"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến…

Chương 24: 24: Muốn Đốt Nhà!

Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… Tuyệt Yến cũng đứng xem cô bé này muốn sửa soạn gì cho cô nhưng style trang phục của cô bé này thực sự không phù hợp với cô.Không phải quá trẻ con thì cũng là tiểu thư công chúa.Cô lắc đầu ngao ngán từ chối nhẹ nhàng rồi rời đi:"Cô giữ mà xài đi tôi không phù hợp!"Về lại phòng cô suy nghĩ gì đó liền bấm điện thoại gọi Sa Nhi:"Quà em đóng gói rồi chứ?""Dạ rồi chị!""Tốt,ngày mai chúng ta đem tặng.Còn một lát nữa chúng ta đến bar"Sa Nhi đầu dây bên kia đánh lái xe vào lề đường hỏi rõ câu nói của chị mình:"Đến bar?Có chuyện gì hả chị?"Hít một hơi sâu trả lời:"Không rõ nữa! chẳng thể hiểu nổi cái tên thần kinh Thiếu Tùng kia đang suy tính chuyện gì nữa?Cứ về đi rồi tính"Cuộc điện thoại nhanh chóng kết thúc,Tuyệt Yến xoa xoa thái dương suy nghĩ rồi tự lẩm bẩm một mình:"Trong phòng này không có camera?Không!Hắn chưa đủ tin tưởng mình đến thế.Ra ngoài cũng không cho người theo dõi,rốt cuộc là ý gì chứ!.?"Cô dứt khoác tháo một chiếc hoa tai xuống ấn vào sau chui cài thì có một thứ ánh sáng xanh phát ra từ viên pha lê nhỏ được đính phía trên.Cầm nó rà soát mọi ngóc ngách tiếng tít vang lên một lần rồi không lâu sau đó tiếng bíp cũng vang lên.Như bình thường khi phát hiện những âm thanh này cô khá hào hứng nhưng hôm nay cô chẳng mấy vui.Nói nhỏ trong miệng:"Quả thực là có camera mà,nhưng sao lại báo cáo còn một thứ gì đó trong phòng này?Ở đây thì có thể cất giữ thứ gì chứ?"Lạ thật ngay từ hôm cô bước chân vào căn phòng này đã kiểm tra kĩ lưỡng nhưng vẫn không thấy gì hôm nay lại đột ngột có camera giấu kín.Một là cô đã bỏ sót chỗ nào đó,hai là hắn chỉ vừa kích hoạt,ba là!.cô đã không còn nhạy bén nữa rồi.Lắc lắc đầu suy tính,vẫn là nên tìm camera ẩn phá hỏng trước đã.Còn thứ ẩn giấu trong đây cô sẽ từ từ tìm hiểu.Đi đi lại lại hết căn phòng lục tung tất cả nhưng chẳng thấy cái camera nào cả khiến cô tức đến xì khói hết lớn:"Aaaaaaa!bà đây muốn đốt nhà!"Tề Hân vừa từ phòng mình đi ra nghe cô hét lớn câu đó thì hốt hoảng chạy sang bởi vì cô nghe giang hồ đồn đại nữ tử thần này rất bạo,khi cô tức chuyện gì cũng có thể làm.Không phải cô tiếc căn biệt thự này vì dù gì cũng là tiền của anh nhưng mà cô chỉ sợ bản thân không có chỗ trốn cha mẹ và càng lo hơn nếu"chị dâu" có mệnh hệ gì chắc cô tự vẫn quá.Cánh cửa phòng khóa chặt càng làm em ấy lo hơn nhưng cô tin Tuyệt Yến thông minh như vậy sẽ không đóng cửa phòng phóng hỏa đâu.Chỉ là vẫn sợ thôi vào kiểm tra cho chắc.Nói là làm cô bé một cước phá cửa,quần áo như muốn đè cô ngạt thở luôn.Cố trèo qua khỏi núi đồ đạc,tủ bàn,mỹ phẩm! để hỏi cô cho ra lẽ:"Chị!.chuyện gì vậy?Vừa có bão vào phòng chị à?Sao lại đòi đốt nhà?"Tuyệt Yến tức giận ngồi trên chiếc giường đầy hậm hực đá văng số đồ lặt vặt dưới chân đi xa rồi nói:"Tôi thực sự muốn đốt nhà,muốn bổ cái đầu của cái tên đó ra để xem hắn có nhét cái thứ tôi tìm trong đó hay không!""Mà thứ chị cần tìm là gì?Biết đâu em tìm được giúp chị"-Tề Hân khó hiểu hỏi lạiNói ra thì không được mà chắc gì cô ta biết để chỉ mình,haizzz vẫn là không nên nói ra:"Tôi tìm đồ cá nhân thôi,mặc kệ tôi!"

