"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến…
Chương 60: 60: Bắt Đầu Mối Quan Hệ
Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… Vì nóng lòng lo lắng an nguy của cô nên lời anh nói có chút lớn tiếng làm cô sững người vì cả hành động lẫn lời nói.Sao khi định thần cô khẽ cười nhẹ đưa tay vỗ nhẹ lưng anh trấn an nói:"Tôi đi dạo một lúc cho khuây khỏa thôi,chắc lúc đi tôi quên nhắn với anh một tiếng làm anh lo rồi!"Buông cô ra đưa hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô anh dịu giọng hỏi:"Tại sao khi nãy mọi người gọi em không được?"Cô ngỡ ngàng lấy điện thoại từ trong túi quần ra thì mới phát hiện là hết pin cô xoay màn hình về phía anh lúc này anh mới thực sự an tâm.Nhìn cô gái nhỏ trước mắt anh từ từ áp môi mình phủ lên môi cô,hành động bất ngờ của anh khiến cô thiếu chút nữa là hét toáng lên.Nụ hôn không sâu cũng không mãnh liệt mà nhẹ nhàng ấm áp đến lạ thường.Đến khi buông tha cho đôi môi của cô thì gương mặt kia cũng đã ửng đỏ hết rồi,anh ghì đầu cô vào ***** nam tính của mình thỏ thẻ nói:"Lần sao em muốn đi đâu chỉ cần nói tôi sẽ đưa em đi,chí ít cũng nên nói cho tôi biết nơi em muốn đến để tôi an tâm.Em cứ đột ngột biến mất thế này tôi thực sự sợ đấy!"Như bị thôi miêng bởi lời ngon tiếng ngọt cô ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo vâng lời chủ nhân.Anh nắm lấy tay cô rồi cả hai cùng ngồi xuống bãi cát vàng gió làm tóc cô bay bay gương mặt thanh tú được ánh sáng chiếu vào dường như càng thêm xinh đẹp.Hít một hơi cô cười tươi nhìn anh nói:"Tôi giao hết bản thân mình cho anh thế nên anh phải hứa với tôi không bao giờ được phản bội tôi biết chưa?Nếu không tôi sẽ chính tay giết anh đấy"Cô đưa ngón út ra anh vui mừng khi cô chấp nhận anh liền hợp tác đưa tay ra móc ngoéo rồi đập tức ôm lấy cô xoay mấy vòng liền trên các trông thật ngọt ngào.Bọn họ quyết định đón bình minh cùng nhau rồi mới trở về,khi thấy xe anh Tuấn Kiệt và mọi người đều nhào đến xem.Cô chỉ kịp bước xuống xe tất cả đã vây quanh hỏi cô dồn dập:"Yến Yến,từ tối đến giờ em đi đâu vậy làm anh lo chết được rồi!""Chị dâu chị đi đâu sao không nói để em đưa đi hại bọn em lo sốt vó""Tuyệt Yến,chị thì hay rồi bỏ đi âm thầm chẳng thèm thông báo với em tiếng nào.Suýt chút nữa là lật cả thành phố này lên vì chị rồi"Chỉ đơn giản là cô đi hóng gió giải sầu thôi mà khiến mọi người như vậy thật khiến cô áy náy quá đi mất.Thấy cô không nói gì Thiếu Tùng ôm lấy vai cô dạt hai hàng người ra vừa đi vừa nói:"Chỉ là cô ấy đi hóng gió thôi không sao rồi mọi người tránh ra hết đi muốn ngộp chết cô ấy à!"Nói rồi anh tự nhiên đưa cô lên phòng,mấy ánh mắt nhìn nhau ngỡ ngàng ngơ ngác.Tuấn Kiệt đờ đẩn hẳn ra hỏi:"Con bé! nó! nó không thèm đếm xỉa đến tôi luôn sao?"Bạch Lĩnh không khá hơn là bao nói trong trạng thái thất thần:"Chị ấy từ bao giờ mà thân thiết với hắn vậy?"Kiến Hạo nhéo Dương Khải một cái rõ đau làm hắn giật nảy người trừng mắt trách móc:"Bị điên à?Khi không nhéo tôi,đau đấy!"Kiến Hạo không quan tâm mấy đến câu trả lời mà hoang mang nói với Khải rằng:"Cậu đau tức là những gì tôi thấy không phải ảo giác! tảng băng đó vậy mà có bạn gái trước chúng ta cơ à?""Cậu đó giờ trăng hoa qua đường chứ có mối tình nào đàng hoàng chính thức đâu,cậu đó giờ vẫn ế như thế mà!"Suy nghĩ của bản thân đau lòng một nhưng lới nói bộc trực của thằng bạn thân lại có tính sát thương mười.Trong khi tất cả đều ngơ ngẫn thì Tề Hân lại vui như được mùa chắp hai tay lại nhìn ngắm thành quả đẩy thuyền của mình,cô hạ quyết tâm từ đây cho đến lúc thuyền này cập bến Tề Hân sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ không cho ai làm rã thuyền của họ!.
