“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…
Chương 189: Thái Tuế trăm năm
Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Cậu muốn chết!”Nhìn thấy Giang Vũ không nể mặt gì như thế, gương mặt Kim Tái An sa sầm: “Đừng tưởng có tiền thì muốn hống hách thế nào cũng được, ở đây là thành phố Ngô...".“Ít nói nhảm đi, anh rốt cuộc còn muốn gọi giá nữa hay không?”, Giang Vũ mất kiên nhẫn ngắt ngang lời Kim Tái An.“Cậu chủ, mua nguyên liệu thuốc từ tiểu thương không nằm trong các khoản thanh toán của gia tộc, buộc phải thanh toán bằng tiền cá nhân của cậu”. Kim Chiêm Long nói nhỏ bên tai Kim Tái An: “Xem ra thằng nhóc này có tiềm lực tài chính không nhỏ, nếu như cứ cạnh tranh như vậy, cho dù cậu có thể lấy được gốc Thái Tuế trăm năm kia thì cũng phải trả một cái giá không nhở”.“Hay là tạm thời bỏ đi, chúng ta tính kế lâu dài”.Kim Tái An gật đầu, hung tợn liếc mắt lườm Giang Vũ: “Hy vọng cậu còn mạng mà rời khỏi thành phố Ngô”.Bỏ lại một câu đe dọa, sắc mặt Kim Tái An xanh mét xoay người rời đi, trong đáy mắt có sát ý cuộn trào, rõ ràng anh ta sẽ không để yên cho mọi chuyện trôi qua.Kim Tái An mặc dù đã rời đi, nhưng sự nhiệt tình của quần chúng vẫn không hề giảm, mặc dù mọi người đều biết trước mắt người dám chống đối với nhà họ Kim này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, nhưng bọn họ đều muốn biết gốc Tái Tuế trăm năm kia rốt cuộc có bộ dạng gì?“Ông chủ, cho tôi số tài khoản, tôi chuyển tiền cho ông”.Giang Vũ cười híp mắt nhìn ông chủ trung niên.“Tiên sinh, anh có chắc là ở chỗ tôi có gốc Thái Tuế trăm năm không?”Ông chủ trung niên không trả lời ngay mà dùng giọng hiếu kỳ hỏi lại. Thái Tuế hay còn gọi là Nhục Linh Chi, chính là một nguyên liệu thuốc còn quý giá hơn nhiều so với Linh Chỉ, dựa theo độ thuần và năm tuổi để tính được giá cả của nó, năm tuổi càng cao thì giá càng cao.Nếu như thực sự là Thái Tuế trăm năm, lại thêm độ thuần đạt chuẩn, vậy thì cái giá một trăm triệu tệ có lẽ còn hơi thấp.“Ông hỏi nhiều như vậy làm gì, không phải là lại muốn hối hận rồi chứ?”Kỷ Tuyết Tình bất mãn nhìn ông chủ trung niên, cô vô cùng ghét những loại người thích nuốt lời.“Không có, tôi chỉ là...”, ông chủ cửa hàng xấu hổ định giải thích.“Cái gọi là thất phu vô tội, ngọc Hoài Bích có tội, tôi vốn còn định dùng một cái giá hợp lý để mua lại gốc. Thái Tuế trăm năm này”.Giang Vũ cười híp mắt ngắt ngang lời ông chủ, nhắc nhở: “Không ngờ đến lại có người xen vào làm loạn, nhưng mà con người tôi trọng chữ tín, nếu đã đưa ra cái gia một trăm triệu tệ, vậy thì sẽ không lừa gạt ông”.“Nhưng nếu như vừa rồi người đấu giá thắng là Kim Tái An, ông cảm thấy anh ta sẽ ngoan ngoãn đưa tiền cho ông sao?”Nghe vậy, sắc mặt ông chủ sạp hàng thoáng thay đổi, với thực lực của nhà họ Kim và phong cách hành sự của Kim Tái An, có đến trăm phần trăm là sẽ trắng trợn cướp bóc, đâu ra chịu ngoan ngon trả tiền chứ?