Tác giả:

Hôm nay, Hạ An Bình khoát lên người chiếc váy cưới sang trọng. Cô trở thành vợ anh, đây là điều mà ngàn vạn cô gái ngoài kia mơ ước. Cô biết anh không yêu cô nhưng cô vẫn chấp nhận, cô tin một ngày nào đó anh sẽ đáp trả lại tình cảm của cô. Trong phòng của cô dâu, đám bạn thân của cô đang tiếu tích chúc mừng hạnh phúc cho cô. -" An Bình, chuẩn bị bước vào lễ đường rồi. Con chuẩn bị xong chưa ?" Cha cô đi lên phòng xem con gái cưng của ông đã chuẩn bị như thế nào rồi. -" Con chuẩn bị xong rồi thưa cha ". Hạ An Bình lễ phép đáp. ... Mọi thứ đã xong, cha cô nắm tay dắt cô vào lễ đường giao cho anh. Làm lễ, đeo nhẫn hoàn thành các thủ tục. Anh phải ở lại tiếp khách, cô được tài xế đưa về Vương Viên nghỉ ngơi. -" Chào thiếu phu nhân " Bác quản gia lễ phép chào hỏi ngay khi vừa nhìn thấy cô bước vào nhà. -" Cháu chào bác, chào mọi người " Cô lịch sự chào bác quản gia và những người hầu. -" Chào thiếu phu nhân " Người hầu đồng thanh chào cô, họ thấy ngạc nhiên vì cô là cành vàng lá ngọc…

Chương 6: Chương 6

Trái Tim Này Nhớ Em!Tác giả: Kiếm AnhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcHôm nay, Hạ An Bình khoát lên người chiếc váy cưới sang trọng. Cô trở thành vợ anh, đây là điều mà ngàn vạn cô gái ngoài kia mơ ước. Cô biết anh không yêu cô nhưng cô vẫn chấp nhận, cô tin một ngày nào đó anh sẽ đáp trả lại tình cảm của cô. Trong phòng của cô dâu, đám bạn thân của cô đang tiếu tích chúc mừng hạnh phúc cho cô. -" An Bình, chuẩn bị bước vào lễ đường rồi. Con chuẩn bị xong chưa ?" Cha cô đi lên phòng xem con gái cưng của ông đã chuẩn bị như thế nào rồi. -" Con chuẩn bị xong rồi thưa cha ". Hạ An Bình lễ phép đáp. ... Mọi thứ đã xong, cha cô nắm tay dắt cô vào lễ đường giao cho anh. Làm lễ, đeo nhẫn hoàn thành các thủ tục. Anh phải ở lại tiếp khách, cô được tài xế đưa về Vương Viên nghỉ ngơi. -" Chào thiếu phu nhân " Bác quản gia lễ phép chào hỏi ngay khi vừa nhìn thấy cô bước vào nhà. -" Cháu chào bác, chào mọi người " Cô lịch sự chào bác quản gia và những người hầu. -" Chào thiếu phu nhân " Người hầu đồng thanh chào cô, họ thấy ngạc nhiên vì cô là cành vàng lá ngọc… -" An Bình "Anh lên tiếng gọi cô nhưng hình như cô không nghe thấy.-" An Bình "Anh nhẹ giọng gọi tên cô lần nữa, nhưng cũng không thấy cô có động tĩnh gì.Anh liền nhanh chân đi ra ban công nhưng khi chạm vào người cô thì chỉ là ảo giác của anh.Linh tính như có điều gì đó không lành, anh lại gần lan can nhìn xuống thì thấy cô nằm bất động ở phía dưới.Anh không còn kìm chế được mà hét lớn tên cô, rồi lao thật nhanh xuống.-" An Bình "-" Hạ An Bình, em dậy ngay cho anh "-" Gọi xe cấp cứu, nhanh lên !"Anh hét toáng lên đã khiến mọi người thức giấc.Vương phu nhân đã sốc đến ngất xỉu.-" Hạ An Bình, em dậy đi "-" Anh xin em !"Anh ôm cô liên tục gào thét trong vô vọng....Không đợi được xe đến, anh nhanh chóng kêu tài xế lấy xe đi ngay.Tốc độ chạy xe rất nhanh cũng may không phải là giờ cao điểm.Xe đến bệnh viện anh nhanh chóng bế cô vào bên trong, đặt lên xe mà bệnh viện chuẩn bị sẵn.Đèn phòng cấp cứu sáng đèn, anh bần thần ngồi xuống ghế chờ đợi.Chưa bao giờ anh cảm thấy mình bất lực đến vậy.Cô vì cứu anh bị mất trí nhớ anh không hề hay biết.Anh còn hành hạ, chì chiết cô đến mức trầm cảm.Đợi hơn 6 tiếng thì đèn phòng cấp cứu mới bật xanh.-" Bác sĩ, vợ của tôi sao rồi ?"Anh nhanh chóng bật dậy, tiến nhanh đến chỗ bác sĩ đang đứng.-" Vương thiếu, ngài phải bình tĩnh nghe tôi nói.Thiếu phu nhân bị suy nhược cơ thể trầm trọng, lực tác động vào đầu rất lớn.Hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng việc có tỉnh lại hay không thì còn phải tuỳ thuộc vào cô ấy ".-" Cảm ơn bác sĩ "Anh đến phòng thăm cô, nhìn số máy móc gắn trên người của cô mà như có ai cầm dao đâm vào tim anh vậy.Anh ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh.Nắm lấy tay cô, có lẽ mà không phải nói là chính xác.Chính xác đây là lần đầu tiên anh nắm tay cô một cách dịu dàng như vậy.-" An Bình, em tỉnh lại đi được không ? Anh xin lỗi em ".Anh áp tay cô lên mặt mình và khóc.Thật sự, đây là lần đầu tiên anh khóc vì một người phụ nữ....Anh đi lại sofa nằm xuống, hôm qua anh uống rượu nên hôm nay cảm thấy rất mệt.Vương phu nhân và Vương lão gia vào thăm cô thì thấy anh đang ngủ say.-" An Bình à ! Con phải mau tỉnh dậy có biết không ? "Vương phu nhân khóc từ hôm qua đến sưng cả mắt.Ông bà Hạ hay tin dữ cũng nhanh chóng đi vào viện xem tình hình thế nào....-" Anh sui, Chị sui mời ngồi "Ông bà Vương đứng dậy lịch sự mời ba mẹ cô ngồi xuống ghế cạnh giường.-" Cảm ơn anh chị "Ông bà Hạ cũng gật đầu đáp lễ....Ông Hạ nhìn sang sofa thấy Nhất Chính đang ngủ say, ông im lặng không nói gì.-" Nhất Chính nó ở đây cả đêm nên chắc nó mệt quá ngủ say thôi ".Bà Vương nhẹ giọng nói.-" Chị sui, An Bình tại sao lại ra nông nỗi này ?"Ông Hạ nghiêm giọng hỏi.Mẹ anh chưa kịp trả lời thì Nhất Chính nghe tiếng ồn giật mình thức giấc.-" Thưa ba mẹ mới tới "Anh thấy ông bà Hạ trong lòng có chút lo sợ, nếu ba mẹ cô biết thì liệu họ có ngăn cấm anh gặp cô hay không ?-" Ừm " ông Hạ không nói gì thêm chỉ gật đầu với anh.-" Tôi nghe nói con bé bị ngã cầu thang, nhưng làm sao mà lại bị ngã ? Con tôi trước giờ đi đứng rất cẩn thận làm sao mà bị ngã đến nông nỗi như này ?"Vương phu nhân nghe câu hỏi của Hạ lão gia mà không biết trả lời sao cho phải "..

