Tác giả:

“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…

Chương 174: Diệt nhà họ Lăng

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Lăng Phi Dương đối mặt với sự chế nhạo của Kỷ Thường Viễn thì chỉ cử động môi, nhưng đã sợ hãi đến mức không thể nói được gì.“Đó là điều cần thiết!”Lăng Vân lại tưởng Kỷ Thường Viễn đang thật lòng khen ngợi mình, anh ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Ông Kỷ, về chuyện cô Kỷ bị bắt cóc, tôi không liên quan, tuy nhiên tôi hứa với ông, nhất định sẽ giúp ông tìm ra hung thủ, báo thù cho cô Kỷ”.“Vậy thì không cần phiền cậu nữa, bọn bắt cóc đã bị bắt, chúng cũng đã khai báo toàn bộ chân tướng vụ án”.Kỷ Thường Viễn nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Tôi cũng là vì lời khai của bọn bắt cóc, mới đến nhà họ Lăng để hỏi tội!"“Ông tuyệt đối đừng nghe theo lời của Lưu Thư Nhất, tôi không liên quan gì đến chuyện này”.Nghe nói bọn bắt cóc đã bị bắt, Lăng Vân lập tức hoảng loạn, nghiêm túc chối bỏ quan hệ.“Ngu xuẩn!” Giang Vũ không nói gì lắc đầu. Từ đầu đến cuối, Kỷ Thường Viễn đều không nói rõLăng Vân có liên quan đến vụ bắt cóc con gái mình, chỉ là tạo áp lực một cách mập mờ. Chẳng ngờ, Lăng Vân lại không đánh mà khai, chủ động nói đến Lưu Thư Nhất, quá ngu ngốc!“Xong rồi!”Lăng Phi Dương tái mặt, hận không thể tát Lăng Vân một bạt tai.Kỷ Thường Viễn thì cười lên, mỉa mai nhìn Lăng Vân: “Tôi chỉ nói kẻ bắt cóc đã bị bắt, nhưng không nói kẻ bắt cóc là ai, vậy cậu biết kẻ bắt cóc là Lưu Thư Nhất từ đâu?”“Tôi, tôi đoán thôi!"Lăng Vân cũng nhận ra mình đã nói sai, vội vàng biện minh.“Hừ! Không đánh mà khai, còn muốn chối cãi”.Kỷ Thường Viễn hừ lạnh một tiếng, sát khí ngút trời nói: “Hôm nay dù cậu có nói gì đi nữa, cũng phải chết”.“Không thể nào!”Lăng Vân đột nhiên đứng dậy, hung dữ nói: “Là tôi làm thì sao, ở đây không phải Kim Lăng mà là Giang Đông, là địa bàn của nhà họ Lăng, mà các người chỉ có ba người, muốn giết tôi, quả thực là nằm mơi”“Người đâu, vây bọn họ lại cho tôi!”Tiếng nói vừa xuống, vệ sĩ trong sân lập tức tiến tới, bao vây đám người Kỷ Thường Viễn.Mặc dù nhà họ Kỷ lớn mạnh, nhưng bọn họ là người của nhà họ Lăng, dù sợ cũng phải thực hiện mệnh lệnh của Lăng Vân.“Gan dạ lắm!"Nhìn thấy Lăng Vân đang tỏ ra hung hăng, Kỷ Thường Viễn liên tục gật đầu, cười lạnh nói: “Mặc dù không có bằng chứng nào chứng minh cậu có liên quan đến việc bắt cóc con gái tôi, nhưng việc cậu và đám người của cậu hiện đang cầm vũ khí “bắt giữ” chủ nhà họ Kỷ là bằng chứng rõ ràng, tội đáng chết!”Ngay khi câu nói vừa dứt, ngoài sân liền vang lên một tiếng máy nổ chói tai.“Những người bên trong hãy nghe cho rõ! Lập tức thả ông Kỷ, sau đó buông vũ khí đầu hàng, nếu không giết không tha”.Kèm theo tiếng loa vang vọng, bốn chiếc trực thăng vũ trang chở đầy quân lính từ các hướng khác nhau nhanh chóng bay đến trên không trung của sân nhà họ Lăng.Cùng lúc đó, hàng chục chiếc xe bọc thép đã tông thủng bức tường của trang viên nhà họ Lăng từ mọi hướng.Và rất nhiều binh sĩ trang bị vũ khí tối tân bao vây toàn bộ nhà họ Lăng. Thấy cảnh tượng trước mắt, Giang Vũ không khỏi bị chấn động, đặc biệt là khi nghe thấy tiếng hô hào, chính anh cũng cảm giác như nhà họ Lăng đã bắt cóc Kỷ Thường Viễn vậy.“Đây là người của cục chiến tranh!”Lăng Vân cũng hoàn toàn đờ đẫn, không ngờ Kỷ Thường Viễn lại dẫn theo nhiều chiến binh tinh nhuệ như Vậy.Ngay cả máy bay chi3n đấu và xe bọc thép cũng ra quân, chỉ dựa vào mười mấy người vệ sĩ của nhà họ Lăng, căn bản không thể đối kháng.“Anh Kỷ, xin tha mạng, tha mạng!”Lăng Phi Dương là người đầu tiên phản ứng lại, quỳ xuống đất đập đầu liên tục với Kỷ Thường Viễn.

