"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến…
Chương 38: 38: Mổ Sống!
Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… "cậu!.tự xử lý!.cho cô ấy?"Thiếu Tùng vừa nghi ngại vừa khó chịu hỏi hắn,Dương Khải lại vô tư gật đầu làm người bạn thân của mình không biết nói gì hơn đành lủi thủi đi ra.Đến cửa thì đột nhiên xoay lại hỏi hắn:"Không đổi thành nữ! làm được à?"Á à Dương Khải hiểu ý của hắn rồi nhưng bây giờ gọi nữ bác sĩ ưu tú nhất đến xử lí thì mất khá nhiều thời gian.Thôi để hắn làm vẫn hơn:"Không ai rảnh đổi bác sĩ giờ này đâu,cậu sợ tôi nhìn những chỗ không nên nhìn thì có thể ở lại.Nhưng tôi nói cho cậu biết bác sĩ người ta không có suy nghĩ đen tối thế đâu,ngược lại là cậu đó!"Nghe được ở lại hắn liền đi nhanh đến ngồi bên giường cô đỡ cô dậy,lấy chăn quấn quanh người kĩ càng như nhộng chỉ chừa chỗ vết thương ra thôi.Hắn ôm cô cứng ngắt như đang giữ lấy một bảo bối quý giá.Vết thương của cô dù đã đóng mài xung quanh nhưng bên trong máu vẫn tụ lại.Vết thương đỏ ửng hết bề mặt,vết thương có rỉ máu và một ít dịch vàng.Nhìn vết thương anh thầm thương xót và nể phục cô gái này.Vết thương thành ra như vậy mà vẫn cầm cự suốt hai ngày,anh cũng thật vô tâm chuyện như thế mà cũng quên được."Tùng,cậu xem vết thương này!.Rõ ràng miệng vết thương là do đầu đạn nhưng tại sao phần mô bên dưới lại rách bởi một vật sắc như dao?"Trong đầu Thiếu Tùng bây giờ là vệ sinh vết thương cho cô trước rồi mới điều tra sau:"Gắp đầu đạn ra trước đã,đừng làm đau cô ấy!"Khải lanh lẹ làm ngay nhưng khi chỉ vừa chạm vào viên đạn bên trong,cô liền vì đau mà thức tỉnh làm hai người họ cũng giật mình.Tống Thiếu Tùng ôm cô trong lòng nói với Dương Khải:"Cậu có thực sự là bác sĩ không hả,làm bệnh nhân đau ra như vầy mà cũng làm"Mặc kệ lời trách mắng của thằng bạn thân Khải tập trung xem xét đầu đạn thì bất ngờ vì đây là lần đầu hắn gặp trường hợp này:"Đầu đạn có đính một đầu dao trổ nhỏ?"Thiếu Tùng quan sát một lúc rồi lại động vào viên đạn ngay lập tức cô nhăn mày,anh hiểu rồi:"Phải,nhưng nó không đơn giản vậy đâu!Chỉ cần chạm vào đầu đạn nó liền được kích hoạt đầu dao trổ nhỏ đâm ra một chút.Vì vậy nên hạn chế động vào đầu đạn đó thì hơn!"Tề Hân bỗng đâu từ ngoài xông vào,cô vừa ra ngoài một lúc đã hay "chị dâu" cô gặp chuyện rồi.Cô bé lại gần hỏi han tình hình:"Chị Yến!.""Cô ta bị nhiễm trùng do có hai vật thể trong vết thương!"Sau khi nghe Dương Khải nói sơ về tình hình của chị ấy,cô bé xem xét vết thương thì lại xoay sang nhìn Thiếu Tùng nói:"Em lại nghĩ vết thương này có cả độc tính nữa!"Nói xong cô lấy trong túi áo mình ra một chiếc đèn soi độc tính của cô,quả nhiên không sai độc tính này là chất xúc tác làm vết thương trở nặng.Cô bé nhăn mày định nói gì đó rồi lại thôi.Dương