Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé…

Chương 8

Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Em muốn mặn chết tổng tài của em sao? ” Anh nghi hoặc hỏi.” Cà phê sao lại mặn nhỉ? ” Cô ngây thơ đáp.” Em lại đây bưng cà phê đi đi tôi không uống nữa “Cô nghe thế thì tưởng Lãnh Vân không nghi ngờ cô nữa thì mau chóng bước đến bưng cà phê đi.Không ngờ cô vừa bước đến liền bị Lãnh Vân ôm ngồi lên đùi. Anh không nhanh không chậm nhấp một ngụm cà phê rồi cúi xuống hôn cô. Cô muốn đứng lên nhưng không được có một cánh tay đang ôm siết eo cô.Lãnh Vân nhanh chóng cho thứ chất lỏng màu đen chảy vào miệng cô rồi buông cô ra. Chờ cô nuốt xong Lãnh Vân hỏi: ” Vậy xin hỏi em – tiểu thư Nhan Thiên Uyển, cà phê này có vị gì? ” Anh nghiêng đầu hỏi cô.Cô nhanh chóng đứng dậy khỏi đùi anh rồi thầm than ” Cà phê này đúng là mặn chết tui mà nhưng không sao dù sao cũng trả đũa được anh ta rồi “. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn trả lời anh: ” Sao cà phê này lại mặn vậy nhỉ? “” Chuyện này không phải em nên rõ nhất sao? “” Sao lại là tôi? ” Cô vẫn cố chấp ngây thơ.” Em pha cà phê cho tôi! ” Anh gằn từng chữ như đe dọa cô.” Cà phê là tôi pha nhưng mặn thì liên quan gì chứ? ” Cô cố tình đánh trống lảng.” Tôi lập tức hủy hợp đồng giữa hai chúng ta ” Anh cúi đầu đọc tài liệu nhưng giọng đầy tính doạ người.” Thôi được là tôi làm ” Cô thở dài đáp.” Vậy còn nói là không làm? “” Tôi làm là tôi làm đó được chưa? ” Cô tức quá hoá giận hét lên.” Em bưng cà phê ra ngoài đi. Tối về sẽ trừng phạt em sau! “Cô hậm hực bưng ly cà phê ra ngoài. Chu Tuấn từ phòng mình thấy cô bước ra thì kêu cô lại đi theo mình. Vừa đi vừa nói: ” Nhan tiểu thư ký, cô theo tôi vào phòng lấy tài liệu sau đó soạn bản hợp đồng này rồi đưa tôi để tôi duyệt, chuyện sau đó tôi sẽ tự đưa cho Lãnh tổng “” Tôi đã rõ rồi “Cô cầm lấy tài liệu Chu Tuấn đưa ra khỏi phòng thư ký nhanh chóng mang ly về phòng nước rồi quay lại làm việc. Bước vào phòng cô nhanh chóng ngồi xuống đánh máy không thèm để ý đến vị tổng tài nào đó.Cô đánh máy một hồi thì làm sau liền đưa đến phòng Chu Tuấn. Thấy tiếng mời vào, cô nhanh nhẹn bước vào nói: ” Chu thư ký tôi đã soạn xong rồi “Chu Tuấn thấy cô làm nhanh rất vui vẻ vì cô gái này cũng không đến nỗi không có năng lực nhưng mọi việc thì đâu như vậy. Chu Tuấn xem xong thì….gần như tức giận nói: ” Như thế này là soạn hợp đồng? “” Sai ở chỗ nào sao Chu thư ký? “Thấy cô nói như vậy Chu Tuấn gần như quát lên: ” Cô không biết làm thì hỏi tôi, im im rồi chả biết làm ra cái quái gì nữa. Mau ra ngoài đi “Cô mặt ủ rũ bước ra đúng lúc vị tổng tài nào đó đang ra khỏi phòng tìm cô vì thấy cô đi lâu như thế vẫn chưa quay lại. Lãnh Vân thấy cô mặt ủ rũ bước ra từ phòng Chu Tuấn thì nghi hoặc hỏi: ” Em sao vậy? “” Tôi không sao? “” Chu Tuấn mắng em? “” Tại tôi làm sai nên anh ấy mới làm vậy “” Vậy tại sao em làm sai tôi chưa mắng em, em liền phản kháng như vậy? ” Anh đùa cợt nói” Tôi, tôi… “Cô vừa bị mắng cũng không muốn cãi nhau với Lãnh Vân nên lắp bắp nói. Lãnh Vân thấy thế bảo cô vào gọi Chu Tuấn vào phòng tổng tài giúp anh. Cô đi gọi Chu Tuấn, anh trở về phòng tổng tài. Không đến năm phút sau thấy Chu Tuấn và Nhan Thiên Uyển gõ cửa bước vào. Anh kêu cô tránh đi một lát. Chu Tuấn thấy mặt anh có biểu hiện kì lạ liền hỏi: ” Lãnh tổng, gọi tôi có việc? “” Cậu nói xem? ” Giọng nói anh vẻ đe dọa vô cùng cao.” Lãnh tổng có gì xin chỉ giáo? ” Chu Tuấn run run nói rồi thầm than ” Biết ngay lại có ai chọc đến vị Boss này mà “” Vừa rồi cậu vừa mắng Nhan Thiên Uyển? ” Anh nghiêng đầu hỏi.” Cô ta rõ ràng không biết làm nhưng không hề hỏi tôi ” Chu Tuấn biết lý do thì hắng giọng nói.” Cô ấy không biết làm thì cậu làm không phải là được rồi sao? ” Giọng Lãnh Vân trở nên âm trầm.