-" An Bình "

Anh lên tiếng gọi cô nhưng hình như cô không nghe thấy.

-" An Bình "

Anh nhẹ giọng gọi tên cô lần nữa, nhưng cũng không thấy cô có động tĩnh gì.

Anh liền nhanh chân đi ra ban công nhưng khi chạm vào người cô thì chỉ là ảo giác của anh.

Linh tính như có điều gì đó không lành, anh lại gần lan can nhìn xuống thì thấy cô nằm bất động ở phía dưới.

Anh không còn kìm chế được mà hét lớn tên cô, rồi lao thật nhanh xuống.

-" An Bình "

-" Hạ An Bình, em dậy ngay cho anh "

-" Gọi xe cấp cứu, nhanh lên !"

Anh hét toáng lên đã khiến mọi người thức giấc.

Vương phu nhân đã sốc đến ngất xỉu.

-" Hạ An Bình, em dậy đi "

-" Anh xin em !"

Anh ôm cô liên tục gào thét trong vô vọng.

...

Không đợi được xe đến, anh nhanh chóng kêu tài xế lấy xe đi ngay.

Tốc độ chạy xe rất nhanh cũng may không phải là giờ cao điểm.

Xe đến bệnh viện anh nhanh chóng bế cô vào bên trong, đặt lên xe mà bệnh viện chuẩn bị sẵn.

Đèn phòng cấp cứu sáng đèn, anh bần thần ngồi xuống ghế chờ đợi.

Chưa bao giờ anh cảm thấy mình bất lực đến vậy.

Cô vì cứu anh bị mất trí nhớ anh không hề hay biết.

