Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 528
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 528“Chị Giang Nguyệt, chị có thể giả vờ như chưa từng nghe em nói không, nếu không Tĩnh Nghi sẽ trách em mất.”Giang Nguyệt miễn cưỡng cười đồng ý, mây đen trong lòng phút chốc được xua tan.…Chờ mấy người bọn họ đến phòng ăn, Tĩnh Nghi đã bận rộn sắp xếp phòng xong, trong phòng lại có một biểu ngữ: [Hoan nghênh chị Giang Nguyệt trở về.]Bầu không khí vô cùng ấm áp.Ở giữa bàn, còn có một cái bánh kem hình hoa hồng rất lớn, nếu không nhìn kỹ còn tưởng rằng đó là một bông hồng tươi đang nở rộ.Có thể thấy rằng Tĩnh Nghi thực sự rất để tâm về nó.“Ngạc nhiên chưa!” Ngay giây phút nhìn thấy Giang Nguyệt, Tĩnh Nghi lập tức nở nụ cười:“Chị Giang Nguyệt, đây là bánh kem em chuẩn bị cho chị, có bất ngờ không?”Giang Nguyệt chớp chớp mắt, thấy Tiểu Diệp nháy mắt liên hồi với mình, cô lập tức làm bộ vừa mới biết:“Oa, thật bất ngờ nha.”Diễn xuất vụng về của Giang Nguyệt không thể lừa được Tĩnh Nghi, cô dừng lại hai giây, lập tức đoán ra điều gì, ánh mắt liếc nhìn về phía Tiểu Diệp:“Chị Tiểu Diệp, sao chị lại nói ra rồi!”Tiểu Diệp: “Thật sự rất xin lỗi! Tĩnh Nghi, chị thật sự không nhịn được…”Tĩnh Nghi hít một hơi thật sâu, tức giận nói: “Biết trước như vậy thì em nên để chị chuẩn bị, còn em sẽ đi đón chị Giang Nguyệt cho rồi!”“Lần sau, lần sau chị nhất định sẽ giữ bí mật!”“…”Nhìn hai bảo bối một lớn một nhỏ của mình, Giang Nguyệt rốt cuộc cũng nhịn không được đánh cười ra tiếng.Thấy Giang Nguyệt nở nụ cười, Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi liếc nhau, trong lòng họ cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm.Mấy người bọn họ đều biết GIang Nguyệt trở về Bắc Kinh để làm chuyện gì, lo lắng cô nhất thời không thể thoát ra khỏi bóng ma đời mình, nên cố ý chuẩn bị màn chào đón bất ngờ này cho cô.Hy vọng cô sẽ hạnh phúc!Bọn họ ngồi xuống với nụ cười trên môi, các món ăn đặt trước lần lượt được mang lên, hầu hết đều là món mà Giang Nguyệt yêu thích.Cô thích đồ ăn nhẹ, ghét đồ ăn nhiều dầu mỡ, chế độ ăn uống đủ lành mạnh có thể giúp cô duy trì vóc dáng tốt.Dù là như vậy, cô vẫn nếm thử một số món ăn, không muốn phụ tấm lòng mà mọi người đã chuẩn bị cho cô.Tay nghề của nhà hàng này không tệ, vừa động đũa, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đã bắt đầu ăn ngấu nghiến như hổ đói, miệng hai người đều nhét đầy thức ăn, bọn họ cũng không quên khen ngợi tay nghề của nhà hàng này.“Nhìn kìa, hai đứa cứ giống như quỷ đói vậy ấy.” Chị Trần bất đắc dĩ lắc đầu: “Chị thực sự là hết thuốc chữa với hai đứa.”
Chương 528
“Chị Giang Nguyệt, chị có thể giả vờ như chưa từng nghe em nói không, nếu không Tĩnh Nghi sẽ trách em mất.”
Giang Nguyệt miễn cưỡng cười đồng ý, mây đen trong lòng phút chốc được xua tan.
…
Chờ mấy người bọn họ đến phòng ăn, Tĩnh Nghi đã bận rộn sắp xếp phòng xong, trong phòng lại có một biểu ngữ: [Hoan nghênh chị Giang Nguyệt trở về.]
Bầu không khí vô cùng ấm áp.
Ở giữa bàn, còn có một cái bánh kem hình hoa hồng rất lớn, nếu không nhìn kỹ còn tưởng rằng đó là một bông hồng tươi đang nở rộ.
Có thể thấy rằng Tĩnh Nghi thực sự rất để tâm về nó.
“Ngạc nhiên chưa!” Ngay giây phút nhìn thấy Giang Nguyệt, Tĩnh Nghi lập tức nở nụ cười:
“Chị Giang Nguyệt, đây là bánh kem em chuẩn bị cho chị, có bất ngờ không?”
Giang Nguyệt chớp chớp mắt, thấy Tiểu Diệp nháy mắt liên hồi với mình, cô lập tức làm bộ vừa mới biết:
“Oa, thật bất ngờ nha.”
Diễn xuất vụng về của Giang Nguyệt không thể lừa được Tĩnh Nghi, cô dừng lại hai giây, lập tức đoán ra điều gì, ánh mắt liếc nhìn về phía Tiểu Diệp:
“Chị Tiểu Diệp, sao chị lại nói ra rồi!”
Tiểu Diệp: “Thật sự rất xin lỗi! Tĩnh Nghi, chị thật sự không nhịn được…”
Tĩnh Nghi hít một hơi thật sâu, tức giận nói: “Biết trước như vậy thì em nên để chị chuẩn bị, còn em sẽ đi đón chị Giang Nguyệt cho rồi!”
