Sáng sớm tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng ngủ, Phó Sâm lúc này đã tỉnh hơn phân nửa. Anh  đứng dậy, tỉ mỉ thay Diệp Hoan Tâm vén lại góc chăn, đi đến bên cửa sổ, tinh tế khép lại rèm. Nhận thấy ánh nắng không làm nhiễu loạn giấc mơ đẹp của vợ nữa, mới nhẹ chân nhẹ tay đi ra phòng ngủ. Diệp Hoan Tâm đang ngủ rất ngon. Phó Sâm rửa mặt xong, buộc tạp dề lên, rửa tay, vì vợ làm canh sườn. Cháo ngọt rất nhanh  đã nấu xong, một túi tỳ bà vàng cũng đã ngâm xong. Hương vị ngọt của cháo và bánh bao cứ quanh quẩn trong không khí khiến Diệp Hoan Tâm đang ngủ cũng bị đánh thức. Mơ ngủ trở mình, sờ một cái liền phát hiện bên cạnh đã không còn người, chỉ còn lại một chút hơi ấm. Diệp Hoan Tâm cong khóe miệng, rời giường, kéo cửa phòng ra. Lúc này Phó Sâm đang cầm bọc đựng bánh bao, anh đem bánh bao bày thành hình trái tim trong dĩa. “Chồng ơi, ngay cả cách chồng bày bánh bao cũng thể hiện tình yêu của chồng dành cho em nha!” Diệp Hoan Tâm đứng đằng sau lưng Phó Sâm, hai tay vòng quanh eo anh, đầu…

Chương 7

Cuộc Sống Ngọt Ngào Của Phó Tiên SinhTác giả: Hai đóa mây trắngTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng ngủ, Phó Sâm lúc này đã tỉnh hơn phân nửa. Anh  đứng dậy, tỉ mỉ thay Diệp Hoan Tâm vén lại góc chăn, đi đến bên cửa sổ, tinh tế khép lại rèm. Nhận thấy ánh nắng không làm nhiễu loạn giấc mơ đẹp của vợ nữa, mới nhẹ chân nhẹ tay đi ra phòng ngủ. Diệp Hoan Tâm đang ngủ rất ngon. Phó Sâm rửa mặt xong, buộc tạp dề lên, rửa tay, vì vợ làm canh sườn. Cháo ngọt rất nhanh  đã nấu xong, một túi tỳ bà vàng cũng đã ngâm xong. Hương vị ngọt của cháo và bánh bao cứ quanh quẩn trong không khí khiến Diệp Hoan Tâm đang ngủ cũng bị đánh thức. Mơ ngủ trở mình, sờ một cái liền phát hiện bên cạnh đã không còn người, chỉ còn lại một chút hơi ấm. Diệp Hoan Tâm cong khóe miệng, rời giường, kéo cửa phòng ra. Lúc này Phó Sâm đang cầm bọc đựng bánh bao, anh đem bánh bao bày thành hình trái tim trong dĩa. “Chồng ơi, ngay cả cách chồng bày bánh bao cũng thể hiện tình yêu của chồng dành cho em nha!” Diệp Hoan Tâm đứng đằng sau lưng Phó Sâm, hai tay vòng quanh eo anh, đầu… Sau khi xuất viện về nhà, Diệp Hoan Tâm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, bất quá chỉ là bụng còn chưa xẹp hẳn xuống, cả người vẫn cứ sưng sưng.Lúc Diệp Hoan Tâm lần thứ tư đứng trước gương nhìn chính bản thân mình, Phó Sâm cũng không nhịn được nữa, “Sẽ gầy thôi.”“Ừm, em biết.”Trong nháy mắt cục cưng đã tròn một tháng, Diệp Hoan Tâm rốt cuộc mới nhớ đến trước đó siêu âm là bé trai.“Phó tiên sinh, xin hỏi anh kiếm được hay không?”“Kiếm lời.”“Hả” Diệp Hoan Tâm nhíu mày.“Anh cưới một người, lại được hai người, chẳng lẽ không phải?” Phó Sâm nhìn Diệp Hoan Tâm cười.Lúc này, cục cưng đột nhiên khóc lớn thành tiếng, Phó Sâm cau mày một cái, nhìn nhóc, oán giận nói, “Chỉ là có chút phiền.”Trước khi nhóc con được sinh ra, Phó Sâm chuẩn bị rất nhiều quần áo cho bé, nam nữ đều có, nhưng đồ nam chỉ có mấy bộ, còn cho bé gái thì váy xanh váy đỏ đúng là nhiều không ít. Phó Sâm đem tủ quần áo đóng lại, “nhắm mắt làm ngơ”.Diệp Hoan Tâm nhìn thấy tất cả để vào trong mắt, nhưng *****̃ng bất lực! Không thể nào lại đem nhóc nhét ngược vào bụng mình, sản xuất lại từ đầu được!“Phó tiên sinh, xin cho hỏi cảm thụ của anh ra sao?”Phó Sâm dừng một chút, tiếp tục thu dọn quần áo em bé. Anh đương nhiên muốn lựa chọn từ chối trả lời vấn đề này, nhưng hiện tại quả thật không đành lòng phật ý sự hiếu kỳ của vợ yêu. Thế là nghĩ nghĩ nói: “Không ai có thể làm anh chia ra tình yêu của anh đối với em. Hơn nữa, còn có thêm một người bảo vệ em, rất tốt.”Mặc dù trong lòng Diệp Hoan Tâm cảm thấy ngữ khí của anh rất chua xót, nhưng một nơi trong trái tim lại bị Phó Sâm mềm mại *****.