Anh còn hành hạ, chì chiết cô đến mức trầm cảm.

Đợi hơn 6 tiếng thì đèn phòng cấp cứu mới bật xanh.

-" Bác sĩ, vợ của tôi sao rồi ?"

Anh nhanh chóng bật dậy, tiến nhanh đến chỗ bác sĩ đang đứng.

-" Vương thiếu, ngài phải bình tĩnh nghe tôi nói.

Thiếu phu nhân bị suy nhược cơ thể trầm trọng, lực tác động vào đầu rất lớn.

Hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng việc có tỉnh lại hay không thì còn phải tuỳ thuộc vào cô ấy ".

-" Cảm ơn bác sĩ "

Anh đến phòng thăm cô, nhìn số máy móc gắn trên người của cô mà như có ai cầm dao đâm vào tim anh vậy.

Anh ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh.

Nắm lấy tay cô, có lẽ mà không phải nói là chính xác.

Chính xác đây là lần đầu tiên anh nắm tay cô một cách dịu dàng như vậy.

-" An Bình, em tỉnh lại đi được không ? Anh xin lỗi em ".

Anh áp tay cô lên mặt mình và khóc.

Thật sự, đây là lần đầu tiên anh khóc vì một người phụ nữ.

...

Anh đi lại sofa nằm xuống, hôm qua anh uống rượu nên hôm nay cảm thấy rất mệt.

Vương phu nhân và Vương lão gia vào thăm cô thì thấy anh đang ngủ say.

-" An Bình à ! Con phải mau tỉnh dậy có biết không ? "

Vương phu nhân khóc từ hôm qua đến sưng cả mắt.

Ông bà Hạ hay tin dữ cũng nhanh chóng đi vào viện xem tình hình thế nào.

...

-" Anh sui, Chị sui mời ngồi "

Ông bà Vương đứng dậy lịch sự mời ba mẹ cô ngồi xuống ghế cạnh giường.

-" Cảm ơn anh chị "

Ông bà Hạ cũng gật đầu đáp lễ.

...

Ông Hạ nhìn sang sofa thấy Nhất Chính đang ngủ say, ông im lặng không nói gì.

-" Nhất Chính nó ở đây cả đêm nên chắc nó mệt quá ngủ say thôi ".

Bà Vương nhẹ giọng nói.

-" Chị sui, An Bình tại sao lại ra nông nỗi này ?"

Ông Hạ nghiêm giọng hỏi.

Mẹ anh chưa kịp trả lời thì Nhất Chính nghe tiếng ồn giật mình thức giấc.

-" Thưa ba mẹ mới tới "

Anh thấy ông bà Hạ trong lòng có chút lo sợ, nếu ba mẹ cô biết thì liệu họ có ngăn cấm anh gặp cô hay không ?

-" Ừm " ông Hạ không nói gì thêm chỉ gật đầu với anh.

-" Tôi nghe nói con bé bị ngã cầu thang, nhưng làm sao mà lại bị ngã ? Con tôi trước giờ đi đứng rất cẩn thận làm sao mà bị ngã đến nông nỗi như này ?"

Vương phu nhân nghe câu hỏi của Hạ lão gia mà không biết trả lời sao cho phải "..