“Lần sau, lần sau chị nhất định sẽ giữ bí mật!”
“…”
Nhìn hai bảo bối một lớn một nhỏ của mình, Giang Nguyệt rốt cuộc cũng nhịn không được đánh cười ra tiếng.
Thấy Giang Nguyệt nở nụ cười, Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi liếc nhau, trong lòng họ cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm.
Mấy người bọn họ đều biết GIang Nguyệt trở về Bắc Kinh để làm chuyện gì, lo lắng cô nhất thời không thể thoát ra khỏi bóng ma đời mình, nên cố ý chuẩn bị màn chào đón bất ngờ này cho cô.
Hy vọng cô sẽ hạnh phúc!
Bọn họ ngồi xuống với nụ cười trên môi, các món ăn đặt trước lần lượt được mang lên, hầu hết đều là món mà Giang Nguyệt yêu thích.
Cô thích đồ ăn nhẹ, ghét đồ ăn nhiều dầu mỡ, chế độ ăn uống đủ lành mạnh có thể giúp cô duy trì vóc dáng tốt.
Dù là như vậy, cô vẫn nếm thử một số món ăn, không muốn phụ tấm lòng mà mọi người đã chuẩn bị cho cô.
Tay nghề của nhà hàng này không tệ, vừa động đũa, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đã bắt đầu ăn ngấu nghiến như hổ đói, miệng hai người đều nhét đầy thức ăn, bọn họ cũng không quên khen ngợi tay nghề của nhà hàng này.
“Nhìn kìa, hai đứa cứ giống như quỷ đói vậy ấy.” Chị Trần bất đắc dĩ lắc đầu: “Chị thực sự là hết thuốc chữa với hai đứa.”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 528“Chị Giang Nguyệt, chị có thể giả vờ như chưa từng nghe em nói không, nếu không Tĩnh Nghi sẽ trách em mất.”Giang Nguyệt miễn cưỡng cười đồng ý, mây đen trong lòng phút chốc được xua tan.…Chờ mấy người bọn họ đến phòng ăn, Tĩnh Nghi đã bận rộn sắp xếp phòng xong, trong phòng lại có một biểu ngữ: [Hoan nghênh chị Giang Nguyệt trở về.]Bầu không khí vô cùng ấm áp.Ở giữa bàn, còn có một cái bánh kem hình hoa hồng rất lớn, nếu không nhìn kỹ còn tưởng rằng đó là một bông hồng tươi đang nở rộ.Có thể thấy rằng Tĩnh Nghi thực sự rất để tâm về nó.“Ngạc nhiên chưa!” Ngay giây phút nhìn thấy Giang Nguyệt, Tĩnh Nghi lập tức nở nụ cười:“Chị Giang Nguyệt, đây là bánh kem em chuẩn bị cho chị, có bất ngờ không?”Giang Nguyệt chớp chớp mắt, thấy Tiểu Diệp nháy mắt liên hồi với mình, cô lập tức làm bộ vừa mới biết:“Oa, thật bất ngờ nha.”Diễn xuất vụng về của Giang Nguyệt không thể lừa được Tĩnh Nghi, cô dừng lại hai giây, lập tức đoán ra điều gì, ánh mắt liếc nhìn về phía Tiểu Diệp:“Chị Tiểu Diệp, sao chị lại nói ra rồi!”Tiểu Diệp: “Thật sự rất xin lỗi! Tĩnh Nghi, chị thật sự không nhịn được…”Tĩnh Nghi hít một hơi thật sâu, tức giận nói: “Biết trước như vậy thì em nên để chị chuẩn bị, còn em sẽ đi đón chị Giang Nguyệt cho rồi!”“Lần sau, lần sau chị nhất định sẽ giữ bí mật!”“…”Nhìn hai bảo bối một lớn một nhỏ của mình, Giang Nguyệt rốt cuộc cũng nhịn không được đánh cười ra tiếng.Thấy Giang Nguyệt nở nụ cười, Tiểu Diệp và Tĩnh Nghi liếc nhau, trong lòng họ cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm.Mấy người bọn họ đều biết GIang Nguyệt trở về Bắc Kinh để làm chuyện gì, lo lắng cô nhất thời không thể thoát ra khỏi bóng ma đời mình, nên cố ý chuẩn bị màn chào đón bất ngờ này cho cô.Hy vọng cô sẽ hạnh phúc!Bọn họ ngồi xuống với nụ cười trên môi, các món ăn đặt trước lần lượt được mang lên, hầu hết đều là món mà Giang Nguyệt yêu thích.Cô thích đồ ăn nhẹ, ghét đồ ăn nhiều dầu mỡ, chế độ ăn uống đủ lành mạnh có thể giúp cô duy trì vóc dáng tốt.Dù là như vậy, cô vẫn nếm thử một số món ăn, không muốn phụ tấm lòng mà mọi người đã chuẩn bị cho cô.Tay nghề của nhà hàng này không tệ, vừa động đũa, Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đã bắt đầu ăn ngấu nghiến như hổ đói, miệng hai người đều nhét đầy thức ăn, bọn họ cũng không quên khen ngợi tay nghề của nhà hàng này.“Nhìn kìa, hai đứa cứ giống như quỷ đói vậy ấy.” Chị Trần bất đắc dĩ lắc đầu: “Chị thực sự là hết thuốc chữa với hai đứa.”