” Em muốn mặn chết tổng tài của em sao? ” Anh nghi hoặc hỏi.

” Cà phê sao lại mặn nhỉ? ” Cô ngây thơ đáp.

” Em lại đây bưng cà phê đi đi tôi không uống nữa “

Cô nghe thế thì tưởng Lãnh Vân không nghi ngờ cô nữa thì mau chóng bước đến bưng cà phê đi.

Không ngờ cô vừa bước đến liền bị Lãnh Vân ôm ngồi lên đùi. Anh không nhanh không chậm nhấp một ngụm cà phê rồi cúi xuống hôn cô. Cô muốn đứng lên nhưng không được có một cánh tay đang ôm siết eo cô.

Lãnh Vân nhanh chóng cho thứ chất lỏng màu đen chảy vào miệng cô rồi buông cô ra. Chờ cô nuốt xong Lãnh Vân hỏi: ” Vậy xin hỏi em – tiểu thư Nhan Thiên Uyển, cà phê này có vị gì? ” Anh nghiêng đầu hỏi cô.

Cô nhanh chóng đứng dậy khỏi đùi anh rồi thầm than ” Cà phê này đúng là mặn chết tui mà nhưng không sao dù sao cũng trả đũa được anh ta rồi “. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn trả lời anh: ” Sao cà phê này lại mặn vậy nhỉ? “

” Chuyện này không phải em nên rõ nhất sao? “

” Sao lại là tôi? ” Cô vẫn cố chấp ngây thơ.

” Em pha cà phê cho tôi! ” Anh gằn từng chữ như đe dọa cô.

” Cà phê là tôi pha nhưng mặn thì liên quan gì chứ? ” Cô cố tình đánh trống lảng.

” Tôi lập tức hủy hợp đồng giữa hai chúng ta ” Anh cúi đầu đọc tài liệu nhưng giọng đầy tính doạ người.

” Thôi được là tôi làm ” Cô thở dài đáp.

” Vậy còn nói là không làm? “

” Tôi làm là tôi làm đó được chưa? ” Cô tức quá hoá giận hét lên.

” Em bưng cà phê ra ngoài đi. Tối về sẽ trừng phạt em sau! “

Cô hậm hực bưng ly cà phê ra ngoài. Chu Tuấn từ phòng mình thấy cô bước ra thì kêu cô lại đi theo mình. Vừa đi vừa nói: ” Nhan tiểu thư ký, cô theo tôi vào phòng lấy tài liệu sau đó soạn bản hợp đồng này rồi đưa tôi để tôi duyệt, chuyện sau đó tôi sẽ tự đưa cho Lãnh tổng “

” Tôi đã rõ rồi “

Cô cầm lấy tài liệu Chu Tuấn đưa ra khỏi phòng thư ký nhanh chóng mang ly về phòng nước rồi quay lại làm việc. Bước vào phòng cô nhanh chóng ngồi xuống đánh máy không thèm để ý đến vị tổng tài nào đó.

