Ơ. . . a . . . Những tiếng ***** vừa kiềm nén vừa quyến rũ cứ liên tục vang lên theo nhịp rung lắc của chiếc xe hơi . Kính xe màu đen đã che đi hoàn toàn khung cảnh bên trong , nhưng chỉ cần nghe những tiếng ***** hút hồn ấy thì cũng đủ biết bên trong đang xảy ra chuyện kịch liệt ra sao . Từ Mạn nắm chặt tờ kết quả siêu âm trong tay , đứng nhìn chiếc xe sang trọng đang rung lắc cách chỗ cô không xa . Chiếc xe này không phải của ai xa lạ mà chính là của chồng cô , lúc này chồng cô đang cùng lăn lộn với một người phụ nữ khác bên trong . À không , đây cũng không phải là một người phụ nữ xa lạ nào khác mà chính là người bạn học và cũng là bạn thân của Từ Mạn . Móng tay của cô đâm xuyên qua cả tờ giấy , bấu chặt vào lòng bàn tay , có lẽ chỉ có dùng cách tàn nhẫn thế này thì cô mới quên đi được nỗi đau trong tim. Từ Mạn cất tờ giấy kiểm tra vào túi xách rồi ngẩng đầu bước về phía trước . Vở kịch vợ lớn đánh vợ bé phiên bản thực không hề xảy ra , Từ Mạn vẫn rất từ tốn gõ vào cửa kính xe .…