Lăng Phi Dương đối mặt với sự chế nhạo của Kỷ Thường Viễn thì chỉ cử động môi, nhưng đã sợ hãi đến mức không thể nói được gì.

“Đó là điều cần thiết!”

Lăng Vân lại tưởng Kỷ Thường Viễn đang thật lòng khen ngợi mình, anh ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Ông Kỷ, về chuyện cô Kỷ bị bắt cóc, tôi không liên quan, tuy nhiên tôi hứa với ông, nhất định sẽ giúp ông tìm ra hung thủ, báo thù cho cô Kỷ”.

“Vậy thì không cần phiền cậu nữa, bọn bắt cóc đã bị bắt, chúng cũng đã khai báo toàn bộ chân tướng vụ án”.

Kỷ Thường Viễn nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Tôi cũng là vì lời khai của bọn bắt cóc, mới đến nhà họ Lăng để hỏi tội!"

“Ông tuyệt đối đừng nghe theo lời của Lưu Thư Nhất, tôi không liên quan gì đến chuyện này”.

Nghe nói bọn bắt cóc đã bị bắt, Lăng Vân lập tức hoảng loạn, nghiêm túc chối bỏ quan hệ.

“Ngu xuẩn!” Giang Vũ không nói gì lắc đầu. Từ đầu đến cuối, Kỷ Thường Viễn đều không nói rõ

Lăng Vân có liên quan đến vụ bắt cóc con gái mình, chỉ là tạo áp lực một cách mập mờ. 

Chẳng ngờ, Lăng Vân lại không đánh mà khai, chủ động nói đến Lưu Thư Nhất, quá ngu ngốc!

“Xong rồi!”

Lăng Phi Dương tái mặt, hận không thể tát Lăng Vân một bạt tai.

Kỷ Thường Viễn thì cười lên, mỉa mai nhìn Lăng Vân: “Tôi chỉ nói kẻ bắt cóc đã bị bắt, nhưng không nói kẻ bắt cóc là ai, vậy cậu biết kẻ bắt cóc là Lưu Thư Nhất từ đâu?”

“Tôi, tôi đoán thôi!"

Lăng Vân cũng nhận ra mình đã nói sai, vội vàng biện minh.

“Hừ! Không đánh mà khai, còn muốn chối cãi”.

Kỷ Thường Viễn hừ lạnh một tiếng, sát khí ngút trời nói: “Hôm nay dù cậu có nói gì đi nữa, cũng phải chết”.

“Không thể nào!”

Lăng Vân đột nhiên đứng dậy, hung dữ nói: “Là tôi làm thì sao, ở đây không phải Kim Lăng mà là Giang Đông, là địa bàn của nhà họ Lăng, mà các người chỉ có ba người, muốn giết tôi, quả thực là nằm mơi”

“Người đâu, vây bọn họ lại cho tôi!”

