Tác giả:

Đau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"…

Chương 42: 42: Quan Trọng

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Lúc da cô gái mềm mại nóng hổi chạm vào tay lạnh như bạnh của hắn, Trì Tư Tước đột nhiên cảm thấy giống như là có một dòng điện từ lòng bàn tay của hắn chạy vào.Vật nhỏ này sao nóng như vậy?Chân mày hắn không khỏi nhăn hơn, nắm lấy căm xinh xắn của Tô Du Du, hưởng mặt cô về mình, lúc này mới phát hiện mặt cô đỏ bừng, hơi thở thở ra cũng nóng."Lại dám kê thuốc?" Đáy mắt lạnh bằng của Trì Tư hiện lên phẫn nộ: "Rất tốt, dám đụng vào người phụ nữ của tôi, lá gan thật lớn."Hắn lạnh lùng nói, lúc này Tô Du Du trên giường đã bị tác dụng của thuốc hành hạ không chịu nổi.Cô cảm thấy cả cơ thể mình nóng như lửa đốt, nắm lấy tay lạnh bằng của Trì Tư Tước, thật giống như là trong sa mạc tìm được nguồn nước vậy, chờ không kịp dán người qua.Không chỉ có như vậy, cô còn cảm thấy quần áo trên người Trì Tư Tước cản trở muốn chết, cô làm bùa xé ra, muốn chạm vào lồ ng ngực lạnh như băng của hắn."Tôi muốn! " Cô thì thầm yếu ớt, giọng nói hỗn loạn: "Trì Tư Tước, van cầu anh! tôi muốn "Nghe được giọng nói nhỏ nhẹ và mềm mại của cô gái, cơ thể Trì Tư Tước không khỏi cứng đờ, đôi mắt trở nên u ám.Hắn khẽ nín thở, nắm lấy cằm cô gái nhỏ không an phận trong lòng, ép cô ngẩng đầu nhìn mình."Em muốn cái gì?" Hắn thấp giọng hỏi, giọng nói hơi khàn.Lúc này đại não Tô Du Du căn bản không thể suy nghĩ được gì, chỉ cảm thấy rời khỏi lồ ng ngực lạnh bằng của Trì Tư Tước, toàn thân lại bắt đầu nóng khó chịu, cô nhịn không được khóc lên, khóc nức nở lắp bắp nói: "Tôi muốn! tôi muốn anh! "Trước đây Tô Du Du ở trước mặt Trì Tư Tước, đều rất ngượng ngùng, nhưng lúc này dưới tác dụng của thuốc, cô hoàn toàn buông thả bản thân.Nhìn Tô Du Du như vậy, cổ họng Trì Tư Tước chuyển động lên xuống.Chết tiệt.Nếu như hôm nay không phải hắn tìm được cô đúng lúc thì bộ dáng này của cô có phải sẽ bị người đàn ông khác nhìn thấy hay không?Nghĩ tới khả năng này, đáy mắt Trì Tư Tước hiện lên tia lửa giận, ném Tô Du Du lên chiếc giường mềm mại, đè lên người Cô."Em muốn cái gì?" Hắn nâng cơ thể mềm mại nóng hổi của cô lên, trong đội mắt đen có ngọn lửa bùng cháy: "Được, tôi cho em đủ!"Dùng sức giữ lấy như mang theo chút trừng phạt, dù trời có sập xuống, cũng muốn nuốt lấy Tô Du Du! Ở nhà ăn trong khách sạn Khải Tát."Lục thiếu, đồ án thiết kế này thực sự rất tốt, hy vọng anh có thể suy nghĩ thật kỹ.Lục thiếu? Lục thiếu anh có đang nghe không?""Cái gì?" Lúc này Lục Viễn Tiêu mới hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn về những khách hàng, CLời Clời xin lỗi: "Thật ngại quá, tôi không tập trung lắm.""Không có việc gì." Những khách hàng tỏ vẻ thông cảm: "Nhất định là do không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên đi về nghỉ ngơi thôi, Lục thiếu, ngày mai gặp ở công ty!"Lục Viễn Tiêu đưa khách hàng về phòng, đứng ở đại sảnh thật lâu, cuối cùng vẫn đi đến quầy lễ tân."Xin hỏi Kim tổng ở phòng nào?"Hắn đi lên cầu thang đến cửa phòng người phụ nữ ở quầy lễ tân nói với anh, muốn gõ cửa nhưng không cử động.Hắn cũng không biết, tại sao mình lại muốn tới tìm Kim tổng.Chỉ là cả buổi tối, trong đầu hắn không ngừng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn bàng hoàng bất lực của Tô Du Du quỳ trong thang máy, làm hại hắn không có cách nào bàn chuyện làm ăn với khách hàng.Có thể! Có thể là hắn thật sự hiểu lầm?Có thể là Tô Du Du không phải đến thuê phòng với Kim tổng thật, có thểHắn còn chưa kịp nghĩ tiếp thì cửa phòng trước mắt đã mở ra..