Khải nãy giờ vẫn chưa dám động vào viên đạn kia vì không khéo sẽ làm đau cô,tệ hơn là đứt mạch máu của cô gái kia.Suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định sẽ lấy đầu đạn ra.Tề Hân nhìn Dương Khải nói:"Để em đi lấy thuốc an thần cho chị ấy"Thiếu Tùng ngăn lại ngay,vì tuy anh không rành về y khoa nhưng có hiểu chút ít:"Thuốc an thần sẽ làm máu cô ấy khó kiểm soát hơn không được"Dương Khải cũng đồng tình với ý kiến của Thiếu Tùng:"Như vậy nguy hiểm lắm,thay thành mũi tiêm gây tê đi!"Nghe mọi người đang chuẩn bị đồ đạc thì Tuyệt Yến mơ hồ ngồi dậy thều thào nói:"Không cần chuẩn bị!.thuốc tê đâu?"Tất cả những người có mặt ở đó đều đồng thanh lên tiếng hỏi một câu y như nhau:"TẠI SAO?"Cô mệt mỏi trả lời:"Cơ thể tôi không ăn tê,có tiêm cũng vô ích!"Thiếu Tùng lo lắng nhìn cô hỏi:"Thế phải làm sao để gắp viên đạn ra đây?"Cô trả lời rất dứt khoát làm mọi người nể sự chịu đau của cô:"MỔ SỐNG!".
"cậu!.
tự xử lý!.
cho cô ấy?"
Thiếu Tùng vừa nghi ngại vừa khó chịu hỏi hắn,Dương Khải lại vô tư gật đầu làm người bạn thân của mình không biết nói gì hơn đành lủi thủi đi ra.
Đến cửa thì đột nhiên xoay lại hỏi hắn:
"Không đổi thành nữ! làm được à?"
Á à Dương Khải hiểu ý của hắn rồi nhưng bây giờ gọi nữ bác sĩ ưu tú nhất đến xử lí thì mất khá nhiều thời gian.
Thôi để hắn làm vẫn hơn:
"Không ai rảnh đổi bác sĩ giờ này đâu,cậu sợ tôi nhìn những chỗ không nên nhìn thì có thể ở lại.
Nhưng tôi nói cho cậu biết bác sĩ người ta không có suy nghĩ đen tối thế đâu,ngược lại là cậu đó!"
Nghe được ở lại hắn liền đi nhanh đến ngồi bên giường cô đỡ cô dậy,lấy chăn quấn quanh người kĩ càng như nhộng chỉ chừa chỗ vết thương ra thôi.
Hắn ôm cô cứng ngắt như đang giữ lấy một bảo bối quý giá.
Vết thương của cô dù đã đóng mài xung quanh nhưng bên trong máu vẫn tụ lại.
Vết thương đỏ ửng hết bề mặt,vết thương có rỉ máu và một ít dịch vàng.
Nhìn vết thương anh thầm thương xót và nể phục cô gái này.
Vết thương thành ra như vậy mà vẫn cầm cự suốt hai ngày,anh cũng thật vô tâm chuyện như thế mà cũng quên được.
"Tùng,cậu xem vết thương này!.
Rõ ràng miệng vết thương là do đầu đạn nhưng tại sao phần mô bên dưới lại rách bởi một vật sắc như dao?"
Trong đầu Thiếu Tùng bây giờ là vệ sinh vết thương cho cô trước rồi mới điều tra sau:
"Gắp đầu đạn ra trước đã,đừng làm đau cô ấy!"
Khải lanh lẹ làm ngay nhưng khi chỉ vừa chạm vào viên đạn bên trong,cô liền vì đau mà thức tỉnh làm hai người họ cũng giật mình.
Tống Thiếu Tùng ôm cô trong lòng nói với Dương Khải:
"Cậu có thực sự là bác sĩ không hả,làm bệnh nhân đau ra như vầy mà cũng làm"
Mặc kệ lời trách mắng của thằng bạn thân Khải tập trung xem xét đầu đạn thì bất ngờ vì đây là lần đầu hắn gặp trường hợp này:
"Đầu đạn có đính một đầu dao trổ nhỏ?"