Tuyệt Yến cũng đứng xem cô bé này muốn sửa soạn gì cho cô nhưng style trang phục của cô bé này thực sự không phù hợp với cô.

Không phải quá trẻ con thì cũng là tiểu thư công chúa.

Cô lắc đầu ngao ngán từ chối nhẹ nhàng rồi rời đi:

"Cô giữ mà xài đi tôi không phù hợp!"

Về lại phòng cô suy nghĩ gì đó liền bấm điện thoại gọi Sa Nhi:

"Quà em đóng gói rồi chứ?"

"Dạ rồi chị!"

"Tốt,ngày mai chúng ta đem tặng.

Còn một lát nữa chúng ta đến bar"

Sa Nhi đầu dây bên kia đánh lái xe vào lề đường hỏi rõ câu nói của chị mình:

"Đến bar?Có chuyện gì hả chị?"

Hít một hơi sâu trả lời:

"Không rõ nữa! chẳng thể hiểu nổi cái tên thần kinh Thiếu Tùng kia đang suy tính chuyện gì nữa?Cứ về đi rồi tính"

Cuộc điện thoại nhanh chóng kết thúc,Tuyệt Yến xoa xoa thái dương suy nghĩ rồi tự lẩm bẩm một mình:

"Trong phòng này không có camera?Không!Hắn chưa đủ tin tưởng mình đến thế.

Ra ngoài cũng không cho người theo dõi,rốt cuộc là ý gì chứ!.

?"

Cô dứt khoác tháo một chiếc hoa tai xuống ấn vào sau chui cài thì có một thứ ánh sáng xanh phát ra từ viên pha lê nhỏ được đính phía trên.

Cầm nó rà soát mọi ngóc ngách tiếng tít vang lên một lần rồi không lâu sau đó tiếng bíp cũng vang lên.

Như bình thường khi phát hiện những âm thanh này cô khá hào hứng nhưng hôm nay cô chẳng mấy vui.

Nói nhỏ trong miệng:

"Quả thực là có camera mà,nhưng sao lại báo cáo còn một thứ gì đó trong phòng này?Ở đây thì có thể cất giữ thứ gì chứ?"

Lạ thật ngay từ hôm cô bước chân vào căn phòng này đã kiểm tra kĩ lưỡng nhưng vẫn không thấy gì hôm nay lại đột ngột có camera giấu kín.

Một là cô đã bỏ sót chỗ nào đó,hai là hắn chỉ vừa kích hoạt,ba là!.

cô đã không còn nhạy bén nữa rồi.

Lắc lắc đầu suy tính,vẫn là nên tìm camera ẩn phá hỏng trước đã.

Còn thứ ẩn giấu trong đây cô sẽ từ từ tìm hiểu.

Đi đi lại lại hết căn phòng lục tung tất cả nhưng chẳng thấy cái camera nào cả khiến cô tức đến xì khói hết lớn:

"Aaaaaaa!bà đây muốn đốt nhà!"

Tề Hân vừa từ phòng mình đi ra nghe cô hét lớn câu đó thì hốt hoảng chạy sang bởi vì cô nghe giang hồ đồn đại nữ tử thần này rất bạo,khi cô tức chuyện gì cũng có thể làm.

Không phải cô tiếc căn biệt thự này vì dù gì cũng là tiền của anh nhưng mà cô chỉ sợ bản thân không có chỗ trốn cha mẹ và càng lo hơn nếu"chị dâu" có mệnh hệ gì chắc cô tự vẫn quá.

Cánh cửa phòng khóa chặt càng làm em ấy lo hơn nhưng cô tin Tuyệt Yến thông minh như vậy sẽ không đóng cửa phòng phóng hỏa đâu.

Chỉ là vẫn sợ thôi vào kiểm tra cho chắc.

Nói là làm cô bé một cước phá cửa,quần áo như muốn đè cô ngạt thở luôn.

Cố trèo qua khỏi núi đồ đạc,tủ bàn,mỹ phẩm! để hỏi cô cho ra lẽ:

"Chị!.

chuyện gì vậy?Vừa có bão vào phòng chị à?Sao lại đòi đốt nhà?"

Tuyệt Yến tức giận ngồi trên chiếc giường đầy hậm hực đá văng số đồ lặt vặt dưới chân đi xa rồi nói:

"Tôi thực sự muốn đốt nhà,muốn bổ cái đầu của cái tên đó ra để xem hắn có nhét cái thứ tôi tìm trong đó hay không!"

"Mà thứ chị cần tìm là gì?Biết đâu em tìm được giúp chị"-Tề Hân khó hiểu hỏi lại

Nói ra thì không được mà chắc gì cô ta biết để chỉ mình,haizzz vẫn là không nên nói ra:

"Tôi tìm đồ cá nhân thôi,mặc kệ tôi!"

Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… Tuyệt Yến cũng đứng xem cô bé này muốn sửa soạn gì cho cô nhưng style trang phục của cô bé này thực sự không phù hợp với cô.Không phải quá trẻ con thì cũng là tiểu thư công chúa.Cô lắc đầu ngao ngán từ chối nhẹ nhàng rồi rời đi:"Cô giữ mà xài đi tôi không phù hợp!"Về lại phòng cô suy nghĩ gì đó liền bấm điện thoại gọi Sa Nhi:"Quà em đóng gói rồi chứ?""Dạ rồi chị!""Tốt,ngày mai chúng ta đem tặng.Còn một lát nữa chúng ta đến bar"Sa Nhi đầu dây bên kia đánh lái xe vào lề đường hỏi rõ câu nói của chị mình:"Đến bar?Có chuyện gì hả chị?"Hít một hơi sâu trả lời:"Không rõ nữa! chẳng thể hiểu nổi cái tên thần kinh Thiếu Tùng kia đang suy tính chuyện gì nữa?Cứ về đi rồi tính"Cuộc điện thoại nhanh chóng kết thúc,Tuyệt Yến xoa xoa thái dương suy nghĩ rồi tự lẩm bẩm một mình:"Trong phòng này không có camera?Không!Hắn chưa đủ tin tưởng mình đến thế.Ra ngoài cũng không cho người theo dõi,rốt cuộc là ý gì chứ!.?"Cô dứt khoác tháo một chiếc hoa tai xuống ấn vào sau chui cài thì có một thứ ánh sáng xanh phát ra từ viên pha lê nhỏ được đính phía trên.Cầm nó rà soát mọi ngóc ngách tiếng tít vang lên một lần rồi không lâu sau đó tiếng bíp cũng vang lên.Như bình thường khi phát hiện những âm thanh này cô khá hào hứng nhưng hôm nay cô chẳng mấy vui.Nói nhỏ trong miệng:"Quả thực là có camera mà,nhưng sao lại báo cáo còn một thứ gì đó trong phòng này?Ở đây thì có thể cất giữ thứ gì chứ?"Lạ thật ngay từ hôm cô bước chân vào căn phòng này đã kiểm tra kĩ lưỡng nhưng vẫn không thấy gì hôm nay lại đột ngột có camera giấu kín.Một là cô đã bỏ sót chỗ nào đó,hai là hắn chỉ vừa kích hoạt,ba là!.cô đã không còn nhạy bén nữa rồi.Lắc lắc đầu suy tính,vẫn là nên tìm camera ẩn phá hỏng trước đã.Còn thứ ẩn giấu trong đây cô sẽ từ từ tìm hiểu.Đi đi lại lại hết căn phòng lục tung tất cả nhưng chẳng thấy cái camera nào cả khiến cô tức đến xì khói hết lớn:"Aaaaaaa!bà đây muốn đốt nhà!"Tề Hân vừa từ phòng mình đi ra nghe cô hét lớn câu đó thì hốt hoảng chạy sang bởi vì cô nghe giang hồ đồn đại nữ tử thần này rất bạo,khi cô tức chuyện gì cũng có thể làm.Không phải cô tiếc căn biệt thự này vì dù gì cũng là tiền của anh nhưng mà cô chỉ sợ bản thân không có chỗ trốn cha mẹ và càng lo hơn nếu"chị dâu" có mệnh hệ gì chắc cô tự vẫn quá.Cánh cửa phòng khóa chặt càng làm em ấy lo hơn nhưng cô tin Tuyệt Yến thông minh như vậy sẽ không đóng cửa phòng phóng hỏa đâu.Chỉ là vẫn sợ thôi vào kiểm tra cho chắc.Nói là làm cô bé một cước phá cửa,quần áo như muốn đè cô ngạt thở luôn.Cố trèo qua khỏi núi đồ đạc,tủ bàn,mỹ phẩm! để hỏi cô cho ra lẽ:"Chị!.chuyện gì vậy?Vừa có bão vào phòng chị à?Sao lại đòi đốt nhà?"Tuyệt Yến tức giận ngồi trên chiếc giường đầy hậm hực đá văng số đồ lặt vặt dưới chân đi xa rồi nói:"Tôi thực sự muốn đốt nhà,muốn bổ cái đầu của cái tên đó ra để xem hắn có nhét cái thứ tôi tìm trong đó hay không!""Mà thứ chị cần tìm là gì?Biết đâu em tìm được giúp chị"-Tề Hân khó hiểu hỏi lạiNói ra thì không được mà chắc gì cô ta biết để chỉ mình,haizzz vẫn là không nên nói ra:"Tôi tìm đồ cá nhân thôi,mặc kệ tôi!"

Chương 24: 24: Muốn Đốt Nhà!