Đau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"…
Chương 92: 92: Em Tránh Cái Gì
Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Giữa bầu trời xanh thẳm, một bóng đen to lớn chậm rãi đáp xuống"Là trực thăng!" Cuối cùng có người nhận ra, ngạc nhiên kêu lên.Trực thăng đáp xuống bãi cát ven biển khiến cát bay mù mịt.Tất cả mọi người ngừng thở, khó tin nhìn chiếc trực thăng đột nhiên xuất hiện này.Lúc này, cửa trực thăng được mở ra, một người đàn ông cao lớn mang đồ đen chậm rãi bước xuống.Chiếc áo khoác màu đen phác họa dáng người cao lớn của người đàn ông, hắn chậm rãi bước đến, ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt lạnh lùng của hắn, xuất chúng khiến cho tất cả không thể thở nổi."Đây là! " Trần Man Man bỗng nhận ra cái gì, đứng thẳng lên, kích động đến sắc mặt đỏ lên: "Trì Tư Tước, Trì thiếu?"Đoàn người rối loạn cả lên.Trong nước hay thậm chí là cả thế giới, người nào mà không biết cái tên Trì Tư Tước này, rất nhiều người lần đầu nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn, nhịn không được ló đầu ra nhìn.Tô Du Du ngược lại sợ đến mặt trắng bệch, nhanh muốn che mặt mình lại.Sao Trì Tư Tước lại ở đây? Không phải đến tìm mình chứ!? Cô không muốn cho người khác biết mối quan hệ của hai người, nếu không! sau này sao cô còn có thể làm việc được nữa!Lúc Trì Tư Tước bước xuống, thì đã nhìn thấy Tô Du Du trong đoàn người.Chỉ thấy cô cúi đầu, liều mạng trốn sau máy quay.Hắn không khỏi cười lạnh một tiếng.Vật nhỏ này, đang tránh hắn?Hắn bước nhanh về phía cô.Người trong đoàn kịch thấy Trì Tư Tước đi tới, càng thêm hỗn loạn."Trì thiếu tới đây! Thực sự đang đến chỗ chúng ta! ""Trời ạ, người thật còn đẹp hơn ti vi mấy vạn lần, quả thực không giống người mà!""Cô nói xem sao Trì thiếu lại muốn đi đến chỗ chúng ta? Lẽ nào Trì thiếu có người quen biết ở đây?"Kích động nhất, đương nhiên vẫn là Trần Man Man rồi.Gò má cô ửng đỏ, nhanh chóng chỉnh sửa lại tóc một chút, lộ ra nụ cười tự nhận là mê người nhất, chân mang giày cao gót, thướt tha đi tới Trì Tư Tước."Trì thiếu, không ngờ ở chỗ này lại thấy ngài, tôi là Trần Man Man phát ngôn viên sản phẩm thuộc công ty con của ngài, rất vui mừng! " Trần Man Man nhỏ nhẹ nói với Trì Tư Tước, đôi mắt quyến rũ như tơ cứ ném sang, nhưng lời còn chưa nói hết, Trì Tư Tước trực tiếp đi qua người cô.Bước chân không có ý dừng lại, thậm chí ánh mắt cũng không nhìn cô ta một cái.Đây là từ đầu đến đuôi không quan tâm đ ến, giống như cô ta là không khí vậy.Mặt Trần Man Man nhất thời cứng đờ.Xung quanh có người không nhịn được, phát ra tiếng cười nhỏ, sắc mặt cô càng ngày càng trắng, không cam lòng quay đầu lại, thì thấy Trì Tư Tước đi thẳng tới bên người Tô Du Du.Tô Du Du đang cố cúi thấp đầu sau máy quay, nhưng rất nhanh, cô thấy một đôi giày da tinh xảo đứng trước mặt cô."Tô Du Du, em đang tránh cái gì?" Giọng nói lạnh băng ngạo nghễ trên đỉnh đầu vang lên.Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.Chờ! chờ chút.Trì thiếu đang nói vớiTô Du Du ? Trợ lý nhỏ của đoàn kịch bọn họ, Tô Du Du?Vẻ mặt của mọi người khó có thể tin, đặc biệt Trần Man Man, khiếp sợ đến không đứng vững nổi, suýt chút nữa ngã vào trong cát.Tô Du Du vậy mà quen được Trì Tư Tước?Bên này, Tô Du Du biết mình tránh không khỏi, chỉ có thể chấp nhận ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn: "Tôi không có tránh mà."Trì Tư Tước lười vạch trần lời nói dối của cô, chỉ nhìn vào tay đang bụm mặt của cô: "Mặt của em làm sao vậy? "Ánh mắt Tô Du Du né tránh: "Không sao, chỉ là có chút đau răng!"Đôi mắt đen của Trì Tư Tước sửng sốt.Giỏi cho Tô Du Du em, bây giờ còn biết nói dối!Hắn không nói lời nào liền nắm cổ tay nhỏ của cô, dùng chút sức là có thể kéo tay ra.Dấu bàn tay đỏ trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lộ ra, trên da thịt trắng nõn, phá lệ nhìn thấy mà giật mình.Đôi mắt Trì Tư Tước trong nháy mắt nổi lên mây đen cuồn cuộn!"Cái này là ai làm! " Hắn gầm nhẹ nói, giọng nói lạnh băng như tu la đến từ địa ngục..