Vì nóng lòng lo lắng an nguy của cô nên lời anh nói có chút lớn tiếng làm cô sững người vì cả hành động lẫn lời nói.
Sao khi định thần cô khẽ cười nhẹ đưa tay vỗ nhẹ lưng anh trấn an nói:
"Tôi đi dạo một lúc cho khuây khỏa thôi,chắc lúc đi tôi quên nhắn với anh một tiếng làm anh lo rồi!"
Buông cô ra đưa hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô anh dịu giọng hỏi:
"Tại sao khi nãy mọi người gọi em không được?"
Cô ngỡ ngàng lấy điện thoại từ trong túi quần ra thì mới phát hiện là hết pin cô xoay màn hình về phía anh lúc này anh mới thực sự an tâm.
Nhìn cô gái nhỏ trước mắt anh từ từ áp môi mình phủ lên môi cô,hành động bất ngờ của anh khiến cô thiếu chút nữa là hét toáng lên.
Nụ hôn không sâu cũng không mãnh liệt mà nhẹ nhàng ấm áp đến lạ thường.
Đến khi buông tha cho đôi môi của cô thì gương mặt kia cũng đã ửng đỏ hết rồi,anh ghì đầu cô vào ***** nam tính của mình thỏ thẻ nói:
"Lần sao em muốn đi đâu chỉ cần nói tôi sẽ đưa em đi,chí ít cũng nên nói cho tôi biết nơi em muốn đến để tôi an tâm.
Em cứ đột ngột biến mất thế này tôi thực sự sợ đấy!"
Như bị thôi miêng bởi lời ngon tiếng ngọt cô ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo vâng lời chủ nhân.
Anh nắm lấy tay cô rồi cả hai cùng ngồi xuống bãi cát vàng gió làm tóc cô bay bay gương mặt thanh tú được ánh sáng chiếu vào dường như càng thêm xinh đẹp.
Hít một hơi cô cười tươi nhìn anh nói:
"Tôi giao hết bản thân mình cho anh thế nên anh phải hứa với tôi không bao giờ được phản bội tôi biết chưa?Nếu không tôi sẽ chính tay giết anh đấy"
Cô đưa ngón út ra anh vui mừng khi cô chấp nhận anh liền hợp tác đưa tay ra móc ngoéo rồi đập tức ôm lấy cô xoay mấy vòng liền trên các trông thật ngọt ngào.
Bọn họ quyết định đón bình minh cùng nhau rồi mới trở về,khi thấy xe anh Tuấn Kiệt và mọi người đều nhào đến xem.
Cô chỉ kịp bước xuống xe tất cả đã vây quanh hỏi cô dồn dập:
"Yến Yến,từ tối đến giờ em đi đâu vậy làm anh lo chết được rồi!"
"Chị dâu chị đi đâu sao không nói để em đưa đi hại bọn em lo sốt vó"
"Tuyệt Yến,chị thì hay rồi bỏ đi âm thầm chẳng thèm thông báo với em tiếng nào.
Suýt chút nữa là lật cả thành phố này lên vì chị rồi"
Chỉ đơn giản là cô đi hóng gió giải sầu thôi mà khiến mọi người như vậy thật khiến cô áy náy quá đi mất.
