“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng…
Chương 230: Ông thật quá cuồng vọng
Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… "Buông cậu ta ra, nếu không các người sẽ chết!"Khi Bạch Hổ tập trung toàn lực chuẩn bị đánh vào đầu Giang Vũ, một âm thanh tựa như sấm sét vang lên trong tai Bạch Hổ và Kỷ Thường Viễn."Không tốt, mau lui lại!"Nghe được thanh âm này, sắc mặt Kỷ Thường Viễn thay đổi lớn, ông ấy không để ý đến Giang Vũ nữa mà quả quyết nhảy lùi lại.Bạch Hổ cũng cảm giác được nguy cơ trước nay chưa từng có, cho nên lập tức thu hồi nắm đấm, lăn về phía sau."Chuyện gì đã xảy ra thế?"Anh em nhà họ Ngô vốn tưởng rằng Giang Vũ nhất định phải chết, lúc này ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ. không nghe thấy thanh âm, cũng không hiểu Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ vì sao đột nhiên dừng lại? Ngay khi Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ rút lui, Giang Vũ nhảy lên từ mặt đất, bốn đồng tử quỷ dị chuyển động, sau đó anh gầm lên rồi xông về phía Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ.Đúng lúc này, một người đàn ông bí ẩn mặc quần áo. màu xanh, có mái tóc bạc dài đến thắt lưng, từ trên trời đáp xuống bên cạnh Giang Vũ.Đối mặt với vị khách không mời mà đến này, Giang Vũ đã mất trí vẫn theo bản năng tấn công ông ta."Đủ rồi!"Người đàn ông tóc bạc khẽ quát lên, giơ tay phải lên giữ đầu Giang Vũ.Một tiếng nổ lớn vang lên.Giang Vũ bị ấn đầu đến mức quỳ thẳng xuống đất, đầu gối tạo ra hai hố sâu trên mặt đất, anh đã bị đối phương khống chế hoàn toàn.Nhìn thấy cảnh tượng này, những người có mặt đều trợn tròn mắt.Giang Vũ điên cuồng suýt chút nữa đã ***** Bạch Hổ, Kỷ Thường Viễn phải đánh lén mới miễn cưỡng khống chế được anh.Mà người đàn ông bí ẩn trước mặt chỉ cần một tay liền có thể khống chế Giang Vũ, sức mạnh này thật đáng sợ. "Ông là ai?"Nhận ra người đến không có ý tốt, sắc mặt Kỷ Thường Viễn nghiêm trọng hỏi.Mặt khác, Bạch Hổ cũng đang điên cuồng vận công triệu hồi cương khí hộ thể một lần nữa, sẵn sàng tung đòn sấm sét vào đối thủ bất cứ lúc nào."Hai vị đại tông sư ức ***** một tên nhóc cảnh giới nội kình đại sư".Người đàn ông tóc bạc không trả lời ngay, chỉ điều khiển một luồng ánh sáng vàng kỳ lạ dọc theo cánh tay phải của mình rồi truyền vào đầu Giang Vũ, lạnh lùng nói: "Các người đúng là không biết xấu hổI""Làm càn! Ông là ai mà dám xen vào chuyện của nhà họ Kỷ?"Nghe thấy đối phương ăn nói không khách khí như vậy, Bạch Hổ liền tức giận hỏi."Cậu không xứng để biết tôi là ai!"Người đàn ông tóc bạc liếc nhìn Bạch Hổ, lạnh lùng nói: “Hôm nay cậu nhất định sẽ chết, nhưng tôi cũng sẽ cho cậu một cơ hội. Trước khi chết, cậu có thể toàn lực tấn công tôi, tôi sẽ để cho cậu được chết tâm phục khẩu phục"."Ông thật quá cuồng vọng!" Nghe người đàn ông tóc bạc nói lại lời trước đó mình từng nói với Giang Vũ, Bạch Hổ tức giận nói: "Tôi mặc kệ ông là ai, nếu ông đã dám xen vào chuyện của người khác thì cũng đừng trách tôi không khách khí ra tay giết ông!"Vừa dứt lời, Bạch Hổ liền điên cuồng vận công, sau khi vận chuyển nội kình tối đa, anh ta hung hãn xông về phía người đàn ông tóc bạc.Kỷ Thường Viễn mấp máy môi, muốn nói lại thôi.Ông ấy vốn muốn nhắc nhở Bạch Hổ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhưng lại cũng muốn thử xem người đàn ông tóc bạc này lợi hại đến cỡ nào, cho nên cũng không hề ngăn cản."Tiếp chiêu!"Xông tới trước mặt người đàn ông tóc bạc, Bạch Hổ giận dữ gầm lên rồi tung quyền đấm thật mạnh về phía ***** của ông ta."Đòn tấn công mạnh nhất của cậu chẳng qua cũng chỉ đến thế thôi!"Đối mặt với đường quyền hung hãn gần như bóp. méo không khí của Bạch Hổ, người đàn ông tóc bạc chỉ nhếch môi khinh thường, tiếp tục dùng tay phải truyền ánh sáng vàng vào Giang Vũ, còn tay trái duỗi một ngón tay chỉ vào nắm đấm của Bạch Hổ.
