Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé…
Chương 13
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Anh chẳng là gì đối với tôi cả! À quên ông chủ của tôi dù sao bây giờ anh cũng biết rồi. Tôi nghỉ một tuần, chúng ta sẽ còn gặp lại hợp đồng mới chỉ hết 30 ngày thôi tôi cảm thấy rất thú vị còn muốn chơi tiếp! ” Cô nói giọng càng lạnh nhạt, diễu cợt hơn.” Nhan Thiên Uyển, em làm sao vậy? Tôi đã làm gì em chứ? ” Anh lớn giọng.” Anh chẳng làm gì tôi mà tôi cũng chẳng sao cả ha ha ” Cô nâng giọng cười lớn.” Em còn giận tôi chuyện lần trước tôi động vào em? ” Lãnh Vân gặng hỏi.” Ha ha, đều là người trưởng thành còn nhắc mấy chuyện đó làm gì chứ! “Cô lại cười.” Nếu đã không phải, em lập tức trở về nhà tôi ngay! ” Anh muốn quát lên nhưng lại không nỡ.” Tôi không muốn. Đúng 1 tuần tôi lập tức trở về! “” Tôi làm sao để tin em cơ chứ! ” Anh nói thế nhưng trong tim lại len lỏi một sự lo lắng không thôi.” Trò chơi giữa chúng ta vẫn còn dài tôi sẽ không bỏ giữa chừng đâu! “[……]Thời gian một tuần cuối cùng cũng kết thúc.Hôm ấy là một ngày đẹp trời cô từ nhà ba mẹ lại kéo va li về nhà Lãnh Vân.Anh hôm nay rời nhà từ sớm. Cô vào nhà vẫn xếp quần áo vào phòng quần áo bình thường. Để đồ trang điểm vào chỗ cũ mọi thứ vẫn như thế nhưng cô không như thế nữa. Cô vào phòng tắm rồi bước ra hôm nay cô không mặc quần bò áo phông như mọi hôm nữa hôm nay cô mặc áo sơ mi cùng với một chiếc chân váy đen xẻ cao đến nửa đùi.Bắt đầu từ lúc cô bước vào công ty đã có rất nhiều người xì xào với nhau: ” Bình thường cô ta ăn mặc giản dị hôm nay ăn mặc như vậy muốn quyến rũ Lãnh tổng sao? “.Cô không để ý đi thẳng vào thang máy chuyên dụng của Lãnh Vân lên tầng 33.Cô chẳng gõ cửa mà mở cửa vào bàn mình ngồi xuống.Từ lúc cô bước vào anh đã nhìn cô rồi thấy cô đã ngồi anh mới cất tiếng hỏi: ” Em vào phòng tổng tài không biết gõ cửa? ”” Đây cũng là phòng làm việc của tôi “Anh định bắt chuyện với cô nhưng đã bị cô chặn họng liền đổi sang chuyện khác: ” Hôm nay em đi làm mặc như vậy làm gì? “” Tôi mặc làm sao cơ? “” Mặc như không mặc! ” Anh buông lời lạnh nhạt.” Kiểu này tôi rất thích, anh bớt quản chuyện của tôi đi “” Được sau này tùy em! “Gần giờ tan làm cô nhận được điện thoại của Niên Toàn – anh họ cô.” Anh gọi em có chuyện gì không? “” Không có việc thì không được gọi cho em sao? “” Ha ha phải nói là anh có chuyện gì mới gọi cho em đó “” Ừ ừ anh không trêu chọc lại em, không vòng vo nữa anh có việc cần em giúp. “” Nói đi em rất sẵn lòng “” Tối nay đi dự tiệc với anh “” Được “Cuộc nói chuyện rơi toàn bộ vào tai anh lửa giận bừng bừng chả biết xả vào đâu chỉ biết để nó cháy ngày càng lớn. Anh nén giận nói: ” Tối nay em đi dự tiệc với tôi “” Tôi có hẹn rồi. Tôi về trước đây “Lửa giận trong anh ngày càng lớn hơn chẳng ai thấu. Cô nghĩ sao cả Niên Toàn và Lãnh Vân đều dự tiệc chắc không trùng hợp đến thế chứ? Nhưng cô chẳng quan tâm cứ dự tiệc thôi.Lãnh Vân đến bữa tiệc trước, một lúc sau cô cùng Niên Toàn cũng đến. Cô nhìn thấy Lãnh Vân trước nhưng không để ý. Lãnh Vân nhìn thấy cô thì nghĩ thầm: ” Em đi cùng bạn trai sao? Hẳn nào lại từ chối tôi ha ha ” Một nụ cười giảo hoạt vang lên.Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng bạch kim xẻ sâu trêи ngực, trêи đùi cũng xẻ cao làm hiện ra đôi chân trắng mịn. Anh uống một đống rượu rồi bỏ bữa tiệc ra về trước. Khoảng gần nửa đêm cô mới trở về vừa mở cửa vào phòng liền có một bóng đen bao trùm lên cô.
