Tác giả:

Đau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"…

Chương 35: 35: Cô Muốn Chạy Trốn

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Tô Du Du run lên, không hề động đậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hiện lên sợ hãi.Quỷ nam này! Chẳng lẽ lại muốn cô! Trì Tư Tước lại không có kiên trì, trực tiếp một tay ôm ngang eo cô, không để ý tiếng kinh hô cùng phản kháng của cô, đi lên phòng trên lầu.Lên trên lầu, Trì Tư Tước một cước đá văng của phòng ngủ, trực tiếp ném Tô Du Du lên giường."Anh muốn làm gì!" Tô Du Du giãy giụa từ trên giường ngồi dậy, nhìn Trì Tư Trước từng bước ép tới gần, toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt: "Anh buông tôi ra!""Em muốn về nhà?" Trì Tư Tước chỉ thờ ơ hỏi, tùy ý kéo kéo cổ áo mình: "Nếu tôi cho em về, thì em cảm ơn tôi thế nào?"Tô Du Du tức giận đến cắn môi, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.Sao cô về nhà mà còn phải cảm ơn hắn?Cô hận không thể trực tiếp tát cho Trì Tư Tước một bạt tai rồi chạy đi, nhưng cô nhớ tới chị Chung nhắc nhở, buộc mình phải thả lỏng ra, cúi đầu: "Anh! anh muốn thế nào?""Tôi muốn cái gì, trong lòng em phải rõ hơn chủ." Lúc này Trị Tư Tước đi đến bên giường, ôm sát Tô Du Du vào lòng, ánh mắt ngày càng u ám: "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ cho em về nhà."Tô Du Du ở trong ngực hắn, theo bản năng muốn phản kháng, nhưng sau khi nghe nửa cầu sau của Trì Tư Tước , cơ thể cô ngây ra, ánh mắt lóe lên.Tuy là cô thực sự rất không muốn quỷ nam này đụng vào mình, nhưng nếu như! nếu như lúc này đây, có thể đổi cho cô một cơ hội rời khỏi tòa lâu đài này, thì có đồng ý.Bị quỷ nam này ức ***** nhiều lần như vậy, thêm một lần nữa cũng không Sao.Chỉ khi rời khỏi tòa lâu đài này, thì cô mới có hi vọng thoát khỏi tay quỷ nam này!Nghĩ như vậy, cô cắn môi, nhìn xuống xấu hổ trong lòng cùng nước mắt trong hốc mắt, im lặng tiếp nhận.Ba giờ sau, Trì Tư Tước rốt cục buông tha cho cô, tay Tô Du Du vịn cái bàn, hai đùi không ngừng run rẩy."Tôi kêu Trì Hạo đưa em đến Tô gia." Trì Tư Tước chậm rãi đứng dậy, vuốt áo sơ mi có chút nếp nhăn: "Nhưng chỉ có một giờ đồng hồ."Ánh mắt Tô Du Du lóe lên.Một giờ, vậy là đủ rồi.Cô cúi đầu: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh."Nói xong cô bước chậm rời đi.Trì Tư Tước nhìn bỏng lượng nhỏ của cô, hít sâu một hơi, đè ngọn lửa trong người mình xuống.Kỳ thực vừa rồi căn bản hắn chưa tận húng, nhưng hắn nhìn ra được, cô gái kia sắp không chịu đựng nổi nữa rồi, cho nên hắn mới không thể không khắc chế.Nhưng không sao, có là của hắn, cơ hội còn có rất nhiều.Tô Du Du trở về phòng thu dọn, sau đó ngồi lên xe Trì Hạo, đi đến Tô gia."Thiếu phu nhân." Lúc Trì Hạo thấy Tô Du Du, sửng sốt một chút: "Sao cô lại mặc như vậy?"Bây giờ Tô Du Du mặc, là quần áo cũ trước kia của cô, một bộ quần yếm."Không có việc gì, về nhà không cần quá khoe khoang." Tô Du Du lấy lí do qua loa, nhưng thật ra là, cô cảm thấy đồ như thế này tương đối dễ chạy trón hon.Trì Hạo cũng không hỏi nhiều nữa, xe rất nhanh liền đến của biệt thự Tô gia.Giống với lần trước, Tô Du Du kiên quyết bảo Trì Hạo chờ ở đầu đường, chính mình đi vào Tô gia.Tô Du Du còn nhỏ, hôm nay là thứ bảy, người nhà họ Tô đều đi mua sắm với Tô Liên Nhi không ở nhà, cô dự định về phòng của mình thu dọn một số hành lý, liền lặng lẽ từ cửa nhỏ sân sau chạy đi.Thật không nghĩ đến, cô vừa vào sân bước, liền chạm mặt với Tô Liên Nhi đang kéo Khưu Thục Vân, Tô Hải Sơn một nhà ba người cặp tay cười hì hì đi ra, đúng lúc đụng phải Tô Du Du về nhà..