"Buông cậu ta ra, nếu không các người sẽ chết!"
Khi Bạch Hổ tập trung toàn lực chuẩn bị đánh vào đầu Giang Vũ, một âm thanh tựa như sấm sét vang lên trong tai Bạch Hổ và Kỷ Thường Viễn.
"Không tốt, mau lui lại!"
Nghe được thanh âm này, sắc mặt Kỷ Thường Viễn thay đổi lớn, ông ấy không để ý đến Giang Vũ nữa mà quả quyết nhảy lùi lại.
Bạch Hổ cũng cảm giác được nguy cơ trước nay chưa từng có, cho nên lập tức thu hồi nắm đấm, lăn về phía sau.
"Chuyện gì đã xảy ra thế?"
Anh em nhà họ Ngô vốn tưởng rằng Giang Vũ nhất định phải chết, lúc này ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ. không nghe thấy thanh âm, cũng không hiểu Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ vì sao đột nhiên dừng lại?
Ngay khi Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ rút lui, Giang Vũ nhảy lên từ mặt đất, bốn đồng tử quỷ dị chuyển động, sau đó anh gầm lên rồi xông về phía Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ.
Đúng lúc này, một người đàn ông bí ẩn mặc quần áo. màu xanh, có mái tóc bạc dài đến thắt lưng, từ trên trời đáp xuống bên cạnh Giang Vũ.
Đối mặt với vị khách không mời mà đến này, Giang Vũ đã mất trí vẫn theo bản năng tấn công ông ta.
"Đủ rồi!"
Người đàn ông tóc bạc khẽ quát lên, giơ tay phải lên giữ đầu Giang Vũ.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Giang Vũ bị ấn đầu đến mức quỳ thẳng xuống đất, đầu gối tạo ra hai hố sâu trên mặt đất, anh đã bị đối phương khống chế hoàn toàn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, những người có mặt đều trợn tròn mắt.
Giang Vũ điên cuồng suýt chút nữa đã ***** Bạch Hổ, Kỷ Thường Viễn phải đánh lén mới miễn cưỡng khống chế được anh.
Mà người đàn ông bí ẩn trước mặt chỉ cần một tay liền có thể khống chế Giang Vũ, sức mạnh này thật đáng sợ.
"Ông là ai?"
Nhận ra người đến không có ý tốt, sắc mặt Kỷ Thường Viễn nghiêm trọng hỏi.
Mặt khác, Bạch Hổ cũng đang điên cuồng vận công triệu hồi cương khí hộ thể một lần nữa, sẵn sàng tung đòn sấm sét vào đối thủ bất cứ lúc nào.
"Hai vị đại tông sư ức ***** một tên nhóc cảnh giới nội kình đại sư".
Người đàn ông tóc bạc không trả lời ngay, chỉ điều khiển một luồng ánh sáng vàng kỳ lạ dọc theo cánh tay phải của mình rồi truyền vào đầu Giang Vũ, lạnh lùng nói: "Các người đúng là không biết xấu hổI"
"Làm càn! Ông là ai mà dám xen vào chuyện của nhà họ Kỷ?"
Nghe thấy đối phương ăn nói không khách khí như vậy, Bạch Hổ liền tức giận hỏi.
"Cậu không xứng để biết tôi là ai!"