Chương 34

Em Muốn Hạnh Phúc Bên AnhTác giả: Vô Danh tiền bốiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcƠ. . . a . . . Những tiếng ***** vừa kiềm nén vừa quyến rũ cứ liên tục vang lên theo nhịp rung lắc của chiếc xe hơi . Kính xe màu đen đã che đi hoàn toàn khung cảnh bên trong , nhưng chỉ cần nghe những tiếng ***** hút hồn ấy thì cũng đủ biết bên trong đang xảy ra chuyện kịch liệt ra sao . Từ Mạn nắm chặt tờ kết quả siêu âm trong tay , đứng nhìn chiếc xe sang trọng đang rung lắc cách chỗ cô không xa . Chiếc xe này không phải của ai xa lạ mà chính là của chồng cô , lúc này chồng cô đang cùng lăn lộn với một người phụ nữ khác bên trong . À không , đây cũng không phải là một người phụ nữ xa lạ nào khác mà chính là người bạn học và cũng là bạn thân của Từ Mạn . Móng tay của cô đâm xuyên qua cả tờ giấy , bấu chặt vào lòng bàn tay , có lẽ chỉ có dùng cách tàn nhẫn thế này thì cô mới quên đi được nỗi đau trong tim. Từ Mạn cất tờ giấy kiểm tra vào túi xách rồi ngẩng đầu bước về phía trước . Vở kịch vợ lớn đánh vợ bé phiên bản thực không hề xảy ra , Từ Mạn vẫn rất từ tốn gõ vào cửa kính xe .… “Đừng hận anh, đừng hận anh… Anh cũng rất hận chính mình… Sao có thể gây ra việc tồi tệ thế này chứ?”Lý Mẫn đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện bên trong.Bà dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ dưới đất rồi ra ngoài.Không hỏi gì cả.Lúc trước, bà muốn trách móc Lục Diệc Thâm, nhưng giờ bà chỉ hi vọng cả hai có thể làm lành, đứa bé bình an ra đời.Khi Lục Diệc Thâm bế Từ Mạn ra ngoài, căn phòng đã được dọn dẹp xong.“Anh ôm em ngủ được không?”Giọng nói của Từ Mạn rất khẽ.Lục Diệc Thâm gật đầu đồng ý.Từ Mạn nằm ngửa, Lục Diệc Thâm nằm bên cạnh ôm lấy cô, để cô gối đầu lên tay mình.Gương mặt Từ Mạn ngoài những vệt nước mắt ra thì trông vô cùng bình tĩnh.“Trong điện thoại của anh có nhạc không?” Từ Mạn hỏi.“Có.” Lục Diệc Thâm vội lấy điện thoại ra, điện thoại vốn đã tắt máy từ lâu.Anh mở máy, bên trong chẳng có bài nhạc nào cả, bởi với anh mà nói thì chỉ cần vài bài nhạc chuông đơn giản là được.“Em muốn nghe gì?”Anh liền lên mạng tải chương trình nghe nhạc xuống.Từ Mạn vẫn nhìn trần nhà, bình thản nói: “Hồi học đại học, em thích nghe nhất là bài Đồng Thoại… Luôn mơ ước có một ngày, em và anh sẽ cùng diễn một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn, nhưng sự thật đã chứng minh em quá ảo tưởng rồi…”“Chắc em không biết là anh hát rất hay.”Lục Diệc Thâm đặt điện thoại xuống, ôm lấy Từ Mạn, lời bài hát nhẹ nhàng phát ra từ môi anh.Quên mất đã bao lâu rồi không còn được nghe tiếng em, kể cho anh nghe câu chuyện mà em thích nhất nữa.Anh đã nghĩ thật lâu, rồi bắt đầu lo lắng, có phải anh đã làm sai điều gì đó không?Em khóc bảo anh rằng, chuyện cổ tích đồng thoại chỉ là lừa dối.Anh sẽ không thể nào là hoàng tử của em, nhưng có lẽ em không hiểu.Từ lúc em nói yêu anh thì bầu trời sao của anh đều rực sáng.Anh nguyện hóa thành thiên thần mà em yêu trong câu chuyện cổ tích.Dang rộng hai tay hóa thành đôi cánh bảo vệ em.Em hãy tin tưởng, tin tưởng chúng ta sẽ được như trong cổ tích.Hạnh phúc và niềm vui mãi mãi về sau.Tuy đây không phải là một bài hát vui, nhưng cũng chẳng có người nào lại hát ra nghe bi thảm đến thế.Từ Mạn cũng chưa bao giờ nghe giọng hát nào buồn đến thế.“Hát tệ quá.” Cô thẳng thừng chê bai.Lục Diệc Thâm bĩu môi, “Chưa có ai từng nghe anh hát đâu, chỉ có một mình em thôi.”Từ Mạn bật cười.Có lẽ ông trời luôn đối xử tốt với người lương thiện và kiên cường.Từ Mạn sau đó không còn bị hiện tượng xuất huyết nữa.Đến tận tháng thứ tám, mọi việc vẫn ổn.Cô cũng không còn gầy như que củi.Bụng đã to lên trông thấy, thường xuyên cảm nhận được chuyển động của đứa bé.Từ sau khi sức khỏe Từ Mạn tốt lên, Lục Diệc Thâm bắt đầu quay lại công ty làm việc.Anh không hề muốn, nhưng Từ Mạn cứ luôn động viên anh.Bởi nếu cứ thấy anh cả ngày lo lắng bên cạnh mình, cô sẽ cảm thấy rất áp lực.

“Đừng hận anh, đừng hận anh… Anh cũng rất hận chính mình… Sao có thể gây ra việc tồi tệ thế này chứ?”

Lý Mẫn đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện bên trong.

Bà dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ dưới đất rồi ra ngoài.

Không hỏi gì cả.

Lúc trước, bà muốn trách móc Lục Diệc Thâm, nhưng giờ bà chỉ hi vọng cả hai có thể làm lành, đứa bé bình an ra đời.

Khi Lục Diệc Thâm bế Từ Mạn ra ngoài, căn phòng đã được dọn dẹp xong.

“Anh ôm em ngủ được không?”

Giọng nói của Từ Mạn rất khẽ.

Lục Diệc Thâm gật đầu đồng ý.

Từ Mạn nằm ngửa, Lục Diệc Thâm nằm bên cạnh ôm lấy cô, để cô gối đầu lên tay mình.

Gương mặt Từ Mạn ngoài những vệt nước mắt ra thì trông vô cùng bình tĩnh.

“Trong điện thoại của anh có nhạc không?” Từ Mạn hỏi.

“Có.” Lục Diệc Thâm vội lấy điện thoại ra, điện thoại vốn đã tắt máy từ lâu.

Anh mở máy, bên trong chẳng có bài nhạc nào cả, bởi với anh mà nói thì chỉ cần vài bài nhạc chuông đơn giản là được.