Tô Du Du run lên, không hề động đậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hiện lên sợ hãi.

Quỷ nam này! Chẳng lẽ lại muốn cô! Trì Tư Tước lại không có kiên trì, trực tiếp một tay ôm ngang eo cô, không để ý tiếng kinh hô cùng phản kháng của cô, đi lên phòng trên lầu.

Lên trên lầu, Trì Tư Tước một cước đá văng của phòng ngủ, trực tiếp ném Tô Du Du lên giường.

"Anh muốn làm gì!" Tô Du Du giãy giụa từ trên giường ngồi dậy, nhìn Trì Tư Trước từng bước ép tới gần, toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt: "Anh buông tôi ra!""Em muốn về nhà?" Trì Tư Tước chỉ thờ ơ hỏi, tùy ý kéo kéo cổ áo mình: "Nếu tôi cho em về, thì em cảm ơn tôi thế nào?"Tô Du Du tức giận đến cắn môi, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.

Sao cô về nhà mà còn phải cảm ơn hắn?Cô hận không thể trực tiếp tát cho Trì Tư Tước một bạt tai rồi chạy đi, nhưng cô nhớ tới chị Chung nhắc nhở, buộc mình phải thả lỏng ra, cúi đầu: "Anh! anh muốn thế nào?""Tôi muốn cái gì, trong lòng em phải rõ hơn chủ.

" Lúc này Trị Tư Tước đi đến bên giường, ôm sát Tô Du Du vào lòng, ánh mắt ngày càng u ám: "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ cho em về nhà.

"Tô Du Du ở trong ngực hắn, theo bản năng muốn phản kháng, nhưng sau khi nghe nửa cầu sau của Trì Tư Tước , cơ thể cô ngây ra, ánh mắt lóe lên.

Tuy là cô thực sự rất không muốn quỷ nam này đụng vào mình, nhưng nếu như! nếu như lúc này đây, có thể đổi cho cô một cơ hội rời khỏi tòa lâu đài này, thì có đồng ý.

Bị quỷ nam này ức ***** nhiều lần như vậy, thêm một lần nữa cũng không Sao.

Chỉ khi rời khỏi tòa lâu đài này, thì cô mới có hi vọng thoát khỏi tay quỷ nam này!Nghĩ như vậy, cô cắn môi, nhìn xuống xấu hổ trong lòng cùng nước mắt trong hốc mắt, im lặng tiếp nhận.

Ba giờ sau, Trì Tư Tước rốt cục buông tha cho cô, tay Tô Du Du vịn cái bàn, hai đùi không ngừng run rẩy.

"Tôi kêu Trì Hạo đưa em đến Tô gia.

" Trì Tư Tước chậm rãi đứng dậy, vuốt áo sơ mi có chút nếp nhăn: "Nhưng chỉ có một giờ đồng hồ.

"Ánh mắt Tô Du Du lóe lên.

Một giờ, vậy là đủ rồi.

Cô cúi đầu: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh.

"Nói xong cô bước chậm rời đi.

Trì Tư Tước nhìn bỏng lượng nhỏ của cô, hít sâu một hơi, đè ngọn lửa trong người mình xuống.

Kỳ thực vừa rồi căn bản hắn chưa tận húng, nhưng hắn nhìn ra được, cô gái kia sắp không chịu đựng nổi nữa rồi, cho nên hắn mới không thể không khắc chế.

Nhưng không sao, có là của hắn, cơ hội còn có rất nhiều.

Tô Du Du trở về phòng thu dọn, sau đó ngồi lên xe Trì Hạo, đi đến Tô gia.

"Thiếu phu nhân.

" Lúc Trì Hạo thấy Tô Du Du, sửng sốt một chút: "Sao cô lại mặc như vậy?"Bây giờ Tô Du Du mặc, là quần áo cũ trước kia của cô, một bộ quần yếm.

"Không có việc gì, về nhà không cần quá khoe khoang.

" Tô Du Du lấy lí do qua loa, nhưng thật ra là, cô cảm thấy đồ như thế này tương đối dễ chạy trón hon.

Trì Hạo cũng không hỏi nhiều nữa, xe rất nhanh liền đến của biệt thự Tô gia.

Giống với lần trước, Tô Du Du kiên quyết bảo Trì Hạo chờ ở đầu đường, chính mình đi vào Tô gia.

Tô Du Du còn nhỏ, hôm nay là thứ bảy, người nhà họ Tô đều đi mua sắm với Tô Liên Nhi không ở nhà, cô dự định về phòng của mình thu dọn một số hành lý, liền lặng lẽ từ cửa nhỏ sân sau chạy đi.

Thật không nghĩ đến, cô vừa vào sân bước, liền chạm mặt với Tô Liên Nhi đang kéo Khưu Thục Vân, Tô Hải Sơn một nhà ba người cặp tay cười hì hì đi ra, đúng lúc đụng phải Tô Du Du về nhà.

.