Người đàn ông tóc bạc liếc nhìn Bạch Hổ, lạnh lùng nói: “Hôm nay cậu nhất định sẽ chết, nhưng tôi cũng sẽ cho cậu một cơ hội. Trước khi chết, cậu có thể toàn lực tấn công tôi, tôi sẽ để cho cậu được chết tâm phục khẩu phục".
"Ông thật quá cuồng vọng!"
Nghe người đàn ông tóc bạc nói lại lời trước đó mình từng nói với Giang Vũ, Bạch Hổ tức giận nói: "Tôi mặc kệ ông là ai, nếu ông đã dám xen vào chuyện của người khác thì cũng đừng trách tôi không khách khí ra tay giết ông!"
Vừa dứt lời, Bạch Hổ liền điên cuồng vận công, sau khi vận chuyển nội kình tối đa, anh ta hung hãn xông về phía người đàn ông tóc bạc.
Kỷ Thường Viễn mấp máy môi, muốn nói lại thôi.
Ông ấy vốn muốn nhắc nhở Bạch Hổ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhưng lại cũng muốn thử xem người đàn ông tóc bạc này lợi hại đến cỡ nào, cho nên cũng không hề ngăn cản.
"Tiếp chiêu!"
Xông tới trước mặt người đàn ông tóc bạc, Bạch Hổ giận dữ gầm lên rồi tung quyền đấm thật mạnh về phía ***** của ông ta.
"Đòn tấn công mạnh nhất của cậu chẳng qua cũng chỉ đến thế thôi!"
Đối mặt với đường quyền hung hãn gần như bóp. méo không khí của Bạch Hổ, người đàn ông tóc bạc chỉ nhếch môi khinh thường, tiếp tục dùng tay phải truyền ánh sáng vàng vào Giang Vũ, còn tay trái duỗi một ngón tay chỉ vào nắm đấm của Bạch Hổ.
Cô Vợ Xinh Đẹp Lạnh Lùng Của TôiTác giả: Vũ BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Anh yêu à, anh hư quá đi! Chồng em đang ở nhà đấy, sao anh cứ nhất quyết đòi tới nhà em thế hải!” “Hai năm nay chúng ta đã chơi đủ các thể loại rồi, bây giờ chỉ có chơi trước mặt thăng chồng ngu sỉ đó của em mới đủ k ích thích thôi!” “Anh hư quá đấy, nhưng mà người ta rất thích”. Dưới màn mưa tầm tã, trong một căn biệt thự sang trọng. Nghe thấy những lời đối thoại bậy bạ thậm tệ của đôi nam nữ phát ra từ trong phòng ngủ, Giang Vũ đứng ngoài cửa nổi cơn giận. Bởi vì quá phẫn nộ, đầu Giang Vũ bắt đầu đau dữ dội, người cũng không tự chủ được mà run rẩy. Ba năm trước, ông cụ nhà họ Triệu gặp Giang Vũ mất trí nhớ nên đã nhặt anh về nhà họ Triệu, cho anh kết hôn với con gái nhà họ Triệu, Triệu Trung Tuyết. Vì Giang Vũ không nhớ chuyện trước đây, mà ông cụ Triệu lại đối xử rất tốt với anh. Do đó, kể cả khi Triệu Trung Tuyết luôn đối xử lạnh nhạt với anh, anh vẫn một lòng yêu thương, quan tâm sẵn sóc cô †a như vợ mình, nghe theo mọi yêu cầu của cô ta. Nhưng dù có năm mơ Giang Vũ cũng chẳng… "Buông cậu ta ra, nếu không các người sẽ chết!"Khi Bạch Hổ tập trung toàn lực chuẩn bị đánh vào đầu Giang Vũ, một âm thanh tựa như sấm sét vang lên trong tai Bạch Hổ và Kỷ Thường Viễn."Không tốt, mau lui lại!"Nghe được thanh âm này, sắc mặt Kỷ Thường Viễn thay đổi lớn, ông ấy không để ý đến Giang Vũ nữa mà quả quyết nhảy lùi lại.Bạch Hổ cũng cảm giác được nguy cơ trước nay chưa từng có, cho nên lập tức thu hồi nắm đấm, lăn về phía sau."Chuyện gì đã xảy ra thế?"Anh em nhà họ Ngô vốn tưởng rằng Giang Vũ nhất định phải chết, lúc này ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ. không nghe thấy thanh âm, cũng không hiểu Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ vì sao đột nhiên dừng lại? Ngay khi Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ rút lui, Giang Vũ nhảy lên từ mặt đất, bốn đồng tử quỷ dị chuyển động, sau đó anh gầm lên rồi xông về phía Kỷ Thường Viễn và Bạch Hổ.