Thiếu Tùng quan sát một lúc rồi lại động vào viên đạn ngay lập tức cô nhăn mày,anh hiểu rồi:
"Phải,nhưng nó không đơn giản vậy đâu!Chỉ cần chạm vào đầu đạn nó liền được kích hoạt đầu dao trổ nhỏ đâm ra một chút.
Vì vậy nên hạn chế động vào đầu đạn đó thì hơn!"
Tề Hân bỗng đâu từ ngoài xông vào,cô vừa ra ngoài một lúc đã hay "chị dâu" cô gặp chuyện rồi.
Cô bé lại gần hỏi han tình hình:
"Chị Yến!.
"
"Cô ta bị nhiễm trùng do có hai vật thể trong vết thương!"
Sau khi nghe Dương Khải nói sơ về tình hình của chị ấy,cô bé xem xét vết thương thì lại xoay sang nhìn Thiếu Tùng nói:
"Em lại nghĩ vết thương này có cả độc tính nữa!"
Nói xong cô lấy trong túi áo mình ra một chiếc đèn soi độc tính của cô,quả nhiên không sai độc tính này là chất xúc tác làm vết thương trở nặng.
Cô bé nhăn mày định nói gì đó rồi lại thôi.
Dương Khải nãy giờ vẫn chưa dám động vào viên đạn kia vì không khéo sẽ làm đau cô,tệ hơn là đứt mạch máu của cô gái kia.
Suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định sẽ lấy đầu đạn ra.
Tề Hân nhìn Dương Khải nói:
"Để em đi lấy thuốc an thần cho chị ấy"
Thiếu Tùng ngăn lại ngay,vì tuy anh không rành về y khoa nhưng có hiểu chút ít:
"Thuốc an thần sẽ làm máu cô ấy khó kiểm soát hơn không được"
Dương Khải cũng đồng tình với ý kiến của Thiếu Tùng:
"Như vậy nguy hiểm lắm,thay thành mũi tiêm gây tê đi!"
Nghe mọi người đang chuẩn bị đồ đạc thì Tuyệt Yến mơ hồ ngồi dậy thều thào nói:
"Không cần chuẩn bị!.
thuốc tê đâu?"
Tất cả những người có mặt ở đó đều đồng thanh lên tiếng hỏi một câu y như nhau:
"TẠI SAO?"
Cô mệt mỏi trả lời:
"Cơ thể tôi không ăn tê,có tiêm cũng vô ích!"
Thiếu Tùng lo lắng nhìn cô hỏi:
"Thế phải làm sao để gắp viên đạn ra đây?"
Cô trả lời rất dứt khoát làm mọi người nể sự chịu đau của cô:
"MỔ SỐNG!".
Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… "cậu!.tự xử lý!.cho cô ấy?"Thiếu Tùng vừa nghi ngại vừa khó chịu hỏi hắn,Dương Khải lại vô tư gật đầu làm người bạn thân của mình không biết nói gì hơn đành lủi thủi đi ra.Đến cửa thì đột nhiên xoay lại hỏi hắn:"Không đổi thành nữ! làm được à?"Á à Dương Khải hiểu ý của hắn rồi nhưng bây giờ gọi nữ bác sĩ ưu tú nhất đến xử lí thì mất khá nhiều thời gian.Thôi để hắn làm vẫn hơn:"Không ai rảnh đổi bác sĩ giờ này đâu,cậu sợ tôi nhìn những chỗ không nên nhìn thì có thể ở lại.Nhưng tôi nói cho cậu biết bác sĩ người ta không có suy nghĩ đen tối thế đâu,ngược lại là cậu đó!"Nghe được ở lại hắn liền đi nhanh đến ngồi bên giường cô đỡ cô dậy,lấy chăn quấn quanh người kĩ càng như nhộng chỉ chừa chỗ vết thương ra thôi.Hắn ôm cô cứng ngắt như đang giữ lấy một bảo bối quý giá.Vết thương của cô dù đã đóng mài xung quanh nhưng bên trong máu vẫn