“Bây giờ tin tức về gốc Thái Tuế này đã truyền ra, nếu như ông còn muốn chờ giá cao mới bán, vậy thì e là còn chưa kịp chờ đến lúc tìm được người mua, ông đã gặp phải tai họa rồi”.Giang Vũ tiếp tục nhắc nhở: “Cho dù là bây giờ, sau khi ông nhận được tiền của tôi, cũng phải lập tức trốn khỏi thành phố Ngô này ngay, nếu không cũng sẽ gặp. phải tai họa sát thân”.“Tiên sinh không cần nói nữa, số tài khoản của tôi đây, nguyên liệu thuốc đều là của anh hết”.Ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, ông chủ sạp hàng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đưa số tài khoản cho Giang Vũ.Sau khi nhận được tin nhắn báo tiền về tài khoản, ông chủ sạp hàng bỏ luôn cả cửa hàng mà quyết đoán xoay người rời đi.Do phần lớn mọi người đều đang chờ đợi Giang Vũ tiết lộ đâu là gốc Thái Tuế trăm năm thực sự, nên cũng không có ai chú ý đến ông chủ sạp hàng nữa, nếu không chắc chắn sẽ có người thấy tiền mà nảy sinh ý đồ xấu với ông ta.“Đại công cáo thành, hôm nay thu hoạch thật là phong phú” Đối với ánh mắt tò mò của tất cả mọi người, Giang Vũ chỉ bật cười sảng khoái, ngay sau đó gói hết mấy chục gốc dược thảo lại, rồi kéo Kỷ Tuyết Tình rời khỏi khu chợ.Mãi đến lúc sau cùng, Giang Vũ cũng không hề đê lộ cho tất cả đám người kia biết đâu là gốc Thái Tuế thực sự, làm cho không ít người thất vọng chửi um lên.Sau khi lên xe.Giang Vũ phấn khích lấy ra một vật thể trông như bãi phân trâu, nói: “Có được thứ này, mình chắc chắn là có thể đột phá được đến cảnh giới tông sư, cách mức độ mà có thể khiến cho nhà họ Kỷ chấp nhận anh lại gần thêm một bước nữa rồi!”“Đây chính là Thái Tuế trăm năm?”Kỷ Tuyết Tình vừa lái xe vừa dùng ánh mắt tò mò nhìn vào vật bên trong tay của Giang Vũ.“Đúng! Đầu tiên là anh đã ngửi được mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra từ vật này, sau đó khi cảm nhận kỹ hơn thì mới chắc chắn đây chính là một gốc Thái Tuế trăm năm".Giang Vũ gật đầu, cảm khái nói: “Chỉ là không ngờ đến hai người kia của nhà họ Kim cũng phát hiện ra vật này không tầm thường, suýt chút nữa là bị bọn họ cướp mất rồi”.“Nhà họ Kim có thể trở thành một gia tộc lớn trong thành phố của các loại dược liệu này, đương nhiên sẽ không thiếu những cao thủ có mắt nhìn tinh tường”.
“Cậu muốn chết!”
Nhìn thấy Giang Vũ không nể mặt gì như thế, gương mặt Kim Tái An sa sầm: “Đừng tưởng có tiền thì muốn hống hách thế nào cũng được, ở đây là thành phố Ngô...".
“Ít nói nhảm đi, anh rốt cuộc còn muốn gọi giá nữa hay không?”, Giang Vũ mất kiên nhẫn ngắt ngang lời Kim Tái An.
“Cậu chủ, mua nguyên liệu thuốc từ tiểu thương không nằm trong các khoản thanh toán của gia tộc, buộc phải thanh toán bằng tiền cá nhân của cậu”.
Kim Chiêm Long nói nhỏ bên tai Kim Tái An: “Xem ra thằng nhóc này có tiềm lực tài chính không nhỏ, nếu như cứ cạnh tranh như vậy, cho dù cậu có thể lấy được gốc Thái Tuế trăm năm kia thì cũng phải trả một cái giá không nhở”.
“Hay là tạm thời bỏ đi, chúng ta tính kế lâu dài”.
Kim Tái An gật đầu, hung tợn liếc mắt lườm Giang Vũ: “Hy vọng cậu còn mạng mà rời khỏi thành phố Ngô”.
Bỏ lại một câu đe dọa, sắc mặt Kim Tái An xanh mét xoay người rời đi, trong đáy mắt có sát ý cuộn trào, rõ ràng anh ta sẽ không để yên cho mọi chuyện trôi qua.