“Em muốn nghe gì?”

Anh liền lên mạng tải chương trình nghe nhạc xuống.

Từ Mạn vẫn nhìn trần nhà, bình thản nói: “Hồi học đại học, em thích nghe nhất là bài Đồng Thoại… Luôn mơ ước có một ngày, em và anh sẽ cùng diễn một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn, nhưng sự thật đã chứng minh em quá ảo tưởng rồi…”

“Chắc em không biết là anh hát rất hay.”

Lục Diệc Thâm đặt điện thoại xuống, ôm lấy Từ Mạn, lời bài hát nhẹ nhàng phát ra từ môi anh.

Quên mất đã bao lâu rồi không còn được nghe tiếng em, kể cho anh nghe câu chuyện mà em thích nhất nữa.

Anh đã nghĩ thật lâu, rồi bắt đầu lo lắng, có phải anh đã làm sai điều gì đó không?

Em khóc bảo anh rằng, chuyện cổ tích đồng thoại chỉ là lừa dối.

Anh sẽ không thể nào là hoàng tử của em, nhưng có lẽ em không hiểu.

Từ lúc em nói yêu anh thì bầu trời sao của anh đều rực sáng.

Anh nguyện hóa thành thiên thần mà em yêu trong câu chuyện cổ tích.

Dang rộng hai tay hóa thành đôi cánh bảo vệ em.

Em hãy tin tưởng, tin tưởng chúng ta sẽ được như trong cổ tích.

Hạnh phúc và niềm vui mãi mãi về sau.

Tuy đây không phải là một bài hát vui, nhưng cũng chẳng có người nào lại hát ra nghe bi thảm đến thế.

Từ Mạn cũng chưa bao giờ nghe giọng hát nào buồn đến thế.

“Hát tệ quá.” Cô thẳng thừng chê bai.

Lục Diệc Thâm bĩu môi, “Chưa có ai từng nghe anh hát đâu, chỉ có một mình em thôi.”

Từ Mạn bật cười.

Có lẽ ông trời luôn đối xử tốt với người lương thiện và kiên cường.

Từ Mạn sau đó không còn bị hiện tượng xuất huyết nữa.

Đến tận tháng thứ tám, mọi việc vẫn ổn.

Cô cũng không còn gầy như que củi.

Bụng đã to lên trông thấy, thường xuyên cảm nhận được chuyển động của đứa bé.

Từ sau khi sức khỏe Từ Mạn tốt lên, Lục Diệc Thâm bắt đầu quay lại công ty làm việc.

Anh không hề muốn, nhưng Từ Mạn cứ luôn động viên anh.

Bởi nếu cứ thấy anh cả ngày lo lắng bên cạnh mình, cô sẽ cảm thấy rất áp lực.

