Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 489

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 489Giang Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng không nghe lời cầu xin và sám hối của Giang Dự.Hắn ta sẽ không thay đổi đâu!Nếu hắn có thể sửa, hắn đã sớm thay đổi nó từ bốn năm trước khi cô giúp trả hết món nợ đầu tiên của hắn.Chính sự dung túng và tha thứ của cô, do sự mềm lòng và hoài niệm của cô đã khiến cho Giang Dự hết lần này đến lần khác chạm vào nỗi khổ của cô, từng chút từng chút phá vỡ điểm mấu chốt của cô.Đúng lúc này, thẩm phán dẫn theo đoàn người đi tới, làm cho toàn trường trở nên yên tĩnh.Bởi vì liên quan đến thân phận diễn viên nổi tiếng của Giang Nguyệt, bồi thẩm đoàn cũng không có ai khác, ngay cả Tiêu Kỳ Nhiên cũng đi vào giữa chừng, ngồi ở hàng cuối cùng.Thẩm phán đầu tiên trình bày tội trạng của Giang Dự một lần, kiểm kê toàn bộ số tiền hắn tống tiền Giang Nguyệt trước đó và đem tình cảnh đêm đó tái hiện lại một lần.Cuối cùng, thẩm phán nhìn về phía Giang Nguyệt, nghiêm nghị hỏi: “Xin hỏi nguyên đơn, những tội danh trên của bị cáo có đúng và chính xác hay không?”Giờ phút này, trong tòa án yên tĩnh đến lạ thường.Tất cả mọi người ở đây đều biết rõ, chỉ cần Giang Nguyệt giờ phút này thay đổi lời khai, đem số tiền tống tiền giảm xuống một phần hoặc là phủ nhận tất cả mọi chuyện xảy ra đêm đó thì kết quả xét xử của phiên tòa sẽ hoàn toàn khác.Mọi thứ đều nằm trong quyết định của Giang Nguyệt!Giang Dự giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, hai tay bị còng không khỏi vô thức nắm chặt lại, liên tục xoa tới xoa lui, hai mắt gần như bùng cháy.Nói đi!Chỉ cần Giang Nguyệt nói ra lời thú tội có lợi cho hắn, hắn sẽ không cần phải ngồi tù nữa!Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Giang Nguyệt nhẹ nhàng nâng mí mắt lên, cuối cùng nhìn Giang Dự thật sâu một cái.Dường như cô đang tiến hành thao tác cắt đứt cuối cùng với một cái gì đó.Chỉ với một cái liếc mắt như vậy, trong lòng Giang Dự bỗng nhiên căng thẳng, bỗng nhiên có dự cảm không tốt.“Chị!” Giang Dự đột nhiên hoảng sợ kêu to: “Chị, bố đã bị chị hại chết, chị cũng định đem em hại…”“Im lặng!”Giang Nguyệt cúi mặt, mi mắt từng chút nhướng lên.Trong mắt cô lướt qua một tia ấm áp, cô dùng giọng nói rất nhỏ nhẹ đưa ra nhận định cuối cùng:“Tất cả đều là sự thật, không có gì phải thay đổi. Cảm ơn.”Giang Dự cả người sững lại, nửa câu cuối cùng vẫn còn ở trong cổ họng, miệng còn đang hé mở, trông khá là kỳ cục.Hai giây sau, sắc mặt Giang Dự đột nhiên trở nên dữ tợn, hắn bắt đầu giãy giụa mất kiểm soát, nhìn Giang Nguyệt bằng ánh mắt tràn đầy hung ác:“Con khốn, mày chỉ là một con chó cái, một con chó hoang xa lạ!”“Im lặng, im lặng!”Thẩm phán gõ búa ra lệnh cho Giang Dự phải im lặng, và các nhân viên cảnh sát xung quanh tiến lên, đề hắn ta xuống ngay lập tức.