Tiếng nói vừa xuống, vệ sĩ trong sân lập tức tiến tới, bao vây đám người Kỷ Thường Viễn.

Mặc dù nhà họ Kỷ lớn mạnh, nhưng bọn họ là người của nhà họ Lăng, dù sợ cũng phải thực hiện mệnh lệnh của Lăng Vân.

“Gan dạ lắm!"

Nhìn thấy Lăng Vân đang tỏ ra hung hăng, Kỷ Thường Viễn liên tục gật đầu, cười lạnh nói: “Mặc dù không có bằng chứng nào chứng minh cậu có liên quan đến việc bắt cóc con gái tôi, nhưng việc cậu và đám người của cậu hiện đang cầm vũ khí “bắt giữ” chủ nhà họ Kỷ là bằng chứng rõ ràng, tội đáng chết!”

Ngay khi câu nói vừa dứt, ngoài sân liền vang lên một tiếng máy nổ chói tai.

“Những người bên trong hãy nghe cho rõ! Lập tức thả ông Kỷ, sau đó buông vũ khí đầu hàng, nếu không giết không tha”.

Kèm theo tiếng loa vang vọng, bốn chiếc trực thăng vũ trang chở đầy quân lính từ các hướng khác nhau nhanh chóng bay đến trên không trung của sân nhà họ Lăng.

Cùng lúc đó, hàng chục chiếc xe bọc thép đã tông thủng bức tường của trang viên nhà họ Lăng từ mọi hướng.

Và rất nhiều binh sĩ trang bị vũ khí tối tân bao vây toàn bộ nhà họ Lăng. 

Thấy cảnh tượng trước mắt, Giang Vũ không khỏi bị chấn động, đặc biệt là khi nghe thấy tiếng hô hào, chính anh cũng cảm giác như nhà họ Lăng đã bắt cóc Kỷ Thường Viễn vậy.

“Đây là người của cục chiến tranh!”

Lăng Vân cũng hoàn toàn đờ đẫn, không ngờ Kỷ Thường Viễn lại dẫn theo nhiều chiến binh tinh nhuệ như Vậy.

Ngay cả máy bay chi3n đấu và xe bọc thép cũng ra quân, chỉ dựa vào mười mấy người vệ sĩ của nhà họ Lăng, căn bản không thể đối kháng.

“Anh Kỷ, xin tha mạng, tha mạng!”

Lăng Phi Dương là người đầu tiên phản ứng lại, quỳ xuống đất đập đầu liên tục với Kỷ Thường Viễn.

Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… Lăng Phi Dương đối mặt với sự chế nhạo của Kỷ Thường Viễn thì chỉ cử động môi, nhưng đã sợ hãi đến mức không thể nói được gì.“Đó là điều cần thiết!”Lăng Vân lại tưởng Kỷ Thường Viễn đang thật lòng khen ngợi mình, anh ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Ông Kỷ, về chuyện cô Kỷ bị bắt cóc, tôi không liên quan, tuy nhiên tôi hứa với ông, nhất định sẽ giúp ông tìm ra hung thủ, báo thù cho cô Kỷ”.“Vậy thì không cần phiền cậu nữa, bọn bắt cóc đã bị bắt, chúng cũng đã khai báo toàn bộ chân tướng vụ án”.Kỷ Thường Viễn nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Tôi cũng là vì lời khai của bọn bắt cóc, mới đến nhà họ Lăng để hỏi tội!"“Ông tuyệt đối đừng nghe theo lời của Lưu Thư Nhất, tôi không liên quan gì đến chuyện này”.Nghe nói bọn bắt cóc đã bị bắt, Lăng Vân lập tức hoảng loạn, nghiêm túc chối bỏ quan hệ.“Ngu xuẩn!” Giang Vũ không nói gì lắc đầu. Từ đầu đến cuối, Kỷ Thường Viễn đều không nói rõLăng Vân có liên quan đến vụ bắt cóc con gái mình, chỉ là tạo áp lực một cách mập mờ. Chẳng ngờ, Lăng Vân lại không đánh mà khai, chủ động nói đến Lưu Thư Nhất, quá ngu ngốc!“Xong rồi!”Lăng Phi Dương tái mặt, hận không thể tát Lăng Vân một bạt tai.Kỷ Thường Viễn thì cười lên, mỉa mai nhìn Lăng Vân: “Tôi chỉ nói kẻ bắt cóc đã bị bắt, nhưng không nói kẻ bắt cóc là ai, vậy cậu biết kẻ bắt cóc là Lưu Thư Nhất từ đâu?”“Tôi, tôi đoán thôi!"Lăng Vân cũng nhận ra mình đã nói sai, vội vàng biện minh.“Hừ! Không đánh mà khai, còn muốn chối cãi”.Kỷ Thường Viễn hừ lạnh một tiếng, sát khí ngút trời nói: “Hôm nay dù cậu có nói gì đi nữa, cũng phải chết”.“Không thể nào!”Lăng Vân đột nhiên đứng dậy, hung dữ nói: “Là tôi làm thì sao, ở đây không phải Kim Lăng mà là Giang Đông, là địa bàn của nhà họ Lăng, mà các người chỉ có ba người, muốn giết tôi, quả thực là nằm mơi”“Người đâu, vây bọn họ lại cho tôi!”Tiếng nói vừa xuống, vệ sĩ trong sân lập tức tiến tới, bao vây đám người Kỷ Thường Viễn.Mặc dù nhà họ Kỷ lớn mạnh, nhưng bọn họ là người của nhà họ Lăng, dù sợ cũng phải thực hiện mệnh lệnh của Lăng Vân.“Gan dạ lắm!"Nhìn thấy Lăng Vân đang tỏ ra hung hăng, Kỷ Thường Viễn liên tục gật đầu, cười lạnh nói: “Mặc dù không có bằng chứng nào chứng minh cậu có liên quan đến việc bắt cóc con gái tôi, nhưng việc cậu và đám người của cậu hiện đang cầm vũ khí “bắt giữ” chủ nhà họ Kỷ là bằng chứng rõ ràng, tội đáng chết!”Ngay khi câu nói vừa dứt, ngoài sân liền vang lên một tiếng máy nổ chói tai.“Những người bên trong hãy nghe cho rõ! Lập tức thả ông Kỷ, sau đó buông vũ khí đầu hàng, nếu không giết không tha”.Kèm theo tiếng loa vang vọng, bốn chiếc trực thăng vũ trang chở đầy quân lính từ các hướng khác nhau nhanh chóng bay đến trên không trung của sân nhà họ Lăng.Cùng lúc đó, hàng chục chiếc xe bọc thép đã tông thủng bức tường của trang viên nhà họ Lăng từ mọi hướng.Và rất nhiều binh sĩ trang bị vũ khí tối tân bao vây toàn bộ nhà họ Lăng. Thấy cảnh tượng trước mắt, Giang Vũ không khỏi bị chấn động, đặc biệt là khi nghe thấy tiếng hô hào, chính anh cũng cảm giác như nhà họ Lăng đã bắt cóc Kỷ Thường Viễn vậy.“Đây là người của cục chiến tranh!”Lăng Vân cũng hoàn toàn đờ đẫn, không ngờ Kỷ Thường Viễn lại dẫn theo nhiều chiến binh tinh nhuệ như Vậy.Ngay cả máy bay chi3n đấu và xe bọc thép cũng ra quân, chỉ dựa vào mười mấy người vệ sĩ của nhà họ Lăng, căn bản không thể đối kháng.“Anh Kỷ, xin tha mạng, tha mạng!”Lăng Phi Dương là người đầu tiên phản ứng lại, quỳ xuống đất đập đầu liên tục với Kỷ Thường Viễn.

Chương 174: Diệt nhà họ Lăng