Kim Tái An mặc dù đã rời đi, nhưng sự nhiệt tình của quần chúng vẫn không hề giảm, mặc dù mọi người đều biết trước mắt người dám chống đối với nhà họ Kim này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, nhưng bọn họ đều muốn biết gốc Tái Tuế trăm năm kia rốt cuộc có bộ dạng gì?
“Ông chủ, cho tôi số tài khoản, tôi chuyển tiền cho ông”.
Giang Vũ cười híp mắt nhìn ông chủ trung niên.
“Tiên sinh, anh có chắc là ở chỗ tôi có gốc Thái Tuế trăm năm không?”
Ông chủ trung niên không trả lời ngay mà dùng giọng hiếu kỳ hỏi lại.
Thái Tuế hay còn gọi là Nhục Linh Chi, chính là một nguyên liệu thuốc còn quý giá hơn nhiều so với Linh Chỉ, dựa theo độ thuần và năm tuổi để tính được giá cả của nó, năm tuổi càng cao thì giá càng cao.
Nếu như thực sự là Thái Tuế trăm năm, lại thêm độ thuần đạt chuẩn, vậy thì cái giá một trăm triệu tệ có lẽ còn hơi thấp.
“Ông hỏi nhiều như vậy làm gì, không phải là lại muốn hối hận rồi chứ?”
Kỷ Tuyết Tình bất mãn nhìn ông chủ trung niên, cô vô cùng ghét những loại người thích nuốt lời.
“Không có, tôi chỉ là...”, ông chủ cửa hàng xấu hổ định giải thích.
“Cái gọi là thất phu vô tội, ngọc Hoài Bích có tội, tôi vốn còn định dùng một cái giá hợp lý để mua lại gốc. Thái Tuế trăm năm này”.
Giang Vũ cười híp mắt ngắt ngang lời ông chủ, nhắc nhở: “Không ngờ đến lại có người xen vào làm loạn, nhưng mà con người tôi trọng chữ tín, nếu đã đưa ra cái gia một trăm triệu tệ, vậy thì sẽ không lừa gạt ông”.
“Nhưng nếu như vừa rồi người đấu giá thắng là Kim Tái An, ông cảm thấy anh ta sẽ ngoan ngoãn đưa tiền cho ông sao?”
Nghe vậy, sắc mặt ông chủ sạp hàng thoáng thay đổi, với thực lực của nhà họ Kim và phong cách hành sự của Kim Tái An, có đến trăm phần trăm là sẽ trắng trợn cướp bóc, đâu ra chịu ngoan ngon trả tiền chứ?
“Bây giờ tin tức về gốc Thái Tuế này đã truyền ra, nếu như ông còn muốn chờ giá cao mới bán, vậy thì e là còn chưa kịp chờ đến lúc tìm được người mua, ông đã gặp phải tai họa rồi”.
Giang Vũ tiếp tục nhắc nhở: “Cho dù là bây giờ, sau khi ông nhận được tiền của tôi, cũng phải lập tức trốn khỏi thành phố Ngô này ngay, nếu không cũng sẽ gặp. phải tai họa sát thân”.
“Tiên sinh không cần nói nữa, số tài khoản của tôi đây, nguyên liệu thuốc đều là của anh hết”.
Ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, ông chủ sạp hàng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đưa số tài khoản cho Giang Vũ.
Sau khi nhận được tin nhắn báo tiền về tài khoản, ông chủ sạp hàng bỏ luôn cả cửa hàng mà quyết đoán xoay người rời đi.
Do phần lớn mọi người đều đang chờ đợi Giang Vũ tiết lộ đâu là gốc Thái Tuế trăm năm thực sự, nên cũng không có ai chú ý đến ông chủ sạp hàng nữa, nếu không chắc chắn sẽ có người thấy tiền mà nảy sinh ý đồ xấu với ông ta.
“Đại công cáo thành, hôm nay thu hoạch thật là phong phú”
Đối với ánh mắt tò mò của tất cả mọi người, Giang Vũ chỉ bật cười sảng khoái, ngay sau đó gói hết mấy chục gốc dược thảo lại, rồi kéo Kỷ Tuyết Tình rời khỏi khu chợ.