” Anh chẳng là gì đối với tôi cả! À quên ông chủ của tôi dù sao bây giờ anh cũng biết rồi. Tôi nghỉ một tuần, chúng ta sẽ còn gặp lại hợp đồng mới chỉ hết 30 ngày thôi tôi cảm thấy rất thú vị còn muốn chơi tiếp! ” Cô nói giọng càng lạnh nhạt, diễu cợt hơn.
” Nhan Thiên Uyển, em làm sao vậy? Tôi đã làm gì em chứ? ” Anh lớn giọng.
” Anh chẳng làm gì tôi mà tôi cũng chẳng sao cả ha ha ” Cô nâng giọng cười lớn.
” Em còn giận tôi chuyện lần trước tôi động vào em? ” Lãnh Vân gặng hỏi.
” Ha ha, đều là người trưởng thành còn nhắc mấy chuyện đó làm gì chứ! “
Cô lại cười.
” Nếu đã không phải, em lập tức trở về nhà tôi ngay! ” Anh muốn quát lên nhưng lại không nỡ.
” Tôi không muốn. Đúng 1 tuần tôi lập tức trở về! “
” Tôi làm sao để tin em cơ chứ! ” Anh nói thế nhưng trong tim lại len lỏi một sự lo lắng không thôi.
” Trò chơi giữa chúng ta vẫn còn dài tôi sẽ không bỏ giữa chừng đâu! “
[……]
Thời gian một tuần cuối cùng cũng kết thúc.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời cô từ nhà ba mẹ lại kéo va li về nhà Lãnh Vân.
Anh hôm nay rời nhà từ sớm. Cô vào nhà vẫn xếp quần áo vào phòng quần áo bình thường. Để đồ trang điểm vào chỗ cũ mọi thứ vẫn như thế nhưng cô không như thế nữa. Cô vào phòng tắm rồi bước ra hôm nay cô không mặc quần bò áo phông như mọi hôm nữa hôm nay cô mặc áo sơ mi cùng với một chiếc chân váy đen xẻ cao đến nửa đùi.
Bắt đầu từ lúc cô bước vào công ty đã có rất nhiều người xì xào với nhau: ” Bình thường cô ta ăn mặc giản dị hôm nay ăn mặc như vậy muốn quyến rũ Lãnh tổng sao? “.
Cô không để ý đi thẳng vào thang máy chuyên dụng của Lãnh Vân lên tầng 33.
Cô chẳng gõ cửa mà mở cửa vào bàn mình ngồi xuống.
Từ lúc cô bước vào anh đã nhìn cô rồi thấy cô đã ngồi anh mới cất tiếng hỏi: ” Em vào phòng tổng tài không biết gõ cửa? ”
” Đây cũng là phòng làm việc của tôi “
Anh định bắt chuyện với cô nhưng đã bị cô chặn họng liền đổi sang chuyện khác: ” Hôm nay em đi làm mặc như vậy làm gì? “
” Tôi mặc làm sao cơ? “
” Mặc như không mặc! ” Anh buông lời lạnh nhạt.
” Kiểu này tôi rất thích, anh bớt quản chuyện của tôi đi “
” Được sau này tùy em! “
Gần giờ tan làm cô nhận được điện thoại của Niên Toàn – anh họ cô.
” Anh gọi em có chuyện gì không? “
” Không có việc thì không được gọi cho em sao? “
” Ha ha phải nói là anh có chuyện gì mới gọi cho em đó “
” Ừ ừ anh không trêu chọc lại em, không vòng vo nữa anh có việc cần em giúp. “
” Nói đi em rất sẵn lòng “
” Tối nay đi dự tiệc với anh “
” Được “
Cuộc nói chuyện rơi toàn bộ vào tai anh lửa giận bừng bừng chả biết xả vào đâu chỉ biết để nó cháy ngày càng lớn. Anh nén giận nói: ” Tối nay em đi dự tiệc với tôi “
” Tôi có hẹn rồi. Tôi về trước đây “
Lửa giận trong anh ngày càng lớn hơn chẳng ai thấu. Cô nghĩ sao cả Niên Toàn và Lãnh Vân đều dự tiệc chắc không trùng hợp đến thế chứ? Nhưng cô chẳng quan tâm cứ dự tiệc thôi.
Lãnh Vân đến bữa tiệc trước, một lúc sau cô cùng Niên Toàn cũng đến. Cô nhìn thấy Lãnh Vân trước nhưng không để ý. Lãnh Vân nhìn thấy cô thì nghĩ thầm: ” Em đi cùng bạn trai sao? Hẳn nào lại từ chối tôi ha ha ” Một nụ cười giảo hoạt vang lên.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng bạch kim xẻ sâu trêи ngực, trêи đùi cũng xẻ cao làm hiện ra đôi chân trắng mịn. Anh uống một đống rượu rồi bỏ bữa tiệc ra về trước. Khoảng gần nửa đêm cô mới trở về vừa mở cửa vào phòng liền có một bóng đen bao trùm lên cô.