tụ lại.Vết thương đỏ ửng hết bề mặt,vết thương có rỉ máu và một ít dịch vàng.Nhìn vết thương anh thầm thương xót và nể phục cô gái này.Vết thương thành ra như vậy mà vẫn cầm cự suốt hai ngày,anh cũng thật vô tâm chuyện như thế mà cũng quên được."Tùng,cậu xem vết thương này!.Rõ ràng miệng vết thương là do đầu đạn nhưng tại sao phần mô bên dưới lại rách bởi một vật sắc như dao?"Trong đầu Thiếu Tùng bây giờ là vệ sinh vết thương cho cô trước rồi mới điều tra sau:"Gắp đầu đạn ra trước đã,đừng làm đau cô ấy!"Khải lanh lẹ làm ngay nhưng khi chỉ vừa chạm vào viên đạn bên trong,cô liền vì đau mà thức tỉnh làm hai người họ cũng giật mình.Tống Thiếu Tùng ôm cô trong lòng nói với Dương Khải:"Cậu có thực sự là bác sĩ không hả,làm bệnh nhân đau ra như vầy mà cũng làm"Mặc kệ lời trách mắng của thằng bạn thân Khải tập trung xem xét đầu đạn thì bất ngờ vì đây là lần đầu hắn gặp trường hợp này:"Đầu đạn có đính một đầu dao trổ nhỏ?"Thiếu Tùng quan sát một lúc rồi lại động vào viên đạn ngay lập tức cô nhăn mày,anh hiểu rồi:"Phải,nhưng nó không đơn giản vậy đâu!Chỉ cần chạm vào đầu đạn nó liền được kích hoạt đầu dao trổ nhỏ đâm ra một chút.Vì vậy nên hạn chế động vào đầu đạn đó thì hơn!"Tề Hân bỗng đâu từ ngoài xông vào,cô vừa ra ngoài một lúc đã hay "chị dâu" cô gặp chuyện rồi.Cô bé lại gần hỏi han tình hình:"Chị Yến!.""Cô ta bị nhiễm trùng do có hai vật thể trong vết thương!"Sau khi nghe Dương Khải nói sơ về tình hình của chị ấy,cô bé xem xét vết thương thì lại xoay sang nhìn Thiếu Tùng nói:"Em lại nghĩ vết thương này có cả độc tính nữa!"Nói xong cô lấy trong túi áo mình ra một chiếc đèn soi độc tính của cô,quả nhiên không sai độc tính này là chất xúc tác làm vết thương trở nặng.Cô bé nhăn mày định nói gì đó rồi lại thôi.Dương Khải nãy giờ vẫn chưa dám động vào viên đạn kia vì không khéo sẽ làm đau cô,tệ hơn là đứt mạch máu của cô gái kia.Suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định sẽ lấy đầu đạn ra.Tề Hân nhìn Dương Khải nói:"Để em đi lấy thuốc an thần cho chị ấy"Thiếu Tùng ngăn lại ngay,vì tuy anh không rành về y khoa nhưng có hiểu chút ít:"Thuốc an thần sẽ làm máu cô ấy khó kiểm soát hơn không được"Dương Khải cũng đồng tình với ý kiến của Thiếu Tùng:"Như vậy nguy hiểm lắm,thay thành mũi tiêm gây tê đi!"Nghe mọi người đang chuẩn bị đồ đạc thì Tuyệt Yến mơ hồ ngồi dậy thều thào nói:"Không cần chuẩn bị!.thuốc tê đâu?"Tất cả những người có mặt ở đó đều đồng thanh lên tiếng hỏi một câu y như nhau:"TẠI SAO?"Cô mệt mỏi trả lời:"Cơ thể tôi không ăn tê,có tiêm cũng vô ích!"Thiếu Tùng lo lắng nhìn cô hỏi:"Thế phải làm sao để gắp viên đạn ra đây?"Cô trả lời rất dứt khoát làm mọi người nể sự chịu đau của cô:"MỔ SỐNG!".