Đúng lúc này, một người đàn ông bí ẩn mặc quần áo. màu xanh, có mái tóc bạc dài đến thắt lưng, từ trên trời đáp xuống bên cạnh Giang Vũ.Đối mặt với vị khách không mời mà đến này, Giang Vũ đã mất trí vẫn theo bản năng tấn công ông ta."Đủ rồi!"Người đàn ông tóc bạc khẽ quát lên, giơ tay phải lên giữ đầu Giang Vũ.Một tiếng nổ lớn vang lên.Giang Vũ bị ấn đầu đến mức quỳ thẳng xuống đất, đầu gối tạo ra hai hố sâu trên mặt đất, anh đã bị đối phương khống chế hoàn toàn.Nhìn thấy cảnh tượng này, những người có mặt đều trợn tròn mắt.Giang Vũ điên cuồng suýt chút nữa đã ***** Bạch Hổ, Kỷ Thường Viễn phải đánh lén mới miễn cưỡng khống chế được anh.Mà người đàn ông bí ẩn trước mặt chỉ cần một tay liền có thể khống chế Giang Vũ, sức mạnh này thật đáng sợ. "Ông là ai?"Nhận ra người đến không có ý tốt, sắc mặt Kỷ Thường Viễn nghiêm trọng hỏi.Mặt khác, Bạch Hổ cũng đang điên cuồng vận công triệu hồi cương khí hộ thể một lần nữa, sẵn sàng tung đòn sấm sét vào đối thủ bất cứ lúc nào."Hai vị đại tông sư ức ***** một tên nhóc cảnh giới nội kình đại sư".Người đàn ông tóc bạc không trả lời ngay, chỉ điều khiển một luồng ánh sáng vàng kỳ lạ dọc theo cánh tay phải của mình rồi truyền vào đầu Giang Vũ, lạnh lùng nói: "Các người đúng là không biết xấu hổI""Làm càn! Ông là ai mà dám xen vào chuyện của nhà họ Kỷ?"Nghe thấy đối phương ăn nói không khách khí như vậy, Bạch Hổ liền tức giận hỏi."Cậu không xứng để biết tôi là ai!"Người đàn ông tóc bạc liếc nhìn Bạch Hổ, lạnh lùng nói: “Hôm nay cậu nhất định sẽ chết, nhưng tôi cũng sẽ cho cậu một cơ hội. Trước khi chết, cậu có thể toàn lực tấn công tôi, tôi sẽ để cho cậu được chết tâm phục khẩu phục"."Ông thật quá cuồng vọng!" Nghe người đàn ông tóc bạc nói lại lời trước đó mình từng nói với Giang Vũ, Bạch Hổ tức giận nói: "Tôi mặc kệ ông là ai, nếu ông đã dám xen vào chuyện của người khác thì cũng đừng trách tôi không khách khí ra tay giết ông!"Vừa dứt lời, Bạch Hổ liền điên cuồng vận công, sau khi vận chuyển nội kình tối đa, anh ta hung hãn xông về phía người đàn ông tóc bạc.Kỷ Thường Viễn mấp máy môi, muốn nói lại thôi.Ông ấy vốn muốn nhắc nhở Bạch Hổ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhưng lại cũng muốn thử xem người đàn ông tóc bạc này lợi hại đến cỡ nào, cho nên cũng không hề ngăn cản."Tiếp chiêu!"Xông tới trước mặt người đàn ông tóc bạc, Bạch Hổ giận dữ gầm lên rồi tung quyền đấm thật mạnh về phía ***** của ông ta."Đòn tấn công mạnh nhất của cậu chẳng qua cũng chỉ đến thế thôi!"Đối mặt với đường quyền hung hãn gần như bóp. méo không khí của Bạch Hổ, người đàn ông tóc bạc chỉ nhếch môi khinh thường, tiếp tục dùng tay phải truyền ánh sáng vàng vào Giang Vũ, còn tay trái duỗi một ngón tay chỉ vào nắm đấm của Bạch Hổ.