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Anh chẳng là gì đối với tôi cả! À quên ông chủ của tôi dù sao bây giờ anh cũng biết rồi. Tôi nghỉ một tuần, chúng ta sẽ còn gặp lại hợp đồng mới chỉ hết 30 ngày thôi tôi cảm thấy rất thú vị còn muốn chơi tiếp! ” Cô nói giọng càng lạnh nhạt, diễu cợt hơn.” Nhan Thiên Uyển, em làm sao vậy? Tôi đã làm gì em chứ? ” Anh lớn giọng.” Anh chẳng làm gì tôi mà tôi cũng chẳng sao cả ha ha ” Cô nâng giọng cười lớn.” Em còn giận tôi chuyện lần trước tôi động vào em? ” Lãnh Vân gặng hỏi.” Ha ha, đều là người trưởng thành còn nhắc mấy chuyện đó làm gì chứ! “Cô lại cười.” Nếu đã không phải, em lập tức trở về nhà tôi ngay! ” Anh muốn quát lên nhưng lại không nỡ.” Tôi không muốn. Đúng 1 tuần tôi lập tức trở về! “” Tôi làm sao để tin em cơ chứ! ” Anh nói thế nhưng trong tim lại len lỏi một sự lo lắng không thôi.” Trò chơi giữa chúng ta vẫn còn dài tôi sẽ không bỏ giữa chừng đâu! “[……]Thời gian một tuần cuối cùng cũng kết thúc.Hôm ấy là một ngày đẹp trời cô từ nhà ba mẹ lại kéo va li về nhà Lãnh Vân.Anh hôm nay rời nhà từ sớm. Cô vào nhà vẫn xếp quần áo vào phòng quần áo bình thường. Để đồ trang điểm vào chỗ cũ mọi thứ vẫn như thế nhưng cô không như thế nữa. Cô vào phòng tắm rồi bước ra hôm nay cô không mặc quần bò áo phông như mọi hôm nữa hôm nay cô mặc áo sơ mi cùng với một chiếc chân váy đen xẻ cao đến nửa đùi.Bắt đầu từ lúc cô bước vào công ty đã có rất nhiều người xì xào với nhau: ” Bình thường cô ta ăn mặc giản dị hôm nay ăn mặc như vậy muốn quyến rũ Lãnh tổng sao? “.Cô không để ý đi thẳng vào thang máy chuyên dụng của Lãnh Vân lên tầng 33.Cô chẳng gõ cửa mà mở cửa vào bàn mình ngồi xuống.Từ lúc cô bước vào anh đã nhìn cô rồi thấy cô đã ngồi anh mới cất tiếng hỏi: ” Em vào phòng tổng tài không biết gõ cửa? ”” Đây cũng là phòng làm việc của tôi “Anh định bắt chuyện với cô nhưng đã bị cô chặn họng liền đổi sang chuyện khác: ” Hôm nay em đi làm mặc như vậy làm gì? “” Tôi mặc làm sao cơ? “” Mặc như không mặc! ” Anh buông lời lạnh nhạt.” Kiểu này tôi rất thích, anh bớt quản chuyện của tôi đi “” Được sau này tùy em! “Gần giờ tan làm cô nhận được điện thoại của Niên Toàn – anh họ cô.” Anh gọi em có chuyện gì không? “” Không có việc thì không được gọi cho em sao? “” Ha ha phải nói là anh có chuyện gì mới gọi cho em đó “” Ừ ừ anh không trêu chọc lại em, không vòng vo nữa anh có việc cần em giúp. “” Nói đi em rất sẵn lòng “” Tối nay đi dự tiệc với anh “” Được “Cuộc nói chuyện rơi toàn bộ vào tai anh lửa giận bừng bừng chả biết xả vào đâu chỉ biết để nó cháy ngày càng lớn. Anh nén giận nói: ” Tối nay em đi dự tiệc với tôi “” Tôi có hẹn rồi. Tôi về trước đây “Lửa giận trong anh ngày càng lớn hơn chẳng ai thấu. Cô nghĩ sao cả Niên Toàn và Lãnh Vân đều dự tiệc chắc không trùng hợp đến thế chứ? Nhưng cô chẳng quan tâm cứ dự tiệc thôi.Lãnh Vân đến bữa tiệc trước, một lúc sau cô cùng Niên Toàn cũng đến. Cô nhìn thấy Lãnh Vân trước nhưng không để ý. Lãnh Vân nhìn thấy cô thì nghĩ thầm: ” Em đi cùng bạn trai sao? Hẳn nào lại từ chối tôi ha ha ” Một nụ cười giảo hoạt vang lên.Hôm nay cô mặc một chiếc váy trắng bạch kim xẻ sâu trêи ngực, trêи đùi cũng xẻ cao làm hiện ra đôi chân trắng mịn. Anh uống một đống rượu rồi bỏ bữa tiệc ra về trước. Khoảng gần nửa đêm cô mới trở về vừa mở cửa vào phòng liền có một bóng đen bao trùm lên cô.