Tác giả:

Đau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"…

Chương 40: 40: Các Người Tiếp Tục

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Lục Viễn Tiêu họp xong với với khách hàng của công ty ở khách sạn Khải Tát, đang chuẩn bị tiễn họ lên lầu, nhưng không nghĩ thang máy Vừa mở ra, thì nhìn thấy một màn hương diễm không gì sánh được.Một cô gái quỳ trên mặt đất, tóc bị người đàn ông hung hăng kéo, cổ áo bị mở ra, trên cổ trắng nõn đều là vết tích xanh tím.Lục Viễn Tiêu hơi nhíu mày, nét mặt tỏ vẻ xin lỗi, vừa chuẩn bị rời đi, nhưng không nghĩ tới cô gái đang quỳ dưới đất bỗng ngẩng đầu lên.Lúc thấy gương mặt nhỏ nhắn thanh tú xinh đẹp, Lục Viễn Tiêu lập tức ngây người.Tô Du Du?Sao cô lại ở chỗ này?Trong khiếp sợ hắn ngẩng đầu, nhìn nguyời đàn ông sau lưng Tô Du Du, trong nháy mắt cả trái tim hắn như ngã xuống đáy VỰC.Là Kim tổng.Hắn biết Kim tổng, người này nổi danh háo sắc trong dân kinh doanh ở thành phố S, nhưng vẫn không ít phụ nữ nguyện ý bò lên giường hắn, lý do rất đơn giản, hắn cho giá rất cao.Cho nên, Tô Du Du vì tiền mà bán mình cho Kim tổng sao?Ý nghĩ này khiến cho tim Lục Viễn Tiêu co thắt lại.Lục Viễn Tiêu không biết là Tô Du Du bị chuốc thuốc toàn thân vô lực, cho nên hắn thấy là Tô Du Du cam tâm tình nguyện quỳ gối trước mặt Kim tổng căn bản không có ý muốn phản kháng.Mà Tô Du Du, khi thấy Lục Viễn Tiêu, đầu tiên là cảm thấy khiếp sợ nhục nhã, nhưng mắt thấy của thang máy khép lại lần nữa, cô mới bừng tỉnh, nhanh giữ chặt của thang máy, vùng vẫy mở miệng:"Viễn Tiêu, cứu! "Những lời của cô còn chưa kịp nói xong, Kim tổng lại lôi tóc kéo cô lên, hung hăng đặt lên tường, sau đó quay đầu, cười nói với Lục Viễn Tiêu: "Thì ra là Lục công tử, thật ngại quá, đây là đàn bà đem nay tôi bỏ tiền ra mua, đang chơi trò chơi với tôi, khiến cho cậu chê cười rồi."Nhìn cơ thể nhỏ bé của Tô Du Du bị cơ thể mập mạp của Kim tổng chặn lại, đáy mắt Lục Viễn Tiểu hiện lên một tia lửa giận, suýt chút theo bản năng muốn xông qua cho Kim tổng một quyền.Nhưng khi hắn thấy vết tích trên cổ Tô Du Du lần nữa, lại thấy Tô Du Du mềm nhũn bị Kim tổng đè nhưng không phản kháng, hắn như bị nước lạnh vào đầu, lập tức tỉnh táo lại.Hắn cúi đầu, khóe miệng nhếch lên một đường cong giễu cợt.Lục Viễn Tiêu ơi là Lục Viễn Tiêu, mày còn chưa có tính phải không.Tất cả những thứ này đều là Tô Du Du cô ta muốn, mày tức cái gì?Nếu bản thân cô ta đều đã chọn cuộc sống bản đúng cơ thể này sinh hoạt, thì mày lấy tư cách gì cản cô ta?Tô Du Du bị cơ thể mập mạp củaKim tổng ép tới căn bản đều không thể thở nổi, chứ đừng nói gì là mở miệng nói chuyện, cô chỉ có thể há miệng, giấy giụa đầu hướng ánh mắt cầu CDu Lục Viễn Tiêu.Viễn Tiêu! Nhanh Cứu em! Xin anh nhanh ***** em! Lúc này Lục Viễn Tiêu ngẩng đầu lần nữa, cùng Tô Du Du bốn mắt giao nhau, trong lòng Tô Du Du dấy lên một chút hy vọng, cho là hắn hiểu được ánh mắt cầu Cửu của mình, nhưng không ngờ! "Là tôi quấy rầy nhã hứng của Kim tổng, thực sự là ngại quá, ngài cứ tiếp tục"Giọng nói Lục Viễn Tiêu lãnh đạm không mang theo một chút nhiệt độ, lúc nói chuyện, chậm rãi quay đầu đi, tránh ánh mắt Tô Du Du.Tô Du Du chỉ cảm giác tim của cô, lập tức ngã vào hầm băng, lạnh đến đáng sợ.Viễn Tiêu Viễn Tiêu anh ấy vậy mà! nói để cho bọn họ tiếp tục?Anh ấy! Anh ấy vậy mà không muốn cứu cô?Lúc này của thang máy chậm rãi khép lại, mắt cô mở lớn nhìn một bên mặt anh tuấn của Lục Viễn Tiêu, từ từ biến mất.Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt theo gò má lăn xuống..