Thấy cô không nói gì Thiếu Tùng ôm lấy vai cô dạt hai hàng người ra vừa đi vừa nói:
"Chỉ là cô ấy đi hóng gió thôi không sao rồi mọi người tránh ra hết đi muốn ngộp chết cô ấy à!"
Nói rồi anh tự nhiên đưa cô lên phòng,mấy ánh mắt nhìn nhau ngỡ ngàng ngơ ngác.
Tuấn Kiệt đờ đẩn hẳn ra hỏi:
"Con bé! nó! nó không thèm đếm xỉa đến tôi luôn sao?"
Bạch Lĩnh không khá hơn là bao nói trong trạng thái thất thần:
"Chị ấy từ bao giờ mà thân thiết với hắn vậy?"
Kiến Hạo nhéo Dương Khải một cái rõ đau làm hắn giật nảy người trừng mắt trách móc:
"Bị điên à?Khi không nhéo tôi,đau đấy!"
Kiến Hạo không quan tâm mấy đến câu trả lời mà hoang mang nói với Khải rằng:
"Cậu đau tức là những gì tôi thấy không phải ảo giác! tảng băng đó vậy mà có bạn gái trước chúng ta cơ à?"
"Cậu đó giờ trăng hoa qua đường chứ có mối tình nào đàng hoàng chính thức đâu,cậu đó giờ vẫn ế như thế mà!"
Suy nghĩ của bản thân đau lòng một nhưng lới nói bộc trực của thằng bạn thân lại có tính sát thương mười.
Trong khi tất cả đều ngơ ngẫn thì Tề Hân lại vui như được mùa chắp hai tay lại nhìn ngắm thành quả đẩy thuyền của mình,cô hạ quyết tâm từ đây cho đến lúc thuyền này cập bến Tề Hân sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ không cho ai làm rã thuyền của họ!.
Lão Đại Là Chồng TôiTác giả: Sa Ngọc Phi YếnTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường"Cái gì?Lại nữa sao?" Một giọng nữ nghe khá là trẻ,nhưng không trong trẻo đáng yêu mà giọng hơi trầm nghe trong câu hỏi có chút gì đó khó chịu. Đó là giọng của Tuyệt Yến,nhưng tại sao cô lại khó chịu? "Bọn chó săn của Death đúng thật là lộng hành,dám đánh người trên chính địa bàn của em. Chán sống rồi!" Thì ra là đàn em dưới trướng của Death(lão đại đứng đầu trong giới hắc đạo)lại đến bar của cô gây chuyện. Đây cũng không phải lần đầu nhưng vì tranh chấp nhỏ cô cũng chẳng muốn để tâm. Nay vậy mà dám động vào người của bang cô à?Không dễ đâu. Nói rồi cô lập tức mang sắc mặt lạnh hơn Bắc Cực rời tổng bộ của bang đến bar của mình. Người làm anh trai như Kiệt cũng đã quá hiểu tính khí của cô rồi,đi theo không phải vì không tin tưởng cô mà là đi theo để dọn dẹp tàn cuộc cho em mình: "Đi,sắp có vài cái xác cho các người dọn rồi đó!" Bên trong đang là một mớ hỗn loạn,khách đều bị dọa cho sợ đến xanh cả mặt mày. Tiếng động lớn không ngừng vang lên,Sa Nhi(cánh tai trái đắc lực của Sa Tuyệt Yến… Vì nóng lòng lo lắng an nguy của cô nên lời anh nói có chút lớn tiếng làm cô sững người vì cả hành động lẫn lời nói.Sao khi định thần cô khẽ cười nhẹ đưa tay vỗ nhẹ lưng anh trấn an nói:"Tôi đi dạo một lúc cho khuây khỏa thôi,chắc lúc đi tôi quên nhắn với anh một tiếng làm anh lo rồi!"Buông cô ra đưa hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của cô anh dịu giọng hỏi:"Tại sao khi nãy mọi người gọi em không được?"Cô ngỡ ngàng lấy điện thoại từ trong túi quần ra thì mới phát hiện là hết pin cô xoay màn hình về phía anh lúc này anh mới thực sự an tâm.Nhìn cô gái nhỏ trước mắt anh từ từ áp môi mình phủ lên môi cô,hành động bất ngờ của anh khiến cô thiếu chút nữa là hét toáng lên.Nụ hôn không sâu cũng không mãnh liệt mà nhẹ nhàng ấm áp đến lạ thường.