Ánh ban mai dịu nhẹ chiếu vào tấm màn treo trước cửa sổ, quần áo lộn xộn vương vãi khắp sàn nhà, bầu không khí h0an ái, quyến rũ tràn ngập trong căn phòng rộng rãi và sang trọng. Cảm giác bị đè ép nặng nề khiến Tô Cẩm Hoan cảm thấy ngột ngạt khó chịu, cô mơ màng vươn tay muốn đẩy thứ đó ra khỏi cơ thể mình. Nhưng vừa muốn cử động thì cả người cô trào lên một cảm giác đau đớn, đặc biệt là vùng dưới thân, khiến cô phải rên lên: "Ư...!đau quá”Tô Cẩm Hoan mơ mơ màng màng, chậm rãi mở hai con mắt của mình ra, thấy trên giường là một đống hỗn độn, quần áo vương vãi từ trên giường xuống sàn nhà, trong phòng tắm đang có tiếng nước chảy nhỏ giọt. Nghe thấy tiếng nước chảy, cả người cô cả kinh, giật mình hoảng hốt, buộc cô phải cố nhớ lại chuyện gì đang xảy ra. Tô Cẩm Hoan vội vàng vén chăn lên, cúi đầu nhìn chính mình tr@n truồng như nhộng. Cô lấy tay che miệng, đôi mắt mị mị mê người lấp lánh kinh ngạc. Những ký ức rời rạc hiện lên trong tâm trí cô. Tối qua cô tham dự tiệc sinh nhật của…
Chương 11: 11: Hơi Thở Hung Hãn Khó Dò Của Hắn 2
Tình Một Đêm Hoắc Thiếu Thích Cưng Chiều VợTác giả: Thiếu Gia Họ LêTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÁnh ban mai dịu nhẹ chiếu vào tấm màn treo trước cửa sổ, quần áo lộn xộn vương vãi khắp sàn nhà, bầu không khí h0an ái, quyến rũ tràn ngập trong căn phòng rộng rãi và sang trọng. Cảm giác bị đè ép nặng nề khiến Tô Cẩm Hoan cảm thấy ngột ngạt khó chịu, cô mơ màng vươn tay muốn đẩy thứ đó ra khỏi cơ thể mình. Nhưng vừa muốn cử động thì cả người cô trào lên một cảm giác đau đớn, đặc biệt là vùng dưới thân, khiến cô phải rên lên: "Ư...!đau quá”Tô Cẩm Hoan mơ mơ màng màng, chậm rãi mở hai con mắt của mình ra, thấy trên giường là một đống hỗn độn, quần áo vương vãi từ trên giường xuống sàn nhà, trong phòng tắm đang có tiếng nước chảy nhỏ giọt. Nghe thấy tiếng nước chảy, cả người cô cả kinh, giật mình hoảng hốt, buộc cô phải cố nhớ lại chuyện gì đang xảy ra. Tô Cẩm Hoan vội vàng vén chăn lên, cúi đầu nhìn chính mình tr@n truồng như nhộng. Cô lấy tay che miệng, đôi mắt mị mị mê người lấp lánh kinh ngạc. Những ký ức rời rạc hiện lên trong tâm trí cô. Tối qua cô tham dự tiệc sinh nhật của… “Tiểu Viễn, hãy cố gắng chịu đựng một thời gian nữa nha.” Tô Cẩm Hoan hít một hơi thật sâu, sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm số và nghiêm túc nói:“Noãn Dục, giới thiệu giúp tôi một buổi xem mắt.Loại mà càng nhanh càng tốt, nếu đôi bên vừa mắt, là tôi có thể đi lấy ngay giấy đăng ký kết hôn luôn." ! Ba ngày sau, tại quán cà phê Warm Color – một quán cà phê được coi là sang trọng nhất thành phố, Tô Cẩm Hoan đã đến ngồi bên cửa sổ từ sáng sớm.Cô ngồi ngắm quang cảnh trên đường phố rồi nghĩ về ca phẫu thuật của em trai cô.* Warm Color: Tên riêng của quán café, nếu dịch ra thì có nghĩa “Sắc màu ấm áp” Ngoài việc tạo chỗ dựa vật chất cho cô, ông nội còn để lại cổ phần làm của hồi môn cho cô, với số cổ phần này, cô có thể chi trả cho ca phẫu thuật của Tiểu Viễn.Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc đi gặp Tô Chấn Hùng để bàn về vấn đề này, cho dù bố cô có nguyện ý đưa tiền, thì mẹ con Tô Thanh Uyển cũng nhất định sẽ cản trở, như vậy cô thà dựa vào chính mình con hơn dựa vào người khác.Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói đã đưa cô về thực tại.“Cô Tô, xin chào!”Một người đàn ông mặc vest, đi giày da, đeo kính gọng vàng, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ đứng trước bàn của cô.Trước khi xác nhận buổi xem mắt, họ đã xem ảnh của nhau, Tô Cẩm Hoan đứng dậy với nụ cười trên khuôn mặt trắng trẻo: “Anh Dương, xin chào anh!”(*Dương tiên sinh có tên đầy đủ là Dương Tử Phong nên từ đây mình sẽ gọi luôn tên thật cho dễ theo dõi nhé)Đây là buổi hẹn hò xem mắt đầu tiên, nên cô có chút căng thẳng.Dương Tử Phong ngồi xuống đối diện cô, tự phụ nhìn cô, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Em ngoài đời đẹp hơn trong ảnh, da cũng rất trắng, đúng là kiểu người mà anh thích.”Nhìn khắp thành phố S, cũng không tìm ra một người con gái có được vẻ đẹp hơn cô, điều này làm hắn ta phải há miệng vì kinh ngạc.Đằng sau tấm bình phong tinh xảo, người đàn ông nheo đôi mắt đen thăm thẳm, cánh tay mảnh khảnh lười biếng đặt trên lưng ghế, khóe môi có một tia hung hãn khó dò..
“Tiểu Viễn, hãy cố gắng chịu đựng một thời gian nữa nha.
” Tô Cẩm Hoan hít một hơi thật sâu, sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm số và nghiêm túc nói:“Noãn Dục, giới thiệu giúp tôi một buổi xem mắt.
Loại mà càng nhanh càng tốt, nếu đôi bên vừa mắt, là tôi có thể đi lấy ngay giấy đăng ký kết hôn luôn.
" ! Ba ngày sau, tại quán cà phê Warm Color – một quán cà phê được coi là sang trọng nhất thành phố, Tô Cẩm Hoan đã đến ngồi bên cửa sổ từ sáng sớm.
Cô ngồi ngắm quang cảnh trên đường phố rồi nghĩ về ca phẫu thuật của em trai cô.
* Warm Color: Tên riêng của quán café, nếu dịch ra thì có nghĩa “Sắc màu ấm áp” Ngoài việc tạo chỗ dựa vật chất cho cô, ông nội còn để lại cổ phần làm của hồi môn cho cô, với số cổ phần này, cô có thể chi trả cho ca phẫu thuật của Tiểu Viễn.
Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc đi gặp Tô Chấn Hùng để bàn về vấn đề này, cho dù bố cô có nguyện ý đưa tiền, thì mẹ con Tô Thanh Uyển cũng nhất định sẽ cản trở, như vậy cô thà dựa vào chính mình con hơn dựa vào người khác.
Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói đã đưa cô về thực tại.
“Cô Tô, xin chào!”Một người đàn ông mặc vest, đi giày da, đeo kính gọng vàng, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ đứng trước bàn của cô.
Trước khi xác nhận buổi xem mắt, họ đã xem ảnh của nhau, Tô Cẩm Hoan đứng dậy với nụ cười trên khuôn mặt trắng trẻo: “Anh Dương, xin chào anh!”(*Dương tiên sinh có tên đầy đủ là Dương Tử Phong nên từ đây mình sẽ gọi luôn tên thật cho dễ theo dõi nhé)Đây là buổi hẹn hò xem mắt đầu tiên, nên cô có chút căng thẳng.
Dương Tử Phong ngồi xuống đối diện cô, tự phụ nhìn cô, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Em ngoài đời đẹp hơn trong ảnh, da cũng rất trắng, đúng là kiểu người mà anh thích.
”Nhìn khắp thành phố S, cũng không tìm ra một người con gái có được vẻ đẹp hơn cô, điều này làm hắn ta phải há miệng vì kinh ngạc.
Đằng sau tấm bình phong tinh xảo, người đàn ông nheo đôi mắt đen thăm thẳm, cánh tay mảnh khảnh lười biếng đặt trên lưng ghế, khóe môi có một tia hung hãn khó dò.
.
