Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé…
Chương 31
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… Lại nói đến Jenny từ nhỏ cô ta đã yêu anh nhưng anh nói đợi khi em có người mình yêu sẽ quên anh thôi.Nhưng anh nói sai rồi từ nhỏ cho đến bây giờ người cô yêu duy nhất chỉ có anh. Nhưng anh thì sao luôn xem cô như em gái mà chăm sóc. Anh từ nhỏ đến lớn không quen bạn gái, cô gái nào tỏ tình cũng bị anh từ chối có một thời gian Jenny nghĩ là anh chờ cô nhưng không phải anh là đang chờ một người thực sự làm trái tim anh rung động.Là cô gái tên Uyển Nhi kia sao? Cho dù là cô gái nào đi nữa thì vẫn ngoại trừ cô. Nhưng chẳng phải bà nội và mẹ vẫn ủng hộ cô sao nên cô không sợ dù sao anh vẫn phải lấy cô.[……]Mấy ngày nay Nhan Thiên Uyển chỉ ở nhà chẳng muốn ra ngoài. Nhưng điều kì lạ là mấy ngày nay cô ăn không ngon ngủ không yên.Cứ buồn nôn mãi gửi thấy mùi cá là nôn thốc nôn tháo. Mẹ Nhan Thiên Uyển thấy thế thì hỏi: ” Tiểu Uyển, con bị bệnh sao mặt xanh xao như vậy? Lại còn hay buồn nôn nữa? “” Con không sao, chắc bệnh loét dạ dày của con tại tái phát thôi. “” Con bị loét dạ dày? “” À con bị mấy tháng nhưng chưa nói cho ba mẹ biết! “” Để mẹ gọi điện cho anh con về chở con đi bệnh viện xem sao? “” Không cần đâu mẹ con tự đi cũng được “” Cứ để mẹ gọi anh con! “Hai mươi phút sau đã thấy một chiếc xe Bently dựng trước nhà. Mẹ cô giục: ” Con mau ra xe để anh con chở đi bệnh viện “Ngồi lên xe anh hai cô hỏi: ” Em bị làm sao mà mẹ gọi anh gấp thế? “” Chắc bệnh loét dạ dày của em tái phát thôi “” Chả trách con gái cưng mà mới có thế đã gọi người đàn ông quan trọng như anh về nhà đích thân chở em đi khám. “” Anh chỉ chọc em là giỏi thôi. Em sẽ nói lại với mẹ cho coi. “” Thôi cho anh xin đi cô. Lớn thế rồi mà vẫn không bớt tính trẻ con. “” Em cứ thế đấy để anh bảo vệ em “” Thế cô không định lấy chồng à? Anh vẫn muốn lấy vợ đấy “” Em cứ ở với anh không cho anh lấy vợ đấy thì sao nào “” Thế anh đành ở vậy nuôi đứa em này thôi. “[……]Đến bệnh viện anh hai dẫn cô vào phòng siêu âm. Một lúc bác sĩ đi ra anh hai cô hỏi: ” Bệnh của em gái tôi có nặng không? “” Cô ấy thì bệnh cái gì? “” Thế em tôi bị làm sao vậy bác sĩ? “” Cô ấy có thai đã được một tháng rồi. Say này chăm sóc cơ thể mẹ tốt một chút.”Bác sĩ vừa nói rồi quay đi anh hai cô và cô đứng sững ở đó.Anh trai cô – Nhan Phong, cầm trong tay giấy xét nghiệm nhưng vẫn chưa hoàn hồn, coi thì cúi gằm mặt xuống. Nhan Phong và Nhan Thiên Uyển đi ra xe. Một lúc Nhan Phong mới nói: ” Đứa bé là con của ai? “” Là của bạn trai em “” Bạn trai em đang ở đâu tại sao không về nhà cùng em? “” Bọn em đã chia tay rồi! “” Hắn dám chia tay em? Hắn tên là gì để anh xử hắn. ” Nhan Phong gào lên.” Không phải, là em chia tay anh ấy! “” Hắn đối xử với em tệ bạc? “” Không phải, chỉ là em và anh ấy đã không còn ở bên nhau được nữa! “
Lại nói đến Jenny từ nhỏ cô ta đã yêu anh nhưng anh nói đợi khi em có người mình yêu sẽ quên anh thôi.