Mãi đến lúc sau cùng, Giang Vũ cũng không hề đê lộ cho tất cả đám người kia biết đâu là gốc Thái Tuế thực sự, làm cho không ít người thất vọng chửi um lên.
Sau khi lên xe.
Giang Vũ phấn khích lấy ra một vật thể trông như bãi phân trâu, nói: “Có được thứ này, mình chắc chắn là có thể đột phá được đến cảnh giới tông sư, cách mức độ mà có thể khiến cho nhà họ Kỷ chấp nhận anh lại gần thêm một bước nữa rồi!”
“Đây chính là Thái Tuế trăm năm?”
Kỷ Tuyết Tình vừa lái xe vừa dùng ánh mắt tò mò nhìn vào vật bên trong tay của Giang Vũ.
“Đúng! Đầu tiên là anh đã ngửi được mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra từ vật này, sau đó khi cảm nhận kỹ hơn thì mới chắc chắn đây chính là một gốc Thái Tuế trăm năm".
Giang Vũ gật đầu, cảm khái nói: “Chỉ là không ngờ đến hai người kia của nhà họ Kim cũng phát hiện ra vật này không tầm thường, suýt chút nữa là bị bọn họ cướp mất rồi”.
“Nhà họ Kim có thể trở thành một gia tộc lớn trong thành phố của các loại dược liệu này, đương nhiên sẽ không thiếu những cao thủ có mắt nhìn tinh tường”.
Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… “Cậu muốn chết!”Nhìn thấy Giang Vũ không nể mặt gì như thế, gương mặt Kim Tái An sa sầm: “Đừng tưởng có tiền thì muốn hống hách thế nào cũng được, ở đây là thành phố Ngô...".“Ít nói nhảm đi, anh rốt cuộc còn muốn gọi giá nữa hay không?”, Giang Vũ mất kiên nhẫn ngắt ngang lời Kim Tái An.“Cậu chủ, mua nguyên liệu thuốc từ tiểu thương không nằm trong các khoản thanh toán của gia tộc, buộc phải thanh toán bằng tiền cá nhân của cậu”. Kim Chiêm Long nói nhỏ bên tai Kim Tái An: “Xem ra thằng nhóc này có tiềm lực tài chính không nhỏ, nếu như cứ cạnh tranh như vậy, cho dù cậu có thể lấy được gốc Thái Tuế trăm năm kia thì cũng phải trả một cái giá không nhở”.“Hay là tạm thời bỏ đi, chúng ta tính kế lâu dài”.Kim Tái An gật đầu, hung tợn liếc mắt lườm Giang Vũ: “Hy vọng cậu còn mạng mà rời khỏi thành phố Ngô”.Bỏ lại một câu đe dọa, sắc mặt Kim Tái An xanh mét xoay người rời đi, trong đáy mắt có sát ý cuộn trào, rõ ràng anh ta sẽ không để yên cho mọi chuyện trôi qua.Kim Tái An mặc dù đã rời đi, nhưng sự nhiệt tình của quần chúng vẫn không hề giảm, mặc dù mọi người đều biết trước mắt người dám chống đối với nhà họ Kim này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, nhưng bọn họ đều muốn biết gốc Tái Tuế trăm năm kia rốt cuộc có bộ dạng gì?“Ông chủ, cho tôi số tài khoản, tôi chuyển tiền cho ông”.Giang Vũ cười híp mắt nhìn ông chủ trung niên.“Tiên sinh, anh có chắc là ở chỗ tôi có gốc Thái Tuế trăm năm không?”Ông chủ trung niên không trả lời ngay mà dùng giọng hiếu kỳ hỏi lại. Thái Tuế hay còn gọi là Nhục Linh Chi, chính là một nguyên liệu thuốc còn quý giá hơn nhiều so với Linh Chỉ, dựa theo độ thuần và năm tuổi để tính được giá cả của nó, năm tuổi càng cao thì giá càng cao.Nếu như thực sự là Thái Tuế trăm năm, lại thêm độ thuần đạt chuẩn, vậy thì cái giá một trăm triệu tệ có lẽ còn hơi thấp.“Ông hỏi nhiều như vậy làm gì, không phải là lại muốn hối hận rồi chứ?”Kỷ Tuyết Tình bất mãn nhìn ông chủ trung niên, cô vô cùng ghét những loại người thích nuốt lời.