Cô đánh máy một hồi thì làm sau liền đưa đến phòng Chu Tuấn. Thấy tiếng mời vào, cô nhanh nhẹn bước vào nói: ” Chu thư ký tôi đã soạn xong rồi “

Chu Tuấn thấy cô làm nhanh rất vui vẻ vì cô gái này cũng không đến nỗi không có năng lực nhưng mọi việc thì đâu như vậy. Chu Tuấn xem xong thì….gần như tức giận nói: ” Như thế này là soạn hợp đồng? “

” Sai ở chỗ nào sao Chu thư ký? “

Thấy cô nói như vậy Chu Tuấn gần như quát lên: ” Cô không biết làm thì hỏi tôi, im im rồi chả biết làm ra cái quái gì nữa. Mau ra ngoài đi “

Cô mặt ủ rũ bước ra đúng lúc vị tổng tài nào đó đang ra khỏi phòng tìm cô vì thấy cô đi lâu như thế vẫn chưa quay lại. Lãnh Vân thấy cô mặt ủ rũ bước ra từ phòng Chu Tuấn thì nghi hoặc hỏi: ” Em sao vậy? “

” Tôi không sao? “

” Chu Tuấn mắng em? “

” Tại tôi làm sai nên anh ấy mới làm vậy “

” Vậy tại sao em làm sai tôi chưa mắng em, em liền phản kháng như vậy? ” Anh đùa cợt nói

” Tôi, tôi… “

Cô vừa bị mắng cũng không muốn cãi nhau với Lãnh Vân nên lắp bắp nói. Lãnh Vân thấy thế bảo cô vào gọi Chu Tuấn vào phòng tổng tài giúp anh. Cô đi gọi Chu Tuấn, anh trở về phòng tổng tài. Không đến năm phút sau thấy Chu Tuấn và Nhan Thiên Uyển gõ cửa bước vào. Anh kêu cô tránh đi một lát. Chu Tuấn thấy mặt anh có biểu hiện kì lạ liền hỏi: ” Lãnh tổng, gọi tôi có việc? “

” Cậu nói xem? ” Giọng nói anh vẻ đe dọa vô cùng cao.

” Lãnh tổng có gì xin chỉ giáo? ” Chu Tuấn run run nói rồi thầm than ” Biết ngay lại có ai chọc đến vị Boss này mà “

” Vừa rồi cậu vừa mắng Nhan Thiên Uyển? ” Anh nghiêng đầu hỏi.

” Cô ta rõ ràng không biết làm nhưng không hề hỏi tôi ” Chu Tuấn biết lý do thì hắng giọng nói.

” Cô ấy không biết làm thì cậu làm không phải là được rồi sao? ” Giọng Lãnh Vân trở nên âm trầm.

Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Em muốn mặn chết tổng tài của em sao? ” Anh nghi hoặc hỏi.” Cà phê sao lại mặn nhỉ? ” Cô ngây thơ đáp.” Em lại đây bưng cà phê đi đi tôi không uống nữa “Cô nghe thế thì tưởng Lãnh Vân không nghi ngờ cô nữa thì mau chóng bước đến bưng cà phê đi.Không ngờ cô vừa bước đến liền bị Lãnh Vân ôm ngồi lên đùi. Anh không nhanh không chậm nhấp một ngụm cà phê rồi cúi xuống hôn cô. Cô muốn đứng lên nhưng không được có một cánh tay đang ôm siết eo cô.Lãnh Vân nhanh chóng cho thứ chất lỏng màu đen chảy vào miệng cô rồi buông cô ra. Chờ cô nuốt xong Lãnh Vân hỏi: ” Vậy xin hỏi em – tiểu thư Nhan Thiên Uyển, cà phê này có vị gì? ” Anh nghiêng đầu hỏi cô.Cô nhanh chóng đứng dậy khỏi đùi anh rồi thầm than ” Cà phê này đúng là mặn chết tui mà nhưng không sao dù sao cũng trả đũa được anh ta rồi “. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô vẫn trả lời anh: ” Sao cà phê này lại mặn vậy nhỉ? “” Chuyện này không phải em nên rõ nhất sao? “” Sao lại là tôi? ” Cô vẫn cố chấp ngây thơ.” Em pha cà phê cho tôi! ” Anh gằn từng chữ như đe dọa cô.” Cà phê là tôi pha nhưng mặn thì liên quan gì chứ? ” Cô cố tình đánh trống lảng.” Tôi lập tức hủy hợp đồng giữa hai chúng ta ” Anh cúi đầu đọc tài liệu nhưng giọng đầy tính doạ người.” Thôi được là tôi làm ” Cô thở dài đáp.” Vậy còn nói là không làm? “” Tôi làm là tôi làm đó được chưa? ” Cô tức quá hoá giận hét lên.” Em bưng cà phê ra ngoài đi. Tối về sẽ trừng phạt em sau! “Cô hậm hực bưng ly cà phê ra ngoài. Chu Tuấn từ phòng mình thấy cô bước ra thì kêu cô lại đi theo mình. Vừa đi vừa nói: ” Nhan tiểu thư ký, cô theo tôi vào phòng lấy tài liệu sau đó soạn bản hợp đồng này rồi đưa tôi để tôi duyệt, chuyện sau đó tôi sẽ tự đưa cho Lãnh tổng “” Tôi đã rõ rồi “Cô cầm lấy tài liệu Chu Tuấn đưa ra khỏi phòng thư ký nhanh chóng mang ly về phòng nước rồi quay lại làm việc. Bước vào phòng cô nhanh chóng ngồi xuống đánh máy không thèm để ý đến vị tổng tài nào đó.Cô đánh máy một hồi thì làm sau liền đưa đến phòng Chu Tuấn. Thấy tiếng mời vào, cô nhanh nhẹn bước vào nói: ” Chu thư ký tôi đã soạn xong rồi “Chu Tuấn thấy cô làm nhanh rất vui vẻ vì cô gái này cũng không đến nỗi không có năng lực nhưng mọi việc thì đâu như vậy. Chu Tuấn xem xong thì….gần như tức giận nói: ” Như thế này là soạn hợp đồng? “” Sai ở chỗ nào sao Chu thư ký? “Thấy cô nói như vậy Chu Tuấn gần như quát lên: ” Cô không biết làm thì hỏi tôi, im im rồi chả biết làm ra cái quái gì nữa. Mau ra ngoài đi “Cô mặt ủ rũ bước ra đúng lúc vị tổng tài nào đó đang ra khỏi phòng tìm cô vì thấy cô đi lâu như thế vẫn chưa quay lại. Lãnh Vân thấy cô mặt ủ rũ bước ra từ phòng Chu Tuấn thì nghi hoặc hỏi: ” Em sao vậy? “” Tôi không sao? “” Chu Tuấn mắng em? “” Tại tôi làm sai nên anh ấy mới làm vậy “” Vậy tại sao em làm sai tôi chưa mắng em, em liền phản kháng như vậy? ” Anh đùa cợt nói” Tôi, tôi… “Cô vừa bị mắng cũng không muốn cãi nhau với Lãnh Vân nên lắp bắp nói. Lãnh Vân thấy thế bảo cô vào gọi Chu Tuấn vào phòng tổng tài giúp anh. Cô đi gọi Chu Tuấn, anh trở về phòng tổng tài. Không đến năm phút sau thấy Chu Tuấn và Nhan Thiên Uyển gõ cửa bước vào. Anh kêu cô tránh đi một lát. Chu Tuấn thấy mặt anh có biểu hiện kì lạ liền hỏi: ” Lãnh tổng, gọi tôi có việc? “” Cậu nói xem? ” Giọng nói anh vẻ đe dọa vô cùng cao.” Lãnh tổng có gì xin chỉ giáo? ” Chu Tuấn run run nói rồi thầm than ” Biết ngay lại có ai chọc đến vị Boss này mà “” Vừa rồi cậu vừa mắng Nhan Thiên Uyển? ” Anh nghiêng đầu hỏi.” Cô ta rõ ràng không biết làm nhưng không hề hỏi tôi ” Chu Tuấn biết lý do thì hắng giọng nói.” Cô ấy không biết làm thì cậu làm không phải là được rồi sao? ” Giọng Lãnh Vân trở nên âm trầm.

Chương 8