Lúc da cô gái mềm mại nóng hổi chạm vào tay lạnh như bạnh của hắn, Trì Tư Tước đột nhiên cảm thấy giống như là có một dòng điện từ lòng bàn tay của hắn chạy vào.

Vật nhỏ này sao nóng như vậy?Chân mày hắn không khỏi nhăn hơn, nắm lấy căm xinh xắn của Tô Du Du, hưởng mặt cô về mình, lúc này mới phát hiện mặt cô đỏ bừng, hơi thở thở ra cũng nóng.

"Lại dám kê thuốc?" Đáy mắt lạnh bằng của Trì Tư hiện lên phẫn nộ: "Rất tốt, dám đụng vào người phụ nữ của tôi, lá gan thật lớn.

"Hắn lạnh lùng nói, lúc này Tô Du Du trên giường đã bị tác dụng của thuốc hành hạ không chịu nổi.

Cô cảm thấy cả cơ thể mình nóng như lửa đốt, nắm lấy tay lạnh bằng của Trì Tư Tước, thật giống như là trong sa mạc tìm được nguồn nước vậy, chờ không kịp dán người qua.

Không chỉ có như vậy, cô còn cảm thấy quần áo trên người Trì Tư Tước cản trở muốn chết, cô làm bùa xé ra, muốn chạm vào lồ ng ngực lạnh như băng của hắn.

"Tôi muốn! " Cô thì thầm yếu ớt, giọng nói hỗn loạn: "Trì Tư Tước, van cầu anh! tôi muốn "Nghe được giọng nói nhỏ nhẹ và mềm mại của cô gái, cơ thể Trì Tư Tước không khỏi cứng đờ, đôi mắt trở nên u ám.

Hắn khẽ nín thở, nắm lấy cằm cô gái nhỏ không an phận trong lòng, ép cô ngẩng đầu nhìn mình.

"Em muốn cái gì?" Hắn thấp giọng hỏi, giọng nói hơi khàn.

Lúc này đại não Tô Du Du căn bản không thể suy nghĩ được gì, chỉ cảm thấy rời khỏi lồ ng ngực lạnh bằng của Trì Tư Tước, toàn thân lại bắt đầu nóng khó chịu, cô nhịn không được khóc lên, khóc nức nở lắp bắp nói: "Tôi muốn! tôi muốn anh! "Trước đây Tô Du Du ở trước mặt Trì Tư Tước, đều rất ngượng ngùng, nhưng lúc này dưới tác dụng của thuốc, cô hoàn toàn buông thả bản thân.

Nhìn Tô Du Du như vậy, cổ họng Trì Tư Tước chuyển động lên xuống.

Chết tiệt.

Nếu như hôm nay không phải hắn tìm được cô đúng lúc thì bộ dáng này của cô có phải sẽ bị người đàn ông khác nhìn thấy hay không?Nghĩ tới khả năng này, đáy mắt Trì Tư Tước hiện lên tia lửa giận, ném Tô Du Du lên chiếc giường mềm mại, đè lên người Cô.

"Em muốn cái gì?" Hắn nâng cơ thể mềm mại nóng hổi của cô lên, trong đội mắt đen có ngọn lửa bùng cháy: "Được, tôi cho em đủ!"Dùng sức giữ lấy như mang theo chút trừng phạt, dù trời có sập xuống, cũng muốn nuốt lấy Tô Du Du! Ở nhà ăn trong khách sạn Khải Tát.

"Lục thiếu, đồ án thiết kế này thực sự rất tốt, hy vọng anh có thể suy nghĩ thật kỹ.

Lục thiếu? Lục thiếu anh có đang nghe không?""Cái gì?" Lúc này Lục Viễn Tiêu mới hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn về những khách hàng, CLời Clời xin lỗi: "Thật ngại quá, tôi không tập trung lắm.

""Không có việc gì.

" Những khách hàng tỏ vẻ thông cảm: "Nhất định là do không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên đi về nghỉ ngơi thôi, Lục thiếu, ngày mai gặp ở công ty!"Lục Viễn Tiêu đưa khách hàng về phòng, đứng ở đại sảnh thật lâu, cuối cùng vẫn đi đến quầy lễ tân.

"Xin hỏi Kim tổng ở phòng nào?"Hắn đi lên cầu thang đến cửa phòng người phụ nữ ở quầy lễ tân nói với anh, muốn gõ cửa nhưng không cử động.

Hắn cũng không biết, tại sao mình lại muốn tới tìm Kim tổng.

Chỉ là cả buổi tối, trong đầu hắn không ngừng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn bàng hoàng bất lực của Tô Du Du quỳ trong thang máy, làm hại hắn không có cách nào bàn chuyện làm ăn với khách hàng.

Có thể! Có thể là hắn thật sự hiểu lầm?Có thể là Tô Du Du không phải đến thuê phòng với Kim tổng thật, có thểHắn còn chưa kịp nghĩ tiếp thì cửa phòng trước mắt đã mở ra.

.

Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Lúc da cô gái mềm mại nóng hổi chạm vào tay lạnh như bạnh của hắn, Trì Tư Tước đột nhiên cảm thấy giống như là có một dòng điện từ lòng bàn tay của hắn chạy vào.Vật nhỏ này sao nóng như vậy?Chân mày hắn không khỏi nhăn hơn, nắm lấy căm xinh xắn của Tô Du Du, hưởng mặt cô về mình, lúc này mới phát hiện mặt cô đỏ bừng, hơi thở thở ra cũng nóng."Lại dám kê thuốc?" Đáy mắt lạnh bằng của Trì Tư hiện lên phẫn nộ: "Rất tốt, dám đụng vào người phụ nữ của tôi, lá gan thật lớn."Hắn lạnh lùng nói, lúc này Tô Du Du trên giường đã bị tác dụng của thuốc hành hạ không chịu nổi.Cô cảm thấy cả cơ thể mình nóng như lửa đốt, nắm lấy tay lạnh bằng của Trì Tư Tước, thật giống như là trong sa mạc tìm được nguồn nước vậy, chờ không kịp dán người qua.Không chỉ có như vậy, cô còn cảm thấy quần áo trên người Trì Tư Tước cản trở muốn chết, cô làm bùa xé ra, muốn chạm vào lồ ng ngực lạnh như băng của hắn."Tôi muốn! " Cô thì thầm yếu ớt, giọng nói hỗn loạn: "Trì Tư Tước, van cầu anh! tôi muốn "Nghe được giọng nói nhỏ nhẹ và mềm mại của cô gái, cơ thể Trì Tư Tước không khỏi cứng đờ, đôi mắt trở nên u ám.Hắn khẽ nín thở, nắm lấy cằm cô gái nhỏ không an phận trong lòng, ép cô ngẩng đầu nhìn mình."Em muốn cái gì?" Hắn thấp giọng hỏi, giọng nói hơi khàn.Lúc này đại não Tô Du Du căn bản không thể suy nghĩ được gì, chỉ cảm thấy rời khỏi lồ ng ngực lạnh bằng của Trì Tư Tước, toàn thân lại bắt đầu nóng khó chịu, cô nhịn không được khóc lên, khóc nức nở lắp bắp nói: "Tôi muốn! tôi muốn anh! "Trước đây Tô Du Du ở trước mặt Trì Tư Tước, đều rất ngượng ngùng, nhưng lúc này dưới tác dụng của thuốc, cô hoàn toàn buông thả bản thân.Nhìn Tô Du Du như vậy, cổ họng Trì Tư Tước chuyển động lên xuống.Chết tiệt.Nếu như hôm nay không phải hắn tìm được cô đúng lúc thì bộ dáng này của cô có phải sẽ bị người đàn ông khác nhìn thấy hay không?Nghĩ tới khả năng này, đáy mắt Trì Tư Tước hiện lên tia lửa giận, ném Tô Du Du lên chiếc giường mềm mại, đè lên người Cô."Em muốn cái gì?" Hắn nâng cơ thể mềm mại nóng hổi của cô lên, trong đội mắt đen có ngọn lửa bùng cháy: "Được, tôi cho em đủ!"Dùng sức giữ lấy như mang theo chút trừng phạt, dù trời có sập xuống, cũng muốn nuốt lấy Tô Du Du! Ở nhà ăn trong khách sạn Khải Tát."Lục thiếu, đồ án thiết kế này thực sự rất tốt, hy vọng anh có thể suy nghĩ thật kỹ.Lục thiếu? Lục thiếu anh có đang nghe không?""Cái gì?" Lúc này Lục Viễn Tiêu mới hoàn hồn lại, ngẩng đầu nhìn về những khách hàng, CLời Clời xin lỗi: "Thật ngại quá, tôi không tập trung lắm.""Không có việc gì." Những khách hàng tỏ vẻ thông cảm: "Nhất định là do không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên đi về nghỉ ngơi thôi, Lục thiếu, ngày mai gặp ở công ty!"Lục Viễn Tiêu đưa khách hàng về phòng, đứng ở đại sảnh thật lâu, cuối cùng vẫn đi đến quầy lễ tân."Xin hỏi Kim tổng ở phòng nào?"Hắn đi lên cầu thang đến cửa phòng người phụ nữ ở quầy lễ tân nói với anh, muốn gõ cửa nhưng không cử động.Hắn cũng không biết, tại sao mình lại muốn tới tìm Kim tổng.Chỉ là cả buổi tối, trong đầu hắn không ngừng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn bàng hoàng bất lực của Tô Du Du quỳ trong thang máy, làm hại hắn không có cách nào bàn chuyện làm ăn với khách hàng.Có thể! Có thể là hắn thật sự hiểu lầm?Có thể là Tô Du Du không phải đến thuê phòng với Kim tổng thật, có thểHắn còn chưa kịp nghĩ tiếp thì cửa phòng trước mắt đã mở ra..

Chương 42: 42: Quan Trọng