Nhưng anh nói sai rồi từ nhỏ cho đến bây giờ người cô yêu duy nhất chỉ có anh. Nhưng anh thì sao luôn xem cô như em gái mà chăm sóc. Anh từ nhỏ đến lớn không quen bạn gái, cô gái nào tỏ tình cũng bị anh từ chối có một thời gian Jenny nghĩ là anh chờ cô nhưng không phải anh là đang chờ một người thực sự làm trái tim anh rung động.
Là cô gái tên Uyển Nhi kia sao? Cho dù là cô gái nào đi nữa thì vẫn ngoại trừ cô. Nhưng chẳng phải bà nội và mẹ vẫn ủng hộ cô sao nên cô không sợ dù sao anh vẫn phải lấy cô.
[……]
Mấy ngày nay Nhan Thiên Uyển chỉ ở nhà chẳng muốn ra ngoài. Nhưng điều kì lạ là mấy ngày nay cô ăn không ngon ngủ không yên.
Cứ buồn nôn mãi gửi thấy mùi cá là nôn thốc nôn tháo. Mẹ Nhan Thiên Uyển thấy thế thì hỏi: ” Tiểu Uyển, con bị bệnh sao mặt xanh xao như vậy? Lại còn hay buồn nôn nữa? “
” Con không sao, chắc bệnh loét dạ dày của con tại tái phát thôi. “
” Con bị loét dạ dày? “
” À con bị mấy tháng nhưng chưa nói cho ba mẹ biết! “
” Để mẹ gọi điện cho anh con về chở con đi bệnh viện xem sao? “
” Không cần đâu mẹ con tự đi cũng được “
” Cứ để mẹ gọi anh con! “
Hai mươi phút sau đã thấy một chiếc xe Bently dựng trước nhà. Mẹ cô giục: ” Con mau ra xe để anh con chở đi bệnh viện “
Ngồi lên xe anh hai cô hỏi: ” Em bị làm sao mà mẹ gọi anh gấp thế? “
” Chắc bệnh loét dạ dày của em tái phát thôi “
” Chả trách con gái cưng mà mới có thế đã gọi người đàn ông quan trọng như anh về nhà đích thân chở em đi khám. “
” Anh chỉ chọc em là giỏi thôi. Em sẽ nói lại với mẹ cho coi. “
” Thôi cho anh xin đi cô. Lớn thế rồi mà vẫn không bớt tính trẻ con. “
” Em cứ thế đấy để anh bảo vệ em “
” Thế cô không định lấy chồng à? Anh vẫn muốn lấy vợ đấy “
” Em cứ ở với anh không cho anh lấy vợ đấy thì sao nào “
” Thế anh đành ở vậy nuôi đứa em này thôi. “
[……]
Đến bệnh viện anh hai dẫn cô vào phòng siêu âm. Một lúc bác sĩ đi ra anh hai cô hỏi: ” Bệnh của em gái tôi có nặng không? “
” Cô ấy thì bệnh cái gì? “
” Thế em tôi bị làm sao vậy bác sĩ? “
” Cô ấy có thai đã được một tháng rồi. Say này chăm sóc cơ thể mẹ tốt một chút.”
Bác sĩ vừa nói rồi quay đi anh hai cô và cô đứng sững ở đó.
Anh trai cô – Nhan Phong, cầm trong tay giấy xét nghiệm nhưng vẫn chưa hoàn hồn, coi thì cúi gằm mặt xuống. Nhan Phong và Nhan Thiên Uyển đi ra xe. Một lúc Nhan Phong mới nói: ” Đứa bé là con của ai? “
” Là của bạn trai em “
” Bạn trai em đang ở đâu tại sao không về nhà cùng em? “
” Bọn em đã chia tay rồi! “
” Hắn dám chia tay em? Hắn tên là gì để anh xử hắn. ” Nhan Phong gào lên.
