Tác giả:

“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…

Chương 163: Lưu Thư Nhất đã thay đối

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Nực cười! Các người đã lấy tiền cúa tòi mà lại còn muốn cướp con tin cùa tòi, đúng là nực cười!’Sau khi hiếu được ý tứ của hai kẽ trước mặt, sãc mặt Lưu Thư Nhất liên trở nên lạnh lão: ‘ Đúng là tự tìm đường chết!”“Họ Lưu kia, đừng tưởng răng tao không biết mày là ai, muốn giết mày cũng dế dàng như giết một con kiến mà thôi”.Mặt sẹo c’âm con dao sâc trong tay, khinh thường nói: “Mày chầng qua chì là một con chó bị nhà họ Lưu đuối ra đường, không có tư cách uy ***** bọn tao!”“Lẩo đại, đừng nói nhàm với hắn, cứ giết hán đi, sau đó chúng ta có thế hướng thụ mỷ nhân rồi”.Thanh niên gầy gò lười nói nhàm, liền vung con dao dài lẻn chém thật mạnh xuống đâu Lưu Thư Nhất.Nếu Lưu Thư Nhất vần là tên còng tứ ăn chơi ngày xưa thì đối mặt với một ké liều mạng như vậy anh ta chăc chăn sẽ không có sức chống cự.Tiếc thay, Lưu Thư Nhất giờ đây đâ thay đối, không còn là công tứ án chơi ngày xưa nủa!“Mày vốn dĩ còn có cơ hội sổng, không ngờ lại tự mình tìm chết!”Đôi mặt với con dao dài đang chém xuống đâu mình, trong mát Lưu Thư Nhất hiện lén một tia sâc lạnh, anh ta nhanh chóng gio cánh tay phải về phía đối phương.“Vèo!”Theo chuyến động của Lưu Thư Nhất, một con rân độc màu đen bay ra khỏi tay áo và căn vào cố đốiphương.Sau đó, thanh niên gây gò thậm chí còn chưa có cơ hội kêu lẻn thi đá ngà xuống đất mà chết, da toàn thân trở nén đen kịt.Nhìn thấy Lưu Thư Nhất gi ết chết đàn em cũa mình một cách dẻ dàng, mặt sẹo chết lặng, con dao trong tay không tự chủ mà rơi xuống đất.Lưu Thư Nhất vốn là một còng tứ ăn chơi bất tài, sau khi bị trục xuất khỏi nhà họ Lưu thì liền trờ thành một con chó hoang đều đường xó chợ, sao bây giờ lại có thế trở nên mạnh mẻ như vậy?Xử lỳ xong thanh niên gầy gò, Lưu Thư Nhất gio tay, con rần độc màu đen nháy lên quấn quanh cánh tay anh ta, phun ra cái lưỡi đỏ tươi, lạnh lùng nhìn chăm chăm tên mặt sẹo.“Lưu… cậu LƯU, tôi đùa cậu thôi!”Bị con răn độc nhìn chàm chăm, mặt sẹo lạnh run cầu xin tha thứ: ‘Tòi đi đáy, xin hày tha thứ cho tôi…”■’Muộn rồi!”LƯU Thư Nhất ngát lời mặt sẹo: “Tao thuê mày bât cóc Ký Tuyết Tinh bởi vì khòng muốn lộ thán phận, giết người bịt miệng sẻ tốt hơn là đế mày chạy ra nước ngoài!”“Không được!”Mặt sẹo hét lên, quay người bỏ chạy.Ngay khi Lưu Thư Nhất giơ ngón tay chi’ vào lưng mặt seo, con rắn độc trên cánh tay anh ta lao ra như tia chóp, cắn vào gáy mặt sẹo rồi bò trớ lại vào tay áo cúa Lưu Thư Nhất.Mặt sẹo thậm chí còn không có co hội phán ứng đằ bị giết ngay tại chó.Sau khi liên tiếp gi ết chết hai người, sác mặt Lưu Thư Nhất cùng không có chút nào thay đổi, cõng Ký Tuyết Tình tiếp tục đi lên núi.Chẳng bao lâu, Lưu Thư Nhất đà đưa Ký Tuyết Tinh vào một hang động ấn.“Đã xử lý xong đám người bầt cóc Kỷ Tuyết Tinh chưa?”LƯU Thư Nhất vừa đăt Kỷ Tuyết Tinh xuống thì đă nghe một giọng nói khàn khàn lạnh lùng từ nơi tối tầm truyền đến.