Sau khi xuất viện về nhà, Diệp Hoan Tâm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, bất quá chỉ là bụng còn chưa xẹp hẳn xuống, cả người vẫn cứ sưng sưng.

Lúc Diệp Hoan Tâm lần thứ tư đứng trước gương nhìn chính bản thân mình, Phó Sâm cũng không nhịn được nữa, “Sẽ gầy thôi.”

“Ừm, em biết.”

Trong nháy mắt cục cưng đã tròn một tháng, Diệp Hoan Tâm rốt cuộc mới nhớ đến trước đó siêu âm là bé trai.

“Phó tiên sinh, xin hỏi anh kiếm được hay không?”

“Kiếm lời.”

“Hả” Diệp Hoan Tâm nhíu mày.

“Anh cưới một người, lại được hai người, chẳng lẽ không phải?” Phó Sâm nhìn Diệp Hoan Tâm cười.

Lúc này, cục cưng đột nhiên khóc lớn thành tiếng, Phó Sâm cau mày một cái, nhìn nhóc, oán giận nói, “Chỉ là có chút phiền.”

Trước khi nhóc con được sinh ra, Phó Sâm chuẩn bị rất nhiều quần áo cho bé, nam nữ đều có, nhưng đồ nam chỉ có mấy bộ, còn cho bé gái thì váy xanh váy đỏ đúng là nhiều không ít. Phó Sâm đem tủ quần áo đóng lại, “nhắm mắt làm ngơ”.

Diệp Hoan Tâm nhìn thấy tất cả để vào trong mắt, nhưng *****̃ng bất lực! Không thể nào lại đem nhóc nhét ngược vào bụng mình, sản xuất lại từ đầu được!

“Phó tiên sinh, xin cho hỏi cảm thụ của anh ra sao?”

Phó Sâm dừng một chút, tiếp tục thu dọn quần áo em bé. Anh đương nhiên muốn lựa chọn từ chối trả lời vấn đề này, nhưng hiện tại quả thật không đành lòng phật ý sự hiếu kỳ của vợ yêu. Thế là nghĩ nghĩ nói: “Không ai có thể làm anh chia ra tình yêu của anh đối với em. Hơn nữa, còn có thêm một người bảo vệ em, rất tốt.”

Mặc dù trong lòng Diệp Hoan Tâm cảm thấy ngữ khí của anh rất chua xót, nhưng một nơi trong trái tim lại bị Phó Sâm mềm mại *****.