Đến khi buông tha cho đôi môi của cô thì gương mặt kia cũng đã ửng đỏ hết rồi,anh ghì đầu cô vào ***** nam tính của mình thỏ thẻ nói:"Lần sao em muốn đi đâu chỉ cần nói tôi sẽ đưa em đi,chí ít cũng nên nói cho tôi biết nơi em muốn đến để tôi an tâm.Em cứ đột ngột biến mất thế này tôi thực sự sợ đấy!"Như bị thôi miêng bởi lời ngon tiếng ngọt cô ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo vâng lời chủ nhân.Anh nắm lấy tay cô rồi cả hai cùng ngồi xuống bãi cát vàng gió làm tóc cô bay bay gương mặt thanh tú được ánh sáng chiếu vào dường như càng thêm xinh đẹp.Hít một hơi cô cười tươi nhìn anh nói:"Tôi giao hết bản thân mình cho anh thế nên anh phải hứa với tôi không bao giờ được phản bội tôi biết chưa?Nếu không tôi sẽ chính tay giết anh đấy"Cô đưa ngón út ra anh vui mừng khi cô chấp nhận anh liền hợp tác đưa tay ra móc ngoéo rồi đập tức ôm lấy cô xoay mấy vòng liền trên các trông thật ngọt ngào.Bọn họ quyết định đón bình minh cùng nhau rồi mới trở về,khi thấy xe anh Tuấn Kiệt và mọi người đều nhào đến xem.Cô chỉ kịp bước xuống xe tất cả đã vây quanh hỏi cô dồn dập:"Yến Yến,từ tối đến giờ em đi đâu vậy làm anh lo chết được rồi!""Chị dâu chị đi đâu sao không nói để em đưa đi hại bọn em lo sốt vó""Tuyệt Yến,chị thì hay rồi bỏ đi âm thầm chẳng thèm thông báo với em tiếng nào.Suýt chút nữa là lật cả thành phố này lên vì chị rồi"Chỉ đơn giản là cô đi hóng gió giải sầu thôi mà khiến mọi người như vậy thật khiến cô áy náy quá đi mất.Thấy cô không nói gì Thiếu Tùng ôm lấy vai cô dạt hai hàng người ra vừa đi vừa nói:"Chỉ là cô ấy đi hóng gió thôi không sao rồi mọi người tránh ra hết đi muốn ngộp chết cô ấy à!"Nói rồi anh tự nhiên đưa cô lên phòng,mấy ánh mắt nhìn nhau ngỡ ngàng ngơ ngác.Tuấn Kiệt đờ đẩn hẳn ra hỏi:"Con bé! nó! nó không thèm đếm xỉa đến tôi luôn sao?"Bạch Lĩnh không khá hơn là bao nói trong trạng thái thất thần:"Chị ấy từ bao giờ mà thân thiết với hắn vậy?"Kiến Hạo nhéo Dương Khải một cái rõ đau làm hắn giật nảy người trừng mắt trách móc:"Bị điên à?Khi không nhéo tôi,đau đấy!"Kiến Hạo không quan tâm mấy đến câu trả lời mà hoang mang nói với Khải rằng:"Cậu đau tức là những gì tôi thấy không phải ảo giác! tảng băng đó vậy mà có bạn gái trước chúng ta cơ à?""Cậu đó giờ trăng hoa qua đường chứ có mối tình nào đàng hoàng chính thức đâu,cậu đó giờ vẫn ế như thế mà!"Suy nghĩ của bản thân đau lòng một nhưng lới nói bộc trực của thằng bạn thân lại có tính sát thương mười.Trong khi tất cả đều ngơ ngẫn thì Tề Hân lại vui như được mùa chắp hai tay lại nhìn ngắm thành quả đẩy thuyền của mình,cô hạ quyết tâm từ đây cho đến lúc thuyền này cập bến Tề Hân sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ không cho ai làm rã thuyền của họ!.