“Nực cười! Các người đã lấy tiền cúa tòi mà lại còn muốn cướp con tin cùa tòi, đúng là nực cười!’

Sau khi hiếu được ý tứ của hai kẽ trước mặt, sãc mặt Lưu Thư Nhất liên trở nên lạnh lão: ‘ Đúng là tự tìm đường chết!”

“Họ Lưu kia, đừng tưởng răng tao không biết mày là ai, muốn giết mày cũng dế dàng như giết một con kiến mà thôi”.

Mặt sẹo c’âm con dao sâc trong tay, khinh thường nói: “Mày chầng qua chì là một con chó bị nhà họ Lưu đuối ra đường, không có tư cách uy ***** bọn tao!”

“Lẩo đại, đừng nói nhàm với hắn, cứ giết hán đi, sau đó chúng ta có thế hướng thụ mỷ nhân rồi”.

Thanh niên gầy gò lười nói nhàm, liền vung con dao dài lẻn chém thật mạnh xuống đâu Lưu Thư Nhất.

Nếu Lưu Thư Nhất vần là tên còng tứ ăn chơi ngày xưa thì đối mặt với một ké liều mạng như vậy anh ta chăc chăn sẽ không có sức chống cự.

Tiếc thay, Lưu Thư Nhất giờ đây đâ thay đối, không còn là công tứ án chơi ngày xưa nủa!

“Mày vốn dĩ còn có cơ hội sổng, không ngờ lại tự mình tìm chết!”

Đôi mặt với con dao dài đang chém xuống đâu mình, trong mát Lưu Thư Nhất hiện lén một tia sâc lạnh, anh ta nhanh chóng gio cánh tay phải về phía đối phương.

“Vèo!”

Theo chuyến động của Lưu Thư Nhất, một con rân độc màu đen bay ra khỏi tay áo và căn vào cố đối

phương.

Sau đó, thanh niên gây gò thậm chí còn chưa có cơ hội kêu lẻn thi đá ngà xuống đất mà chết, da toàn thân trở nén đen kịt.

Nhìn thấy Lưu Thư Nhất gi ết chết đàn em cũa mình một cách dẻ dàng, mặt sẹo chết lặng, con dao trong tay không tự chủ mà rơi xuống đất.

Lưu Thư Nhất vốn là một còng tứ ăn chơi bất tài, sau khi bị trục xuất khỏi nhà họ Lưu thì liền trờ thành một con chó hoang đều đường xó chợ, sao bây giờ lại có thế trở nên mạnh mẻ như vậy?

Xử lỳ xong thanh niên gầy gò, Lưu Thư Nhất gio tay, con rần độc màu đen nháy lên quấn quanh cánh tay anh ta, phun ra cái lưỡi đỏ tươi, lạnh lùng nhìn chăm chăm tên mặt sẹo.

“Lưu… cậu LƯU, tôi đùa cậu thôi!”

Bị con răn độc nhìn chàm chăm, mặt sẹo lạnh run cầu xin tha thứ: ‘Tòi đi đáy, xin hày tha thứ cho tôi…”

■’Muộn rồi!”

LƯU Thư Nhất ngát lời mặt sẹo: “Tao thuê mày bât cóc Ký Tuyết Tinh bởi vì khòng muốn lộ thán phận, giết người bịt miệng sẻ tốt hơn là đế mày chạy ra nước ngoài!”

“Không được!”

Mặt sẹo hét lên, quay người bỏ chạy.

Ngay khi Lưu Thư Nhất giơ ngón tay chi’ vào lưng mặt seo, con rắn độc trên cánh tay anh ta lao ra như tia chóp, cắn vào gáy mặt sẹo rồi bò trớ lại vào tay áo cúa Lưu Thư Nhất.

Mặt sẹo thậm chí còn không có co hội phán ứng đằ bị giết ngay tại chó.

Sau khi liên tiếp gi ết chết hai người, sác mặt Lưu Thư Nhất cùng không có chút nào thay đổi, cõng Ký Tuyết Tình tiếp tục đi lên núi.

Chẳng bao lâu, Lưu Thư Nhất đà đưa Ký Tuyết Tinh vào một hang động ấn.

“Đã xử lý xong đám người bầt cóc Kỷ Tuyết Tinh chưa?”

LƯU Thư Nhất vừa đăt Kỷ Tuyết Tinh xuống thì đă nghe một giọng nói khàn khàn lạnh lùng từ nơi tối tầm truyền đến.