Em Muốn Hạnh Phúc Bên AnhTác giả: Vô Danh tiền bốiTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcƠ. . . a . . . Những tiếng ***** vừa kiềm nén vừa quyến rũ cứ liên tục vang lên theo nhịp rung lắc của chiếc xe hơi . Kính xe màu đen đã che đi hoàn toàn khung cảnh bên trong , nhưng chỉ cần nghe những tiếng ***** hút hồn ấy thì cũng đủ biết bên trong đang xảy ra chuyện kịch liệt ra sao . Từ Mạn nắm chặt tờ kết quả siêu âm trong tay , đứng nhìn chiếc xe sang trọng đang rung lắc cách chỗ cô không xa . Chiếc xe này không phải của ai xa lạ mà chính là của chồng cô , lúc này chồng cô đang cùng lăn lộn với một người phụ nữ khác bên trong . À không , đây cũng không phải là một người phụ nữ xa lạ nào khác mà chính là người bạn học và cũng là bạn thân của Từ Mạn . Móng tay của cô đâm xuyên qua cả tờ giấy , bấu chặt vào lòng bàn tay , có lẽ chỉ có dùng cách tàn nhẫn thế này thì cô mới quên đi được nỗi đau trong tim. Từ Mạn cất tờ giấy kiểm tra vào túi xách rồi ngẩng đầu bước về phía trước . Vở kịch vợ lớn đánh vợ bé phiên bản thực không hề xảy ra , Từ Mạn vẫn rất từ tốn gõ vào cửa kính xe .… “Đừng hận anh, đừng hận anh… Anh cũng rất hận chính mình… Sao có thể gây ra việc tồi tệ thế này chứ?”Lý Mẫn đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện bên trong.Bà dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ dưới đất rồi ra ngoài.Không hỏi gì cả.Lúc trước, bà muốn trách móc Lục Diệc Thâm, nhưng giờ bà chỉ hi vọng cả hai có thể làm lành, đứa bé bình an ra đời.Khi Lục Diệc Thâm bế Từ Mạn ra ngoài, căn phòng đã được dọn dẹp xong.“Anh ôm em ngủ được không?”Giọng nói của Từ Mạn rất khẽ.Lục Diệc Thâm gật đầu đồng ý.Từ Mạn nằm ngửa, Lục Diệc Thâm nằm bên cạnh ôm lấy cô, để cô gối đầu lên tay mình.Gương mặt Từ Mạn ngoài những vệt nước mắt ra thì trông vô cùng bình tĩnh.“Trong điện thoại của anh có nhạc không?” Từ Mạn hỏi.“Có.” Lục Diệc Thâm vội lấy điện thoại ra, điện thoại vốn đã tắt máy từ lâu.Anh mở máy, bên trong chẳng có bài nhạc nào cả, bởi với anh mà nói thì chỉ cần vài bài nhạc chuông đơn giản là được.“Em muốn nghe gì?”Anh liền lên mạng tải chương trình nghe nhạc xuống.Từ Mạn vẫn nhìn trần nhà, bình thản nói: “Hồi học đại học, em thích nghe nhất là bài Đồng Thoại… Luôn mơ ước có một ngày, em và anh sẽ cùng diễn một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn, nhưng sự thật đã chứng minh em quá ảo tưởng rồi…”“Chắc em không biết là anh hát rất hay.”Lục Diệc Thâm đặt điện thoại xuống, ôm lấy Từ Mạn, lời bài hát nhẹ nhàng phát ra từ môi anh.Quên mất đã bao lâu rồi không còn được nghe tiếng em, kể cho anh nghe câu chuyện mà em thích nhất nữa.Anh đã nghĩ thật lâu, rồi bắt đầu lo lắng, có phải anh đã làm sai điều gì đó không?Em khóc bảo anh rằng, chuyện cổ tích đồng thoại chỉ là lừa dối.Anh sẽ không thể nào là hoàng tử của em, nhưng có lẽ em không hiểu.Từ lúc em nói yêu anh thì bầu trời sao của anh đều rực sáng.Anh nguyện hóa thành thiên thần mà em yêu trong câu chuyện cổ tích.Dang rộng hai tay hóa thành đôi cánh bảo vệ em.Em hãy tin tưởng, tin tưởng chúng ta sẽ được như trong cổ tích.Hạnh phúc và niềm vui mãi mãi về sau.Tuy đây không phải là một bài hát vui, nhưng cũng chẳng có người nào lại hát ra nghe bi thảm đến thế.Từ Mạn cũng chưa bao giờ nghe giọng hát nào buồn đến thế.“Hát tệ quá.” Cô thẳng thừng chê bai.Lục Diệc Thâm bĩu môi, “Chưa có ai từng nghe anh hát đâu, chỉ có một mình em thôi.”Từ Mạn bật cười.Có lẽ ông trời luôn đối xử tốt với người lương thiện và kiên cường.Từ Mạn sau đó không còn bị hiện tượng xuất huyết nữa.Đến tận tháng thứ tám, mọi việc vẫn ổn.Cô cũng không còn gầy như que củi.Bụng đã to lên trông thấy, thường xuyên cảm nhận được chuyển động của đứa bé.Từ sau khi sức khỏe Từ Mạn tốt lên, Lục Diệc Thâm bắt đầu quay lại công ty làm việc.Anh không hề muốn, nhưng Từ Mạn cứ luôn động viên anh.Bởi nếu cứ thấy anh cả ngày lo lắng bên cạnh mình, cô sẽ cảm thấy rất áp lực.

Chương 34