Chương 489

Giang Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng không nghe lời cầu xin và sám hối của Giang Dự.

Hắn ta sẽ không thay đổi đâu!

Nếu hắn có thể sửa, hắn đã sớm thay đổi nó từ bốn năm trước khi cô giúp trả hết món nợ đầu tiên của hắn.

Chính sự dung túng và tha thứ của cô, do sự mềm lòng và hoài niệm của cô đã khiến cho Giang Dự hết lần này đến lần khác chạm vào nỗi khổ của cô, từng chút từng chút phá vỡ điểm mấu chốt của cô.

Đúng lúc này, thẩm phán dẫn theo đoàn người đi tới, làm cho toàn trường trở nên yên tĩnh.

Bởi vì liên quan đến thân phận diễn viên nổi tiếng của Giang Nguyệt, bồi thẩm đoàn cũng không có ai khác, ngay cả Tiêu Kỳ Nhiên cũng đi vào giữa chừng, ngồi ở hàng cuối cùng.

Thẩm phán đầu tiên trình bày tội trạng của Giang Dự một lần, kiểm kê toàn bộ số tiền hắn tống tiền Giang Nguyệt trước đó và đem tình cảnh đêm đó tái hiện lại một lần.

Cuối cùng, thẩm phán nhìn về phía Giang Nguyệt, nghiêm nghị hỏi: “Xin hỏi nguyên đơn, những tội danh trên của bị cáo có đúng và chính xác hay không?”

Giờ phút này, trong tòa án yên tĩnh đến lạ thường.

Tất cả mọi người ở đây đều biết rõ, chỉ cần Giang Nguyệt giờ phút này thay đổi lời khai, đem số tiền tống tiền giảm xuống một phần hoặc là phủ nhận tất cả mọi chuyện xảy ra đêm đó thì kết quả xét xử của phiên tòa sẽ hoàn toàn khác.

Mọi thứ đều nằm trong quyết định của Giang Nguyệt!

Giang Dự giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, hai tay bị còng không khỏi vô thức nắm chặt lại, liên tục xoa tới xoa lui, hai mắt gần như bùng cháy.

Nói đi!

Chỉ cần Giang Nguyệt nói ra lời thú tội có lợi cho hắn, hắn sẽ không cần phải ngồi tù nữa!

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Giang Nguyệt nhẹ nhàng nâng mí mắt lên, cuối cùng nhìn Giang Dự thật sâu một cái.

Dường như cô đang tiến hành thao tác cắt đứt cuối cùng với một cái gì đó.

Chỉ với một cái liếc mắt như vậy, trong lòng Giang Dự bỗng nhiên căng thẳng, bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

“Chị!” Giang Dự đột nhiên hoảng sợ kêu to: “Chị, bố đã bị chị hại chết, chị cũng định đem em hại…”

“Im lặng!”

Giang Nguyệt cúi mặt, mi mắt từng chút nhướng lên.

Trong mắt cô lướt qua một tia ấm áp, cô dùng giọng nói rất nhỏ nhẹ đưa ra nhận định cuối cùng:

“Tất cả đều là sự thật, không có gì phải thay đổi. Cảm ơn.”

Giang Dự cả người sững lại, nửa câu cuối cùng vẫn còn ở trong cổ họng, miệng còn đang hé mở, trông khá là kỳ cục.

Hai giây sau, sắc mặt Giang Dự đột nhiên trở nên dữ tợn, hắn bắt đầu giãy giụa mất kiểm soát, nhìn Giang Nguyệt bằng ánh mắt tràn đầy hung ác:

“Con khốn, mày chỉ là một con chó cái, một con chó hoang xa lạ!”

“Im lặng, im lặng!”

Thẩm phán gõ búa ra lệnh cho Giang Dự phải im lặng, và các nhân viên cảnh sát xung quanh tiến lên, đề hắn ta xuống ngay lập tức.