Tình Một Đêm Hoắc Thiếu Thích Cưng Chiều VợTác giả: Thiếu Gia Họ LêTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngÁnh ban mai dịu nhẹ chiếu vào tấm màn treo trước cửa sổ, quần áo lộn xộn vương vãi khắp sàn nhà, bầu không khí h0an ái, quyến rũ tràn ngập trong căn phòng rộng rãi và sang trọng. Cảm giác bị đè ép nặng nề khiến Tô Cẩm Hoan cảm thấy ngột ngạt khó chịu, cô mơ màng vươn tay muốn đẩy thứ đó ra khỏi cơ thể mình. Nhưng vừa muốn cử động thì cả người cô trào lên một cảm giác đau đớn, đặc biệt là vùng dưới thân, khiến cô phải rên lên: "Ư...!đau quá”Tô Cẩm Hoan mơ mơ màng màng, chậm rãi mở hai con mắt của mình ra, thấy trên giường là một đống hỗn độn, quần áo vương vãi từ trên giường xuống sàn nhà, trong phòng tắm đang có tiếng nước chảy nhỏ giọt. Nghe thấy tiếng nước chảy, cả người cô cả kinh, giật mình hoảng hốt, buộc cô phải cố nhớ lại chuyện gì đang xảy ra. Tô Cẩm Hoan vội vàng vén chăn lên, cúi đầu nhìn chính mình tr@n truồng như nhộng. Cô lấy tay che miệng, đôi mắt mị mị mê người lấp lánh kinh ngạc. Những ký ức rời rạc hiện lên trong tâm trí cô. Tối qua cô tham dự tiệc sinh nhật của… “Tiểu Viễn, hãy cố gắng chịu đựng một thời gian nữa nha.” Tô Cẩm Hoan hít một hơi thật sâu, sau đó lấy điện thoại di động ra, bấm số và nghiêm túc nói:“Noãn Dục, giới thiệu giúp tôi một buổi xem mắt.Loại mà càng nhanh càng tốt, nếu đôi bên vừa mắt, là tôi có thể đi lấy ngay giấy đăng ký kết hôn luôn." ! Ba ngày sau, tại quán cà phê Warm Color – một quán cà phê được coi là sang trọng nhất thành phố, Tô Cẩm Hoan đã đến ngồi bên cửa sổ từ sáng sớm.Cô ngồi ngắm quang cảnh trên đường phố rồi nghĩ về ca phẫu thuật của em trai cô.* Warm Color: Tên riêng của quán café, nếu dịch ra thì có nghĩa “Sắc màu ấm áp” Ngoài việc tạo chỗ dựa vật chất cho cô, ông nội còn để lại cổ phần làm của hồi môn cho cô, với số cổ phần này, cô có thể chi trả cho ca phẫu thuật của Tiểu Viễn.Không phải cô chưa từng nghĩ tới việc đi gặp Tô Chấn Hùng để bàn về vấn đề này, cho dù bố cô có nguyện ý đưa tiền, thì mẹ con Tô Thanh Uyển cũng nhất định sẽ cản trở, như vậy cô thà dựa vào chính mình con hơn dựa vào người khác.Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói đã đưa cô về thực tại.“Cô Tô, xin chào!”Một người đàn ông mặc vest, đi giày da, đeo kính gọng vàng, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ đứng trước bàn của cô.Trước khi xác nhận buổi xem mắt, họ đã xem ảnh của nhau, Tô Cẩm Hoan đứng dậy với nụ cười trên khuôn mặt trắng trẻo: “Anh Dương, xin chào anh!”(*Dương tiên sinh có tên đầy đủ là Dương Tử Phong nên từ đây mình sẽ gọi luôn tên thật cho dễ theo dõi nhé)Đây là buổi hẹn hò xem mắt đầu tiên, nên cô có chút căng thẳng.Dương Tử Phong ngồi xuống đối diện cô, tự phụ nhìn cô, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc: “Em ngoài đời đẹp hơn trong ảnh, da cũng rất trắng, đúng là kiểu người mà anh thích.”Nhìn khắp thành phố S, cũng không tìm ra một người con gái có được vẻ đẹp hơn cô, điều này làm hắn ta phải há miệng vì kinh ngạc.Đằng sau tấm bình phong tinh xảo, người đàn ông nheo đôi mắt đen thăm thẳm, cánh tay mảnh khảnh lười biếng đặt trên lưng ghế, khóe môi có một tia hung hãn khó dò..