Giữa bầu trời xanh thẳm, một bóng đen to lớn chậm rãi đáp xuống"Là trực thăng!" Cuối cùng có người nhận ra, ngạc nhiên kêu lên.
Trực thăng đáp xuống bãi cát ven biển khiến cát bay mù mịt.
Tất cả mọi người ngừng thở, khó tin nhìn chiếc trực thăng đột nhiên xuất hiện này.
Lúc này, cửa trực thăng được mở ra, một người đàn ông cao lớn mang đồ đen chậm rãi bước xuống.
Chiếc áo khoác màu đen phác họa dáng người cao lớn của người đàn ông, hắn chậm rãi bước đến, ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt lạnh lùng của hắn, xuất chúng khiến cho tất cả không thể thở nổi.
"Đây là! " Trần Man Man bỗng nhận ra cái gì, đứng thẳng lên, kích động đến sắc mặt đỏ lên: "Trì Tư Tước, Trì thiếu?"Đoàn người rối loạn cả lên.
Trong nước hay thậm chí là cả thế giới, người nào mà không biết cái tên Trì Tư Tước này, rất nhiều người lần đầu nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn, nhịn không được ló đầu ra nhìn.
Tô Du Du ngược lại sợ đến mặt trắng bệch, nhanh muốn che mặt mình lại.
Sao Trì Tư Tước lại ở đây? Không phải đến tìm mình chứ!? Cô không muốn cho người khác biết mối quan hệ của hai người, nếu không! sau này sao cô còn có thể làm việc được nữa!Lúc Trì Tư Tước bước xuống, thì đã nhìn thấy Tô Du Du trong đoàn người.
Chỉ thấy cô cúi đầu, liều mạng trốn sau máy quay.
Hắn không khỏi cười lạnh một tiếng.
Vật nhỏ này, đang tránh hắn?Hắn bước nhanh về phía cô.
Người trong đoàn kịch thấy Trì Tư Tước đi tới, càng thêm hỗn loạn.
"Trì thiếu tới đây! Thực sự đang đến chỗ chúng ta! ""Trời ạ, người thật còn đẹp hơn ti vi mấy vạn lần, quả thực không giống người mà!""Cô nói xem sao Trì thiếu lại muốn đi đến chỗ chúng ta? Lẽ nào Trì thiếu có người quen biết ở đây?"Kích động nhất, đương nhiên vẫn là Trần Man Man rồi.
Gò má cô ửng đỏ, nhanh chóng chỉnh sửa lại tóc một chút, lộ ra nụ cười tự nhận là mê người nhất, chân mang giày cao gót, thướt tha đi tới Trì Tư Tước.
"Trì thiếu, không ngờ ở chỗ này lại thấy ngài, tôi là Trần Man Man phát ngôn viên sản phẩm thuộc công ty con của ngài, rất vui mừng! " Trần Man Man nhỏ nhẹ nói với Trì Tư Tước, đôi mắt quyến rũ như tơ cứ ném sang, nhưng lời còn chưa nói hết, Trì Tư Tước trực tiếp đi qua người cô.
Bước chân không có ý dừng lại, thậm chí ánh mắt cũng không nhìn cô ta một cái.
Đây là từ đầu đến đuôi không quan tâm đ ến, giống như cô ta là không khí vậy.
Mặt Trần Man Man nhất thời cứng đờ.