Lục Viễn Tiêu họp xong với với khách hàng của công ty ở khách sạn Khải Tát, đang chuẩn bị tiễn họ lên lầu, nhưng không nghĩ thang máy Vừa mở ra, thì nhìn thấy một màn hương diễm không gì sánh được.

Một cô gái quỳ trên mặt đất, tóc bị người đàn ông hung hăng kéo, cổ áo bị mở ra, trên cổ trắng nõn đều là vết tích xanh tím.

Lục Viễn Tiêu hơi nhíu mày, nét mặt tỏ vẻ xin lỗi, vừa chuẩn bị rời đi, nhưng không nghĩ tới cô gái đang quỳ dưới đất bỗng ngẩng đầu lên.

Lúc thấy gương mặt nhỏ nhắn thanh tú xinh đẹp, Lục Viễn Tiêu lập tức ngây người.

Tô Du Du?Sao cô lại ở chỗ này?Trong khiếp sợ hắn ngẩng đầu, nhìn nguyời đàn ông sau lưng Tô Du Du, trong nháy mắt cả trái tim hắn như ngã xuống đáy VỰC.

Là Kim tổng.

Hắn biết Kim tổng, người này nổi danh háo sắc trong dân kinh doanh ở thành phố S, nhưng vẫn không ít phụ nữ nguyện ý bò lên giường hắn, lý do rất đơn giản, hắn cho giá rất cao.

Cho nên, Tô Du Du vì tiền mà bán mình cho Kim tổng sao?Ý nghĩ này khiến cho tim Lục Viễn Tiêu co thắt lại.

Lục Viễn Tiêu không biết là Tô Du Du bị chuốc thuốc toàn thân vô lực, cho nên hắn thấy là Tô Du Du cam tâm tình nguyện quỳ gối trước mặt Kim tổng căn bản không có ý muốn phản kháng.

Mà Tô Du Du, khi thấy Lục Viễn Tiêu, đầu tiên là cảm thấy khiếp sợ nhục nhã, nhưng mắt thấy của thang máy khép lại lần nữa, cô mới bừng tỉnh, nhanh giữ chặt của thang máy, vùng vẫy mở miệng:"Viễn Tiêu, cứu! "Những lời của cô còn chưa kịp nói xong, Kim tổng lại lôi tóc kéo cô lên, hung hăng đặt lên tường, sau đó quay đầu, cười nói với Lục Viễn Tiêu: "Thì ra là Lục công tử, thật ngại quá, đây là đàn bà đem nay tôi bỏ tiền ra mua, đang chơi trò chơi với tôi, khiến cho cậu chê cười rồi.