“Không có, tôi chỉ là...”, ông chủ cửa hàng xấu hổ định giải thích.“Cái gọi là thất phu vô tội, ngọc Hoài Bích có tội, tôi vốn còn định dùng một cái giá hợp lý để mua lại gốc. Thái Tuế trăm năm này”.Giang Vũ cười híp mắt ngắt ngang lời ông chủ, nhắc nhở: “Không ngờ đến lại có người xen vào làm loạn, nhưng mà con người tôi trọng chữ tín, nếu đã đưa ra cái gia một trăm triệu tệ, vậy thì sẽ không lừa gạt ông”.“Nhưng nếu như vừa rồi người đấu giá thắng là Kim Tái An, ông cảm thấy anh ta sẽ ngoan ngoãn đưa tiền cho ông sao?”Nghe vậy, sắc mặt ông chủ sạp hàng thoáng thay đổi, với thực lực của nhà họ Kim và phong cách hành sự của Kim Tái An, có đến trăm phần trăm là sẽ trắng trợn cướp bóc, đâu ra chịu ngoan ngon trả tiền chứ?“Bây giờ tin tức về gốc Thái Tuế này đã truyền ra, nếu như ông còn muốn chờ giá cao mới bán, vậy thì e là còn chưa kịp chờ đến lúc tìm được người mua, ông đã gặp phải tai họa rồi”.Giang Vũ tiếp tục nhắc nhở: “Cho dù là bây giờ, sau khi ông nhận được tiền của tôi, cũng phải lập tức trốn khỏi thành phố Ngô này ngay, nếu không cũng sẽ gặp. phải tai họa sát thân”.“Tiên sinh không cần nói nữa, số tài khoản của tôi đây, nguyên liệu thuốc đều là của anh hết”.Ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, ông chủ sạp hàng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn đưa số tài khoản cho Giang Vũ.Sau khi nhận được tin nhắn báo tiền về tài khoản, ông chủ sạp hàng bỏ luôn cả cửa hàng mà quyết đoán xoay người rời đi.Do phần lớn mọi người đều đang chờ đợi Giang Vũ tiết lộ đâu là gốc Thái Tuế trăm năm thực sự, nên cũng không có ai chú ý đến ông chủ sạp hàng nữa, nếu không chắc chắn sẽ có người thấy tiền mà nảy sinh ý đồ xấu với ông ta.“Đại công cáo thành, hôm nay thu hoạch thật là phong phú” Đối với ánh mắt tò mò của tất cả mọi người, Giang Vũ chỉ bật cười sảng khoái, ngay sau đó gói hết mấy chục gốc dược thảo lại, rồi kéo Kỷ Tuyết Tình rời khỏi khu chợ.Mãi đến lúc sau cùng, Giang Vũ cũng không hề đê lộ cho tất cả đám người kia biết đâu là gốc Thái Tuế thực sự, làm cho không ít người thất vọng chửi um lên.Sau khi lên xe.Giang Vũ phấn khích lấy ra một vật thể trông như bãi phân trâu, nói: “Có được thứ này, mình chắc chắn là có thể đột phá được đến cảnh giới tông sư, cách mức độ mà có thể khiến cho nhà họ Kỷ chấp nhận anh lại gần thêm một bước nữa rồi!”“Đây chính là Thái Tuế trăm năm?”Kỷ Tuyết Tình vừa lái xe vừa dùng ánh mắt tò mò nhìn vào vật bên trong tay của Giang Vũ.“Đúng! Đầu tiên là anh đã ngửi được mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra từ vật này, sau đó khi cảm nhận kỹ hơn thì mới chắc chắn đây chính là một gốc Thái Tuế trăm năm".Giang Vũ gật đầu, cảm khái nói: “Chỉ là không ngờ đến hai người kia của nhà họ Kim cũng phát hiện ra vật này không tầm thường, suýt chút nữa là bị bọn họ cướp mất rồi”.“Nhà họ Kim có thể trở thành một gia tộc lớn trong thành phố của các loại dược liệu này, đương nhiên sẽ không thiếu những cao thủ có mắt nhìn tinh tường”.