” Không phải, là em chia tay anh ấy! “
” Hắn đối xử với em tệ bạc? “
” Không phải, chỉ là em và anh ấy đã không còn ở bên nhau được nữa! “
Cô Thư Ký Nhỏ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Đỗ Thị Phương AnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcNhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty làm nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Vì thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ biết nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh nên cũng không đi tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại chạy tán loạn tìm cô về. Cô tuy bướng bỉnh nhưng luôn về đứa con làm ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu đã bắt đầu đọc tiểu thuyết H văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một ***** rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á …. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé… Lại nói đến Jenny từ nhỏ cô ta đã yêu anh nhưng anh nói đợi khi em có người mình yêu sẽ quên anh thôi.Nhưng anh nói sai rồi từ nhỏ cho đến bây giờ người cô yêu duy nhất chỉ có anh. Nhưng anh thì sao luôn xem cô như em gái mà chăm sóc. Anh từ nhỏ đến lớn không quen bạn gái, cô gái nào tỏ tình cũng bị anh từ chối có một thời gian Jenny nghĩ là anh chờ cô nhưng không phải anh là đang chờ một người thực sự làm trái tim anh rung động.Là cô gái tên Uyển Nhi kia sao? Cho dù là cô gái nào đi nữa thì vẫn ngoại trừ cô. Nhưng chẳng phải bà nội và mẹ vẫn ủng hộ cô sao nên cô không sợ dù sao anh vẫn phải lấy cô.[……]Mấy ngày nay Nhan Thiên Uyển chỉ ở nhà chẳng muốn ra ngoài. Nhưng điều kì lạ là mấy ngày nay cô ăn không ngon ngủ không yên.Cứ buồn nôn mãi gửi thấy mùi cá là nôn thốc nôn tháo. Mẹ Nhan Thiên Uyển thấy thế thì hỏi: ” Tiểu Uyển, con bị bệnh sao mặt xanh xao như vậy? Lại còn hay buồn nôn nữa? “” Con không sao, chắc bệnh loét dạ dày của con tại tái phát thôi. “” Con bị loét dạ dày? “” À con bị mấy tháng nhưng chưa nói cho ba mẹ biết! “” Để mẹ gọi điện cho anh con về chở con đi bệnh viện xem sao? “” Không cần đâu mẹ con tự đi cũng được “” Cứ để mẹ gọi anh con! “Hai mươi phút sau đã thấy một chiếc xe Bently dựng trước nhà. Mẹ cô giục: ” Con mau ra xe để anh con chở đi bệnh viện “Ngồi lên xe anh hai cô hỏi: ” Em bị làm sao mà mẹ gọi anh gấp thế? “” Chắc bệnh loét dạ dày của em tái phát thôi “” Chả trách con gái cưng mà mới có thế đã gọi người đàn ông quan trọng như anh về nhà đích thân chở em đi khám. “” Anh chỉ chọc em là giỏi thôi. Em sẽ nói lại với mẹ cho coi. “” Thôi cho anh xin đi cô. Lớn thế rồi mà vẫn không bớt tính trẻ con. “” Em cứ thế đấy để anh bảo vệ em “” Thế cô không định lấy chồng à? Anh vẫn muốn lấy vợ đấy “” Em cứ ở với anh không cho anh lấy vợ đấy thì sao nào “” Thế anh đành ở vậy nuôi đứa em này thôi. “[……]Đến bệnh viện anh hai dẫn cô vào phòng siêu âm. Một lúc bác sĩ đi ra anh hai cô hỏi: ” Bệnh của em gái tôi có nặng không? “” Cô ấy thì bệnh cái gì? “” Thế em tôi bị làm sao vậy bác sĩ? “” Cô ấy có thai đã được một tháng rồi. Say này chăm sóc cơ thể mẹ tốt một chút.”Bác sĩ vừa nói rồi quay đi anh hai cô và cô đứng sững ở đó.Anh trai cô – Nhan Phong, cầm trong tay giấy xét nghiệm nhưng vẫn chưa hoàn hồn, coi thì cúi gằm mặt xuống. Nhan Phong và Nhan Thiên Uyển đi ra xe. Một lúc Nhan Phong mới nói: ” Đứa bé là con của ai? “” Là của bạn trai em “” Bạn trai em đang ở đâu tại sao không về nhà cùng em? “” Bọn em đã chia tay rồi! “” Hắn dám chia tay em? Hắn tên là gì để anh xử hắn. ” Nhan Phong gào lên.” Không phải, là em chia tay anh ấy! “” Hắn đối xử với em tệ bạc? “” Không phải, chỉ là em và anh ấy đã không còn ở bên nhau được nữa! “