"Nhìn cơ thể nhỏ bé của Tô Du Du bị cơ thể mập mạp của Kim tổng chặn lại, đáy mắt Lục Viễn Tiểu hiện lên một tia lửa giận, suýt chút theo bản năng muốn xông qua cho Kim tổng một quyền.

Nhưng khi hắn thấy vết tích trên cổ Tô Du Du lần nữa, lại thấy Tô Du Du mềm nhũn bị Kim tổng đè nhưng không phản kháng, hắn như bị nước lạnh vào đầu, lập tức tỉnh táo lại.

Hắn cúi đầu, khóe miệng nhếch lên một đường cong giễu cợt.

Lục Viễn Tiêu ơi là Lục Viễn Tiêu, mày còn chưa có tính phải không.

Tất cả những thứ này đều là Tô Du Du cô ta muốn, mày tức cái gì?Nếu bản thân cô ta đều đã chọn cuộc sống bản đúng cơ thể này sinh hoạt, thì mày lấy tư cách gì cản cô ta?Tô Du Du bị cơ thể mập mạp củaKim tổng ép tới căn bản đều không thể thở nổi, chứ đừng nói gì là mở miệng nói chuyện, cô chỉ có thể há miệng, giấy giụa đầu hướng ánh mắt cầu CDu Lục Viễn Tiêu.

Viễn Tiêu! Nhanh Cứu em! Xin anh nhanh ***** em! Lúc này Lục Viễn Tiêu ngẩng đầu lần nữa, cùng Tô Du Du bốn mắt giao nhau, trong lòng Tô Du Du dấy lên một chút hy vọng, cho là hắn hiểu được ánh mắt cầu Cửu của mình, nhưng không ngờ! "Là tôi quấy rầy nhã hứng của Kim tổng, thực sự là ngại quá, ngài cứ tiếp tục"Giọng nói Lục Viễn Tiêu lãnh đạm không mang theo một chút nhiệt độ, lúc nói chuyện, chậm rãi quay đầu đi, tránh ánh mắt Tô Du Du.

Tô Du Du chỉ cảm giác tim của cô, lập tức ngã vào hầm băng, lạnh đến đáng sợ.

Viễn Tiêu Viễn Tiêu anh ấy vậy mà! nói để cho bọn họ tiếp tục?Anh ấy! Anh ấy vậy mà không muốn cứu cô?Lúc này của thang máy chậm rãi khép lại, mắt cô mở lớn nhìn một bên mặt anh tuấn của Lục Viễn Tiêu, từ từ biến mất.

Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt theo gò má lăn xuống.

.