Cuộc Sống Ngọt Ngào Của Phó Tiên SinhTác giả: Hai đóa mây trắngTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tia nắng đầu tiên chiếu vào phòng ngủ, Phó Sâm lúc này đã tỉnh hơn phân nửa. Anh  đứng dậy, tỉ mỉ thay Diệp Hoan Tâm vén lại góc chăn, đi đến bên cửa sổ, tinh tế khép lại rèm. Nhận thấy ánh nắng không làm nhiễu loạn giấc mơ đẹp của vợ nữa, mới nhẹ chân nhẹ tay đi ra phòng ngủ. Diệp Hoan Tâm đang ngủ rất ngon. Phó Sâm rửa mặt xong, buộc tạp dề lên, rửa tay, vì vợ làm canh sườn. Cháo ngọt rất nhanh  đã nấu xong, một túi tỳ bà vàng cũng đã ngâm xong. Hương vị ngọt của cháo và bánh bao cứ quanh quẩn trong không khí khiến Diệp Hoan Tâm đang ngủ cũng bị đánh thức. Mơ ngủ trở mình, sờ một cái liền phát hiện bên cạnh đã không còn người, chỉ còn lại một chút hơi ấm. Diệp Hoan Tâm cong khóe miệng, rời giường, kéo cửa phòng ra. Lúc này Phó Sâm đang cầm bọc đựng bánh bao, anh đem bánh bao bày thành hình trái tim trong dĩa. “Chồng ơi, ngay cả cách chồng bày bánh bao cũng thể hiện tình yêu của chồng dành cho em nha!” Diệp Hoan Tâm đứng đằng sau lưng Phó Sâm, hai tay vòng quanh eo anh, đầu… Sau khi xuất viện về nhà, Diệp Hoan Tâm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, bất quá chỉ là bụng còn chưa xẹp hẳn xuống, cả người vẫn cứ sưng sưng.Lúc Diệp Hoan Tâm lần thứ tư đứng trước gương nhìn chính bản thân mình, Phó Sâm cũng không nhịn được nữa, “Sẽ gầy thôi.”“Ừm, em biết.”Trong nháy mắt cục cưng đã tròn một tháng, Diệp Hoan Tâm rốt cuộc mới nhớ đến trước đó siêu âm là bé trai.“Phó tiên sinh, xin hỏi anh kiếm được hay không?”“Kiếm lời.”“Hả” Diệp Hoan Tâm nhíu mày.“Anh cưới một người, lại được hai người, chẳng lẽ không phải?” Phó Sâm nhìn Diệp Hoan Tâm cười.Lúc này, cục cưng đột nhiên khóc lớn thành tiếng, Phó Sâm cau mày một cái, nhìn nhóc, oán giận nói, “Chỉ là có chút phiền.”Trước khi nhóc con được sinh ra, Phó Sâm chuẩn bị rất nhiều quần áo cho bé, nam nữ đều có, nhưng đồ nam chỉ có mấy bộ, còn cho bé gái thì váy xanh váy đỏ đúng là nhiều không ít. Phó Sâm đem tủ quần áo đóng lại, “nhắm mắt làm ngơ”.Diệp Hoan Tâm nhìn thấy tất cả để vào trong mắt, nhưng *****̃ng bất lực! Không thể nào lại đem nhóc nhét ngược vào bụng mình, sản xuất lại từ đầu được!“Phó tiên sinh, xin cho hỏi cảm thụ của anh ra sao?”Phó Sâm dừng một chút, tiếp tục thu dọn quần áo em bé. Anh đương nhiên muốn lựa chọn từ chối trả lời vấn đề này, nhưng hiện tại quả thật không đành lòng phật ý sự hiếu kỳ của vợ yêu. Thế là nghĩ nghĩ nói: “Không ai có thể làm anh chia ra tình yêu của anh đối với em. Hơn nữa, còn có thêm một người bảo vệ em, rất tốt.”Mặc dù trong lòng Diệp Hoan Tâm cảm thấy ngữ khí của anh rất chua xót, nhưng một nơi trong trái tim lại bị Phó Sâm mềm mại *****.

Chương 7