Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé…
Chương 22
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Anh chỉ muốn ăn em thôi “” Nhưng em đói rồi “” Anh sẽ cho em ăn no “.Nói rồi anh bế bổng cô lên cô nũng nịu nói: ” Em thật sự đói mà! “Anh cười cười thả cô xuống: ” Đùa em thôi em nấu gì anh đều thích ăn “” Anh ra phòng khách đi em nấu một chút sẽ xong “Sau khi ăn tối xong cô giành đi tắm trước, anh tắm sau. Khi anh bước ra chỉ quấn khăn ở quanh hông ai ngờ đã thấy cô nhắm mắt ngủ ở trêи giường.Tối nay cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng rộng nhưng hơi ngắn. Cô chỉ hơi xoay người đã làm lộ ra một góc chiếc quần nhỏ của cô.Hầu kết của anh lên xuống liên tục anh lên giường đè lên người cô hôn cô ngấu nghiến.Cô đang ngủ thấy người mình như có tảng đá đè lên người mới mơ màng tỉnh dậy: ” Ư..ưm.. “Môi anh đã di chuyển lên vành tai cô anh cất tiếng nói đục ngầu nói vào tai cô: ” Em đang quyến rũ anh sao? Anh không muốn lợi dụng khi người ta yếu thế đâu “Cô nghe anh nói mới tỉnh hẳn: ” Vậy anh mau đi ngủ đi, em rất buồn ngủ “” Chẳng phải em nói tối sẽ đền cho anh sao? Em định trốn sao? “” Không có chỉ là em buồn ngủ nên ngủ quên “” Vậy bây giờ em tỉnh rồi chúng ta bắt đầu cũng không muộn đâu ” Anh lại giở giọng nói gian manh.Nói rồi anh lại cúi xuống hôn cô……Cô cũng không phản đối hành động của anh nữa. Vòng tay ôm lấy cổ anh rồi cong người lên đáp trả nụ hôn của anh. ɖu͙ƈ vọng trong anh lại dâng cao, ngay cả ” Tiểu Lãnh Vân ” cũng tỉnh dậy rồi.Anh vươn chiếc lưỡi của mình vào khoang miệng cô cuốn lấy chiếc lưỡi của cô. Anh dùng lưỡi mình ***** cô ʍút̼ hết mật dịch trong miệng cô. Một lúc sau anh buông cô ra di chuyển môi mình lên gò má rồi đến vành tai cô.Anh hôn lên đó rồi nhe răng cắn làm cô rêи lên: ” Ưm …. “. Anh lại di chuyển môi mình về gò má rồi đến môi sau đó xuống đến cổ cô *****. Môi anh di chuyển đến bờ vai, xuống quai xanh của cô. Anh vừa hôn vừa cắn cảm giác vừa thoả mãn vừa đau đớn cô nói với giọng điệu nũng nịu: ” Đau em “.” Vậy anh di chuyển đến chỗ khác nhé “Thấy cô không nói gì anh lấy tay đẩy áo của cô lên tận cổ cúi đầu ***** cô. Tay kia đã mò xuống ***** của cô. Anh ngẩng đầu nói: ” Uyển Nhi của anh thật mẫn cảm nhanh như vậy đã ướt “” Ai là Uyển Nhi của anh? “” Chẳng phải là em sao? ” Anh cười cười. Rồi đưa ngón tay vào người cô. Lỗ huyệt hút chặt lấy tay anh, anh nói: ” Ngón tay anh không di chuyển được rồi, bảo bối à “Cô nghe thế liền thả lỏng người tay anh ra vào dễ dàng. Ở trêи anh đang lè lưỡi vân vê quanh điểm hồng trêи ngực cô. Mắt cô như mờ đục sương cô cất tiếng: ” A…ưm…. ”Lúc anh ngẩng đầu lên cũng là lúc anh lấy tay mình ra. Cô tưởng anh lại dùng lưỡi mình khuấy đảo ***** cô nhưng không anh cuối đầu hôn từ cổ chân cô hôn dọc lên trêи. Hôn đến phần đùi non anh không tiến đến ***** mà cứ hôn ɭϊếʍ, ʍút̼ ở phần đùi non của cô.Làn da Nhan Thiên Uyển bây giờ hồng lên vì nhiễm ɖu͙ƈ vọng. Cảm giác khó chịu cứ quấn lấy cô. Bên trong người nóng rẫy như bị thiêu đốt nhưng lại không có ai dập lửa.