Xung quanh có người không nhịn được, phát ra tiếng cười nhỏ, sắc mặt cô càng ngày càng trắng, không cam lòng quay đầu lại, thì thấy Trì Tư Tước đi thẳng tới bên người Tô Du Du.
Tô Du Du đang cố cúi thấp đầu sau máy quay, nhưng rất nhanh, cô thấy một đôi giày da tinh xảo đứng trước mặt cô.
"Tô Du Du, em đang tránh cái gì?" Giọng nói lạnh băng ngạo nghễ trên đỉnh đầu vang lên.
Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.
Chờ! chờ chút.
Trì thiếu đang nói vớiTô Du Du ? Trợ lý nhỏ của đoàn kịch bọn họ, Tô Du Du?Vẻ mặt của mọi người khó có thể tin, đặc biệt Trần Man Man, khiếp sợ đến không đứng vững nổi, suýt chút nữa ngã vào trong cát.
Tô Du Du vậy mà quen được Trì Tư Tước?Bên này, Tô Du Du biết mình tránh không khỏi, chỉ có thể chấp nhận ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn: "Tôi không có tránh mà.
"Trì Tư Tước lười vạch trần lời nói dối của cô, chỉ nhìn vào tay đang bụm mặt của cô: "Mặt của em làm sao vậy? "Ánh mắt Tô Du Du né tránh: "Không sao, chỉ là có chút đau răng!"Đôi mắt đen của Trì Tư Tước sửng sốt.
Giỏi cho Tô Du Du em, bây giờ còn biết nói dối!Hắn không nói lời nào liền nắm cổ tay nhỏ của cô, dùng chút sức là có thể kéo tay ra.
Dấu bàn tay đỏ trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lộ ra, trên da thịt trắng nõn, phá lệ nhìn thấy mà giật mình.
Đôi mắt Trì Tư Tước trong nháy mắt nổi lên mây đen cuồn cuộn!"Cái này là ai làm! " Hắn gầm nhẹ nói, giọng nói lạnh băng như tu la đến từ địa ngục.
.
Tổng Tài Ma Quỷ Đừng Sủng Ta!Tác giả: Đào Khả KhảTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐau! Đầu dường như muốn nứt ra! Bên trong là một mãnh hỗn độn, Tô Du Du giãy dụa mở mắt ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Đèn trùm thủy tinh rủ xuống, dưới người là một ga giường mềm mại như nhung, hàng thủ công tuyệt đẹp, hết sức tinh xảo, nhìn giống như mấy gian phòng quý tộc hay xuất hiện trên báo. Đây là nơi nào! Không phải cô đang ở phòng ngủ nhỏ của mình sao? Tại sao lại đột nhiên ở chỗ này?Tô Du Du đang muốn vùng mình đứng dậy nhưng vừa nhấc mắt, đã nhìn thấy dưới chân giường có một người đàn ông xa lạ đang đứng đó. Một cặp chân thon dài thẳng tắp, áo sơ mi đen ôm lấy bờ vai rộng lớn, quấn lấy vòng eo săn chắc kia, nhìn giống hệt như Hắc Diệu Thạch, sống mũi cao tinh tế, mỗi đường nét trên mặt dường như đều phảng phất ra vẻ hoàn mỹ, sắc xảo, tinh tế. "Anh là ai!" Tô Du Du bối rối muốn ngồi dậy, đúng lúc này người lại mềm như bông, một chút khí lực cũng không có. Lúc này, người đàn ông kia tiến lên một bước, vừa vặn bắt lấy cằm cô. "Là vật thí nghiệm mới sao?"… Giữa bầu trời xanh thẳm, một bóng đen to lớn chậm rãi đáp xuống"Là trực thăng!" Cuối cùng có người nhận ra, ngạc nhiên kêu lên.Trực thăng đáp xuống bãi cát ven biển khiến cát bay mù mịt.Tất cả mọi người ngừng thở, khó tin nhìn chiếc trực thăng đột nhiên xuất hiện này.Lúc này, cửa trực thăng được mở ra, một người đàn ông cao lớn mang đồ đen chậm rãi bước xuống.Chiếc áo khoác màu đen phác họa dáng người cao lớn của người đàn ông, hắn chậm rãi bước đến, ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt lạnh lùng của hắn, xuất chúng khiến cho tất cả không thể thở nổi."