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Nực cười! Các người đã lấy tiền cúa tòi mà lại còn muốn cướp con tin cùa tòi, đúng là nực cười!’Sau khi hiếu được ý tứ của hai kẽ trước mặt, sãc mặt Lưu Thư Nhất liên trở nên lạnh lão: ‘ Đúng là tự tìm đường chết!”“Họ Lưu kia, đừng tưởng răng tao không biết mày là ai, muốn giết mày cũng dế dàng như giết một con kiến mà thôi”.Mặt sẹo c’âm con dao sâc trong tay, khinh thường nói: “Mày chầng qua chì là một con chó bị nhà họ Lưu đuối ra đường, không có tư cách uy ***** bọn tao!”“Lẩo đại, đừng nói nhàm với hắn, cứ giết hán đi, sau đó chúng ta có thế hướng thụ mỷ nhân rồi”.Thanh niên gầy gò lười nói nhàm, liền vung con dao dài lẻn chém thật mạnh xuống đâu Lưu Thư Nhất.Nếu Lưu Thư Nhất vần là tên còng tứ ăn chơi ngày xưa thì đối mặt với một ké liều mạng như vậy anh ta chăc chăn sẽ không có sức chống cự.Tiếc thay, Lưu Thư Nhất giờ đây đâ thay đối, không còn là công tứ án chơi ngày xưa nủa!“Mày vốn dĩ còn có cơ hội sổng, không ngờ lại tự mình tìm chết!”Đôi mặt với con dao dài đang chém xuống đâu mình, trong mát Lưu Thư Nhất hiện lén một tia sâc lạnh, anh ta nhanh chóng gio cánh tay phải về phía đối phương.“Vèo!”Theo chuyến động của Lưu Thư Nhất, một con rân độc màu đen bay ra khỏi tay áo và căn vào cố đốiphương.Sau đó, thanh niên gây gò thậm chí còn chưa có cơ hội kêu lẻn thi đá ngà xuống đất mà chết, da toàn thân trở nén đen kịt.Nhìn thấy Lưu Thư Nhất gi ết chết đàn em cũa mình một cách dẻ dàng, mặt sẹo chết lặng, con dao trong tay không tự chủ mà rơi xuống đất.Lưu Thư Nhất vốn là một còng tứ ăn chơi bất tài, sau khi bị trục xuất khỏi nhà họ Lưu thì liền trờ thành một con chó hoang đều đường xó chợ, sao bây giờ lại có thế trở nên mạnh mẻ như vậy?Xử lỳ xong thanh niên gầy gò, Lưu Thư Nhất gio tay, con rần độc màu đen nháy lên quấn quanh cánh tay anh ta, phun ra cái lưỡi đỏ tươi, lạnh lùng nhìn chăm chăm tên mặt sẹo.“Lưu… cậu LƯU, tôi đùa cậu thôi!”Bị con răn độc nhìn chàm chăm, mặt sẹo lạnh run cầu xin tha thứ: ‘Tòi đi đáy, xin hày tha thứ cho tôi…”■’Muộn rồi!”LƯU Thư Nhất ngát lời mặt sẹo: “Tao thuê mày bât cóc Ký Tuyết Tinh bởi vì khòng muốn lộ thán phận, giết người bịt miệng sẻ tốt hơn là đế mày chạy ra nước ngoài!”“Không được!”Mặt sẹo hét lên, quay người bỏ chạy.Ngay khi Lưu Thư Nhất giơ ngón tay chi’ vào lưng mặt seo, con rắn độc trên cánh tay anh ta lao ra như tia chóp, cắn vào gáy mặt sẹo rồi bò trớ lại vào tay áo cúa Lưu Thư Nhất.Mặt sẹo thậm chí còn không có co hội phán ứng đằ bị giết ngay tại chó.Sau khi liên tiếp gi ết chết hai người, sác mặt Lưu Thư Nhất cùng không có chút nào thay đổi, cõng Ký Tuyết Tình tiếp tục đi lên núi.Chẳng bao lâu, Lưu Thư Nhất đà đưa Ký Tuyết Tinh vào một hang động ấn.“Đã xử lý xong đám người bầt cóc Kỷ Tuyết Tinh chưa?”LƯU Thư Nhất vừa đăt Kỷ Tuyết Tinh xuống thì đă nghe một giọng nói khàn khàn lạnh lùng từ nơi tối tầm truyền đến.

Chương 163: Lưu Thư Nhất đã thay đối