” Anh chỉ muốn ăn em thôi “
” Nhưng em đói rồi “
” Anh sẽ cho em ăn no “.
Nói rồi anh bế bổng cô lên cô nũng nịu nói: ” Em thật sự đói mà! “
Anh cười cười thả cô xuống: ” Đùa em thôi em nấu gì anh đều thích ăn “
” Anh ra phòng khách đi em nấu một chút sẽ xong “
Sau khi ăn tối xong cô giành đi tắm trước, anh tắm sau. Khi anh bước ra chỉ quấn khăn ở quanh hông ai ngờ đã thấy cô nhắm mắt ngủ ở trêи giường.
Tối nay cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng rộng nhưng hơi ngắn. Cô chỉ hơi xoay người đã làm lộ ra một góc chiếc quần nhỏ của cô.
Hầu kết của anh lên xuống liên tục anh lên giường đè lên người cô hôn cô ngấu nghiến.
Cô đang ngủ thấy người mình như có tảng đá đè lên người mới mơ màng tỉnh dậy: ” Ư..ưm.. “
Môi anh đã di chuyển lên vành tai cô anh cất tiếng nói đục ngầu nói vào tai cô: ” Em đang quyến rũ anh sao? Anh không muốn lợi dụng khi người ta yếu thế đâu “
Cô nghe anh nói mới tỉnh hẳn: ” Vậy anh mau đi ngủ đi, em rất buồn ngủ “
” Chẳng phải em nói tối sẽ đền cho anh sao? Em định trốn sao? “
” Không có chỉ là em buồn ngủ nên ngủ quên “
” Vậy bây giờ em tỉnh rồi chúng ta bắt đầu cũng không muộn đâu ” Anh lại giở giọng nói gian manh.
Nói rồi anh lại cúi xuống hôn cô……
Cô cũng không phản đối hành động của anh nữa. Vòng tay ôm lấy cổ anh rồi cong người lên đáp trả nụ hôn của anh. ɖu͙ƈ vọng trong anh lại dâng cao, ngay cả ” Tiểu Lãnh Vân ” cũng tỉnh dậy rồi.
Anh vươn chiếc lưỡi của mình vào khoang miệng cô cuốn lấy chiếc lưỡi của cô. Anh dùng lưỡi mình ***** cô ʍút̼ hết mật dịch trong miệng cô. Một lúc sau anh buông cô ra di chuyển môi mình lên gò má rồi đến vành tai cô.
Anh hôn lên đó rồi nhe răng cắn làm cô rêи lên: ” Ưm …. “. Anh lại di chuyển môi mình về gò má rồi đến môi sau đó xuống đến cổ cô *****. Môi anh di chuyển đến bờ vai, xuống quai xanh của cô. Anh vừa hôn vừa cắn cảm giác vừa thoả mãn vừa đau đớn cô nói với giọng điệu nũng nịu: ” Đau em “.
” Vậy anh di chuyển đến chỗ khác nhé “
Thấy cô không nói gì anh lấy tay đẩy áo của cô lên tận cổ cúi đầu ***** cô. Tay kia đã mò xuống ***** của cô. Anh ngẩng đầu nói: ” Uyển Nhi của anh thật mẫn cảm nhanh như vậy đã ướt “
” Ai là Uyển Nhi của anh? “
” Chẳng phải là em sao? ” Anh cười cười. Rồi đưa ngón tay vào người cô. Lỗ huyệt hút chặt lấy tay anh, anh nói: ” Ngón tay anh không di chuyển được rồi, bảo bối à “
Cô nghe thế liền thả lỏng người tay anh ra vào dễ dàng. Ở trêи anh đang lè lưỡi vân vê quanh điểm hồng trêи ngực cô. Mắt cô như mờ đục sương cô cất tiếng: ” A…ưm…. ”
Lúc anh ngẩng đầu lên cũng là lúc anh lấy tay mình ra. Cô tưởng anh lại dùng lưỡi mình khuấy đảo ***** cô nhưng không anh cuối đầu hôn từ cổ chân cô hôn dọc lên trêи. Hôn đến phần đùi non anh không tiến đến ***** mà cứ hôn ɭϊếʍ, ʍút̼ ở phần đùi non của cô.
Làn da Nhan Thiên Uyển bây giờ hồng lên vì nhiễm ɖu͙ƈ vọng. Cảm giác khó chịu cứ quấn lấy cô. Bên trong người nóng rẫy như bị thiêu đốt nhưng lại không có ai dập lửa.