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 489Giang Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng không nghe lời cầu xin và sám hối của Giang Dự.Hắn ta sẽ không thay đổi đâu!Nếu hắn có thể sửa, hắn đã sớm thay đổi nó từ bốn năm trước khi cô giúp trả hết món nợ đầu tiên của hắn.Chính sự dung túng và tha thứ của cô, do sự mềm lòng và hoài niệm của cô đã khiến cho Giang Dự hết lần này đến lần khác chạm vào nỗi khổ của cô, từng chút từng chút phá vỡ điểm mấu chốt của cô.Đúng lúc này, thẩm phán dẫn theo đoàn người đi tới, làm cho toàn trường trở nên yên tĩnh.Bởi vì liên quan đến thân phận diễn viên nổi tiếng của Giang Nguyệt, bồi thẩm đoàn cũng không có ai khác, ngay cả Tiêu Kỳ Nhiên cũng đi vào giữa chừng, ngồi ở hàng cuối cùng.Thẩm phán đầu tiên trình bày tội trạng của Giang Dự một lần, kiểm kê toàn bộ số tiền hắn tống tiền Giang Nguyệt trước đó và đem tình cảnh đêm đó tái hiện lại một lần.Cuối cùng, thẩm phán nhìn về phía Giang Nguyệt, nghiêm nghị hỏi: “Xin hỏi nguyên đơn, những tội danh trên của bị cáo có đúng và chính xác hay không?”Giờ phút này, trong tòa án yên tĩnh đến lạ thường.Tất cả mọi người ở đây đều biết rõ, chỉ cần Giang Nguyệt giờ phút này thay đổi lời khai, đem số tiền tống tiền giảm xuống một phần hoặc là phủ nhận tất cả mọi chuyện xảy ra đêm đó thì kết quả xét xử của phiên tòa sẽ hoàn toàn khác.Mọi thứ đều nằm trong quyết định của Giang Nguyệt!Giang Dự giờ phút này lòng nóng như lửa đốt, hai tay bị còng không khỏi vô thức nắm chặt lại, liên tục xoa tới xoa lui, hai mắt gần như bùng cháy.Nói đi!Chỉ cần Giang Nguyệt nói ra lời thú tội có lợi cho hắn, hắn sẽ không cần phải ngồi tù nữa!Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Giang Nguyệt nhẹ nhàng nâng mí mắt lên, cuối cùng nhìn Giang Dự thật sâu một cái.Dường như cô đang tiến hành thao tác cắt đứt cuối cùng với một cái gì đó.Chỉ với một cái liếc mắt như vậy, trong lòng Giang Dự bỗng nhiên căng thẳng, bỗng nhiên có dự cảm không tốt.“Chị!” Giang Dự đột nhiên hoảng sợ kêu to: “Chị, bố đã bị chị hại chết, chị cũng định đem em hại…”“Im lặng!”Giang Nguyệt cúi mặt, mi mắt từng chút nhướng lên.Trong mắt cô lướt qua một tia ấm áp, cô dùng giọng nói rất nhỏ nhẹ đưa ra nhận định cuối cùng:“Tất cả đều là sự thật, không có gì phải thay đổi. Cảm ơn.”Giang Dự cả người sững lại, nửa câu cuối cùng vẫn còn ở trong cổ họng, miệng còn đang hé mở, trông khá là kỳ cục.Hai giây sau, sắc mặt Giang Dự đột nhiên trở nên dữ tợn, hắn bắt đầu giãy giụa mất kiểm soát, nhìn Giang Nguyệt bằng ánh mắt tràn đầy hung ác:“Con khốn, mày chỉ là một con chó cái, một con chó hoang xa lạ!”“Im lặng, im lặng!”Thẩm phán gõ búa ra lệnh cho Giang Dự phải im lặng, và các nhân viên cảnh sát xung quanh tiến lên, đề hắn ta xuống ngay lập tức.

Chương 489