnh viện?”“Đừng khóc, đừng khóc”.Nhìn thấy Kỷ Tuyết Tình khóc, Giang Vù bỗng luông cuống chán tay, giái thích nói: ‘Anh thực sự không sao cà, đáy không phái là máu cũa anh, là cúa cậu chủ Tẽ và A Bào bọn họ”.“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt!”Sau khi xác định Giang Vù không bị thương, Kỷ Tuyết Tinh thỏ phào một hơi, ngay sau đỏ liền nối giận: “Nhà họ Láng đáng chết, lại dám thuê ké mạnh tông sư đến đôi phó anh, em nhất định sé không tha cho bọn họ!”“Sao em biết là nhà họ Lãng mời ké mạnh tôngsư đôì phó anh?”Giang Vù khó hiếu hỏi Kỷ Tuyết Tinh: “Hai kè mạnh tỏng SƯ kia vì em nên mới từ bó kế hoạch giết anh à?”“Nếu không phái vì cò chú cũa tôi gọi điện thoại cho Lầng Phi Dương, đàn áp ông ta thắng tay, anh tướng là người ta có thế dé dàng tha cho anh à?”Không đợi Ký Tuyết Tinh trá lời, Tiếu Viện đã trá lời.

Chương 152: Giải thích cái khỉ gì!