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… ” Anh chỉ muốn ăn em thôi “” Nhưng em đói rồi “” Anh sẽ cho em ăn no “.Nói rồi anh bế bổng cô lên cô nũng nịu nói: ” Em thật sự đói mà! “Anh cười cười thả cô xuống: ” Đùa em thôi em nấu gì anh đều thích ăn “” Anh ra phòng khách đi em nấu một chút sẽ xong “Sau khi ăn tối xong cô giành đi tắm trước, anh tắm sau. Khi anh bước ra chỉ quấn khăn ở quanh hông ai ngờ đã thấy cô nhắm mắt ngủ ở trêи giường.Tối nay cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng rộng nhưng hơi ngắn. Cô chỉ hơi xoay người đã làm lộ ra một góc chiếc quần nhỏ của cô.Hầu kết của anh lên xuống liên tục anh lên giường đè lên người cô hôn cô ngấu nghiến.Cô đang ngủ thấy người mình như có tảng đá đè lên người mới mơ màng tỉnh dậy: ” Ư..ưm.. “Môi anh đã di chuyển lên vành tai cô anh cất tiếng nói đục ngầu nói vào tai cô: ” Em đang quyến rũ anh sao? Anh không muốn lợi dụng khi người ta yếu thế đâu “Cô nghe anh nói mới tỉnh hẳn: ” Vậy anh mau đi ngủ đi, em rất buồn ngủ “” Chẳng phải em nói tối sẽ đền cho anh sao? Em định trốn sao? “” Không có chỉ là em buồn ngủ nên ngủ quên “” Vậy bây giờ em tỉnh rồi chúng ta bắt đầu cũng không muộn đâu ” Anh lại giở giọng nói gian manh.Nói rồi anh lại cúi xuống hôn cô……Cô cũng không phản đối hành động của anh nữa. Vòng tay ôm lấy cổ anh rồi cong người lên đáp trả nụ hôn của anh. ɖu͙ƈ vọng trong anh lại dâng cao, ngay cả ” Tiểu Lãnh Vân ” cũng tỉnh dậy rồi.Anh vươn chiếc lưỡi của mình vào khoang miệng cô cuốn lấy chiếc lưỡi của cô. Anh dùng lưỡi mình ***** cô ʍút̼ hết mật dịch trong miệng cô. Một lúc sau anh buông cô ra di chuyển môi mình lên gò má rồi đến vành tai cô.Anh hôn lên đó rồi nhe răng cắn làm cô rêи lên: ” Ưm …. “. Anh lại di chuyển môi mình về gò má rồi đến môi sau đó xuống đến cổ cô *****. Môi anh di chuyển đến bờ vai, xuống quai xanh của cô. Anh vừa hôn vừa cắn cảm giác vừa thoả mãn vừa đau đớn cô nói với giọng điệu nũng nịu: ” Đau em “.” Vậy anh di chuyển đến chỗ khác nhé “Thấy cô không nói gì anh lấy tay đẩy áo của cô lên tận cổ cúi đầu ***** cô. Tay kia đã mò xuống ***** của cô. Anh ngẩng đầu nói: ” Uyển Nhi của anh thật mẫn cảm nhanh như vậy đã ướt “” Ai là Uyển Nhi của anh? “” Chẳng phải là em sao? ” Anh cười cười. Rồi đưa ngón tay vào người cô. Lỗ huyệt hút chặt lấy tay anh, anh nói: ” Ngón tay anh không di chuyển được rồi, bảo bối à “Cô nghe thế liền thả lỏng người tay anh ra vào dễ dàng. Ở trêи anh đang lè lưỡi vân vê quanh điểm hồng trêи ngực cô. Mắt cô như mờ đục sương cô cất tiếng: ” A…ưm…. ”Lúc anh ngẩng đầu lên cũng là lúc anh lấy tay mình ra. Cô tưởng anh lại dùng lưỡi mình khuấy đảo ***** cô nhưng không anh cuối đầu hôn từ cổ chân cô hôn dọc lên trêи. Hôn đến phần đùi non anh không tiến đến ***** mà cứ hôn ɭϊếʍ, ʍút̼ ở phần đùi non của cô.Làn da Nhan Thiên Uyển bây giờ hồng lên vì nhiễm ɖu͙ƈ vọng. Cảm giác khó chịu cứ quấn lấy cô. Bên trong người nóng rẫy như bị thiêu đốt nhưng lại không có ai dập lửa.