Đây là! " Trần Man Man bỗng nhận ra cái gì, đứng thẳng lên, kích động đến sắc mặt đỏ lên: "Trì Tư Tước, Trì thiếu?"Đoàn người rối loạn cả lên.Trong nước hay thậm chí là cả thế giới, người nào mà không biết cái tên Trì Tư Tước này, rất nhiều người lần đầu nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn, nhịn không được ló đầu ra nhìn.Tô Du Du ngược lại sợ đến mặt trắng bệch, nhanh muốn che mặt mình lại.Sao Trì Tư Tước lại ở đây? Không phải đến tìm mình chứ!? Cô không muốn cho người khác biết mối quan hệ của hai người, nếu không! sau này sao cô còn có thể làm việc được nữa!Lúc Trì Tư Tước bước xuống, thì đã nhìn thấy Tô Du Du trong đoàn người.Chỉ thấy cô cúi đầu, liều mạng trốn sau máy quay.Hắn không khỏi cười lạnh một tiếng.Vật nhỏ này, đang tránh hắn?Hắn bước nhanh về phía cô.Người trong đoàn kịch thấy Trì Tư Tước đi tới, càng thêm hỗn loạn."Trì thiếu tới đây! Thực sự đang đến chỗ chúng ta! ""Trời ạ, người thật còn đẹp hơn ti vi mấy vạn lần, quả thực không giống người mà!""Cô nói xem sao Trì thiếu lại muốn đi đến chỗ chúng ta? Lẽ nào Trì thiếu có người quen biết ở đây?"Kích động nhất, đương nhiên vẫn là Trần Man Man rồi.Gò má cô ửng đỏ, nhanh chóng chỉnh sửa lại tóc một chút, lộ ra nụ cười tự nhận là mê người nhất, chân mang giày cao gót, thướt tha đi tới Trì Tư Tước."Trì thiếu, không ngờ ở chỗ này lại thấy ngài, tôi là Trần Man Man phát ngôn viên sản phẩm thuộc công ty con của ngài, rất vui mừng! " Trần Man Man nhỏ nhẹ nói với Trì Tư Tước, đôi mắt quyến rũ như tơ cứ ném sang, nhưng lời còn chưa nói hết, Trì Tư Tước trực tiếp đi qua người cô.Bước chân không có ý dừng lại, thậm chí ánh mắt cũng không nhìn cô ta một cái.Đây là từ đầu đến đuôi không quan tâm đ ến, giống như cô ta là không khí vậy.Mặt Trần Man Man nhất thời cứng đờ.Xung quanh có người không nhịn được, phát ra tiếng cười nhỏ, sắc mặt cô càng ngày càng trắng, không cam lòng quay đầu lại, thì thấy Trì Tư Tước đi thẳng tới bên người Tô Du Du.Tô Du Du đang cố cúi thấp đầu sau máy quay, nhưng rất nhanh, cô thấy một đôi giày da tinh xảo đứng trước mặt cô."Tô Du Du, em đang tránh cái gì?" Giọng nói lạnh băng ngạo nghễ trên đỉnh đầu vang lên.Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.Chờ! chờ chút.Trì thiếu đang nói vớiTô Du Du ? Trợ lý nhỏ của đoàn kịch bọn họ, Tô Du Du?Vẻ mặt của mọi người khó có thể tin, đặc biệt Trần Man Man, khiếp sợ đến không đứng vững nổi, suýt chút nữa ngã vào trong cát.Tô Du Du vậy mà quen được Trì Tư Tước?Bên này, Tô Du Du biết mình tránh không khỏi, chỉ có thể chấp nhận ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tươi cười so với khóc còn khó coi hơn: "Tôi không có tránh mà."Trì Tư Tước lười vạch trần lời nói dối của cô, chỉ nhìn vào tay đang bụm mặt của cô: "Mặt của em làm sao vậy? "Ánh mắt Tô Du Du né tránh: "Không sao, chỉ là có chút đau răng!"Đôi mắt đen của Trì Tư Tước sửng sốt.Giỏi cho Tô Du Du em, bây giờ còn biết nói dối!Hắn không nói lời nào liền nắm cổ tay nhỏ của cô, dùng chút sức là có thể kéo tay ra.Dấu bàn tay đỏ trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lộ ra, trên da thịt trắng nõn, phá lệ nhìn thấy mà giật mình.Đôi mắt Trì Tư Tước trong nháy mắt nổi lên mây đen cuồn cuộn!"Cái này là ai làm! " Hắn gầm nhẹ nói, giọng nói lạnh băng như tu la đến từ địa ngục..