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Tô Du Du run lên, không hề động đậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hiện lên sợ hãi.Quỷ nam này! Chẳng lẽ lại muốn cô! Trì Tư Tước lại không có kiên trì, trực tiếp một tay ôm ngang eo cô, không để ý tiếng kinh hô cùng phản kháng của cô, đi lên phòng trên lầu.Lên trên lầu, Trì Tư Tước một cước đá văng của phòng ngủ, trực tiếp ném Tô Du Du lên giường."Anh muốn làm gì!" Tô Du Du giãy giụa từ trên giường ngồi dậy, nhìn Trì Tư Trước từng bước ép tới gần, toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt: "Anh buông tôi ra!""Em muốn về nhà?" Trì Tư Tước chỉ thờ ơ hỏi, tùy ý kéo kéo cổ áo mình: "Nếu tôi cho em về, thì em cảm ơn tôi thế nào?"Tô Du Du tức giận đến cắn môi, nước mắt trong hốc mắt đảo quanh.Sao cô về nhà mà còn phải cảm ơn hắn?Cô hận không thể trực tiếp tát cho Trì Tư Tước một bạt tai rồi chạy đi, nhưng cô nhớ tới chị Chung nhắc nhở, buộc mình phải thả lỏng ra, cúi đầu: "Anh! anh muốn thế nào?""Tôi muốn cái gì, trong lòng em phải rõ hơn chủ." Lúc này Trị Tư Tước đi đến bên giường, ôm sát Tô Du Du vào lòng, ánh mắt ngày càng u ám: "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ cho em về nhà."Tô Du Du ở trong ngực hắn, theo bản năng muốn phản kháng, nhưng sau khi nghe nửa cầu sau của Trì Tư Tước , cơ thể cô ngây ra, ánh mắt lóe lên.Tuy là cô thực sự rất không muốn quỷ nam này đụng vào mình, nhưng nếu như! nếu như lúc này đây, có thể đổi cho cô một cơ hội rời khỏi tòa lâu đài này, thì có đồng ý.Bị quỷ nam này ức ***** nhiều lần như vậy, thêm một lần nữa cũng không Sao.Chỉ khi rời khỏi tòa lâu đài này, thì cô mới có hi vọng thoát khỏi tay quỷ nam này!Nghĩ như vậy, cô cắn môi, nhìn xuống xấu hổ trong lòng cùng nước mắt trong hốc mắt, im lặng tiếp nhận.Ba giờ sau, Trì Tư Tước rốt cục buông tha cho cô, tay Tô Du Du vịn cái bàn, hai đùi không ngừng run rẩy."Tôi kêu Trì Hạo đưa em đến Tô gia." Trì Tư Tước chậm rãi đứng dậy, vuốt áo sơ mi có chút nếp nhăn: "Nhưng chỉ có một giờ đồng hồ."Ánh mắt Tô Du Du lóe lên.Một giờ, vậy là đủ rồi.Cô cúi đầu: "Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh."Nói xong cô bước chậm rời đi.Trì Tư Tước nhìn bỏng lượng nhỏ của cô, hít sâu một hơi, đè ngọn lửa trong người mình xuống.Kỳ thực vừa rồi căn bản hắn chưa tận húng, nhưng hắn nhìn ra được, cô gái kia sắp không chịu đựng nổi nữa rồi, cho nên hắn mới không thể không khắc chế.Nhưng không sao, có là của hắn, cơ hội còn có rất nhiều.Tô Du Du trở về phòng thu dọn, sau đó ngồi lên xe Trì Hạo, đi đến Tô gia."Thiếu phu nhân." Lúc Trì Hạo thấy Tô Du Du, sửng sốt một chút: "Sao cô lại mặc như vậy?"Bây giờ Tô Du Du mặc, là quần áo cũ trước kia của cô, một bộ quần yếm."Không có việc gì, về nhà không cần quá khoe khoang." Tô Du Du lấy lí do qua loa, nhưng thật ra là, cô cảm thấy đồ như thế này tương đối dễ chạy trón hon.Trì Hạo cũng không hỏi nhiều nữa, xe rất nhanh liền đến của biệt thự Tô gia.Giống với lần trước, Tô Du Du kiên quyết bảo Trì Hạo chờ ở đầu đường, chính mình đi vào Tô gia.Tô Du Du còn nhỏ, hôm nay là thứ bảy, người nhà họ Tô đều đi mua sắm với Tô Liên Nhi không ở nhà, cô dự định về phòng của mình thu dọn một số hành lý, liền lặng lẽ từ cửa nhỏ sân sau chạy đi.Thật không nghĩ đến, cô vừa vào sân bước, liền chạm mặt với Tô Liên Nhi đang kéo Khưu Thục Vân, Tô Hải Sơn một nhà ba người cặp tay cười hì hì đi ra, đúng lúc đụng phải Tô Du Du về nhà..

Chương 35: 35: Cô Muốn Chạy Trốn