Trái Tim Này Nhớ Em!Tác giả: Kiếm AnhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcHôm nay, Hạ An Bình khoát lên người chiếc váy cưới sang trọng. Cô trở thành vợ anh, đây là điều mà ngàn vạn cô gái ngoài kia mơ ước. Cô biết anh không yêu cô nhưng cô vẫn chấp nhận, cô tin một ngày nào đó anh sẽ đáp trả lại tình cảm của cô. Trong phòng của cô dâu, đám bạn thân của cô đang tiếu tích chúc mừng hạnh phúc cho cô. -" An Bình, chuẩn bị bước vào lễ đường rồi. Con chuẩn bị xong chưa ?" Cha cô đi lên phòng xem con gái cưng của ông đã chuẩn bị như thế nào rồi. -" Con chuẩn bị xong rồi thưa cha ". Hạ An Bình lễ phép đáp. ... Mọi thứ đã xong, cha cô nắm tay dắt cô vào lễ đường giao cho anh. Làm lễ, đeo nhẫn hoàn thành các thủ tục. Anh phải ở lại tiếp khách, cô được tài xế đưa về Vương Viên nghỉ ngơi. -" Chào thiếu phu nhân " Bác quản gia lễ phép chào hỏi ngay khi vừa nhìn thấy cô bước vào nhà. -" Cháu chào bác, chào mọi người " Cô lịch sự chào bác quản gia và những người hầu. -" Chào thiếu phu nhân " Người hầu đồng thanh chào cô, họ thấy ngạc nhiên vì cô là cành vàng lá ngọc… -" An Bình "Anh lên tiếng gọi cô nhưng hình như cô không nghe thấy.-" An Bình "Anh nhẹ giọng gọi tên cô lần nữa, nhưng cũng không thấy cô có động tĩnh gì.Anh liền nhanh chân đi ra ban công nhưng khi chạm vào người cô thì chỉ là ảo giác của anh.Linh tính như có điều gì đó không lành, anh lại gần lan can nhìn xuống thì thấy cô nằm bất động ở phía dưới.Anh không còn kìm chế được mà hét lớn tên cô, rồi lao thật nhanh xuống.-" An Bình "-" Hạ An Bình, em dậy ngay cho anh "-" Gọi xe cấp cứu, nhanh lên !"Anh hét toáng lên đã khiến mọi người thức giấc.Vương phu nhân đã sốc đến ngất xỉu.-" Hạ An Bình, em dậy đi "-" Anh xin em !"Anh ôm cô liên tục gào thét trong vô vọng....Không đợi được xe đến, anh nhanh chóng kêu tài xế lấy xe đi ngay.Tốc độ chạy xe rất nhanh cũng may không phải là giờ cao điểm.Xe đến bệnh viện anh nhanh chóng bế cô vào bên trong, đặt lên xe mà bệnh viện chuẩn bị sẵn.Đèn phòng cấp cứu sáng đèn, anh bần thần ngồi xuống ghế chờ đợi.Chưa bao giờ anh cảm thấy mình bất lực đến vậy.Cô vì cứu anh bị mất trí nhớ anh không hề hay biết.Anh còn hành hạ, chì chiết cô đến mức trầm cảm.Đợi hơn 6 tiếng thì đèn phòng cấp cứu mới bật xanh.-" Bác sĩ, vợ của tôi sao rồi ?"Anh nhanh chóng bật dậy, tiến nhanh đến chỗ bác sĩ đang đứng.-" Vương thiếu, ngài phải bình tĩnh nghe tôi nói.Thiếu phu nhân bị suy nhược cơ thể trầm trọng, lực tác động vào đầu rất lớn.Hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng việc có tỉnh lại hay không thì còn phải tuỳ thuộc vào cô ấy ".-" Cảm ơn bác sĩ "Anh đến phòng thăm cô, nhìn số máy móc gắn trên người của cô mà như có ai cầm dao đâm vào tim anh vậy.Anh ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh.Nắm lấy tay cô, có lẽ mà không phải nói là chính xác.Chính xác đây là lần đầu tiên anh nắm tay cô một cách dịu dàng như vậy.-" An Bình, em tỉnh lại đi được không ? Anh xin lỗi em ".Anh áp tay cô lên mặt mình và khóc.Thật sự, đây là lần đầu tiên anh khóc vì một người phụ nữ....Anh đi lại sofa nằm xuống, hôm qua anh uống rượu nên hôm nay cảm thấy rất mệt.Vương phu nhân và Vương lão gia vào thăm cô thì thấy anh đang ngủ say.-" An Bình à ! Con phải mau tỉnh dậy có biết không ? "Vương phu nhân khóc từ hôm qua đến sưng cả mắt.Ông bà Hạ hay tin dữ cũng nhanh chóng đi vào viện xem tình hình thế nào....-" Anh sui, Chị sui mời ngồi "Ông bà Vương đứng dậy lịch sự mời ba mẹ cô ngồi xuống ghế cạnh giường.-" Cảm ơn anh chị "Ông bà Hạ cũng gật đầu đáp lễ....Ông Hạ nhìn sang sofa thấy Nhất Chính đang ngủ say, ông im lặng không nói gì.-" Nhất Chính nó ở đây cả đêm nên chắc nó mệt quá ngủ say thôi ".Bà Vương nhẹ giọng nói.-" Chị sui, An Bình tại sao lại ra nông nỗi này ?"Ông Hạ nghiêm giọng hỏi.Mẹ anh chưa kịp trả lời thì Nhất Chính nghe tiếng ồn giật mình thức giấc.-" Thưa ba mẹ mới tới "Anh thấy ông bà Hạ trong lòng có chút lo sợ, nếu ba mẹ cô biết thì liệu họ có ngăn cấm anh gặp cô hay không ?-" Ừm " ông Hạ không nói gì thêm chỉ gật đầu với anh.-" Tôi nghe nói con bé bị ngã cầu thang, nhưng làm sao mà lại bị ngã ? Con tôi trước giờ đi đứng rất cẩn thận làm sao mà bị ngã đến nông nỗi như này ?"Vương phu nhân nghe câu hỏi của Hạ lão gia mà không biết trả lời sao cho phải "..

Chương 6: Chương 6