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Lục Viễn Tiêu họp xong với với khách hàng của công ty ở khách sạn Khải Tát, đang chuẩn bị tiễn họ lên lầu, nhưng không nghĩ thang máy Vừa mở ra, thì nhìn thấy một màn hương diễm không gì sánh được.Một cô gái quỳ trên mặt đất, tóc bị người đàn ông hung hăng kéo, cổ áo bị mở ra, trên cổ trắng nõn đều là vết tích xanh tím.Lục Viễn Tiêu hơi nhíu mày, nét mặt tỏ vẻ xin lỗi, vừa chuẩn bị rời đi, nhưng không nghĩ tới cô gái đang quỳ dưới đất bỗng ngẩng đầu lên.Lúc thấy gương mặt nhỏ nhắn thanh tú xinh đẹp, Lục Viễn Tiêu lập tức ngây người.Tô Du Du?Sao cô lại ở chỗ này?Trong khiếp sợ hắn ngẩng đầu, nhìn nguyời đàn ông sau lưng Tô Du Du, trong nháy mắt cả trái tim hắn như ngã xuống đáy VỰC.Là Kim tổng.Hắn biết Kim tổng, người này nổi danh háo sắc trong dân kinh doanh ở thành phố S, nhưng vẫn không ít phụ nữ nguyện ý bò lên giường hắn, lý do rất đơn giản, hắn cho giá rất cao.Cho nên, Tô Du Du vì tiền mà bán mình cho Kim tổng sao?Ý nghĩ này khiến cho tim Lục Viễn Tiêu co thắt lại.Lục Viễn Tiêu không biết là Tô Du Du bị chuốc thuốc toàn thân vô lực, cho nên hắn thấy là Tô Du Du cam tâm tình nguyện quỳ gối trước mặt Kim tổng căn bản không có ý muốn phản kháng.Mà Tô Du Du, khi thấy Lục Viễn Tiêu, đầu tiên là cảm thấy khiếp sợ nhục nhã, nhưng mắt thấy của thang máy khép lại lần nữa, cô mới bừng tỉnh, nhanh giữ chặt của thang máy, vùng vẫy mở miệng:"Viễn Tiêu, cứu! "Những lời của cô còn chưa kịp nói xong, Kim tổng lại lôi tóc kéo cô lên, hung hăng đặt lên tường, sau đó quay đầu, cười nói với Lục Viễn Tiêu: "Thì ra là Lục công tử, thật ngại quá, đây là đàn bà đem nay tôi bỏ tiền ra mua, đang chơi trò chơi với tôi, khiến cho cậu chê cười rồi."Nhìn cơ thể nhỏ bé của Tô Du Du bị cơ thể mập mạp của Kim tổng chặn lại, đáy mắt Lục Viễn Tiểu hiện lên một tia lửa giận, suýt chút theo bản năng muốn xông qua cho Kim tổng một quyền.Nhưng khi hắn thấy vết tích trên cổ Tô Du Du lần nữa, lại thấy Tô Du Du mềm nhũn bị Kim tổng đè nhưng không phản kháng, hắn như bị nước lạnh vào đầu, lập tức tỉnh táo lại.Hắn cúi đầu, khóe miệng nhếch lên một đường cong giễu cợt.Lục Viễn Tiêu ơi là Lục Viễn Tiêu, mày còn chưa có tính phải không.Tất cả những thứ này đều là Tô Du Du cô ta muốn, mày tức cái gì?Nếu bản thân cô ta đều đã chọn cuộc sống bản đúng cơ thể này sinh hoạt, thì mày lấy tư cách gì cản cô ta?Tô Du Du bị cơ thể mập mạp củaKim tổng ép tới căn bản đều không thể thở nổi, chứ đừng nói gì là mở miệng nói chuyện, cô chỉ có thể há miệng, giấy giụa đầu hướng ánh mắt cầu CDu Lục Viễn Tiêu.Viễn Tiêu! Nhanh Cứu em! Xin anh nhanh ***** em! Lúc này Lục Viễn Tiêu ngẩng đầu lần nữa, cùng Tô Du Du bốn mắt giao nhau, trong lòng Tô Du Du dấy lên một chút hy vọng, cho là hắn hiểu được ánh mắt cầu Cửu của mình, nhưng không ngờ! "Là tôi quấy rầy nhã hứng của Kim tổng, thực sự là ngại quá, ngài cứ tiếp tục"Giọng nói Lục Viễn Tiêu lãnh đạm không mang theo một chút nhiệt độ, lúc nói chuyện, chậm rãi quay đầu đi, tránh ánh mắt Tô Du Du.Tô Du Du chỉ cảm giác tim của cô, lập tức ngã vào hầm băng, lạnh đến đáng sợ.Viễn Tiêu Viễn Tiêu anh ấy vậy mà! nói để cho bọn họ tiếp tục?Anh ấy! Anh ấy vậy mà không muốn cứu cô?Lúc này của thang máy chậm rãi khép lại, mắt cô mở lớn nhìn một bên mặt anh tuấn của Lục Viễn Tiêu, từ từ biến mất.Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt theo gò má lăn xuống..

Chương 40: 40: Các Người Tiếp Tục