Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 566
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 566Hôm đó Tống Du gọi anh, nói là muốn anh tiếp nhận một ca cấp cứu.Giang Nguyệt cuộn người trên giường, cả người đều sốt cao, mồ hôi lạnh ướt hết lưng, nhưng vẫn cắn chặt răng, không phát ra nửa câu cầu cứu.Loại người này có một sự bướng bỉnh đến cố chấp từ trong xương cốt.Ánh mắt Kiều Cẩn Nhuận trở nên thâm trầm, hỏi Giang Nguyệt: “Quay phim có vất vả không?”“Có.” Giang Nguyệt ngẩng đầu lên, thành khẩn nói: “Một cảnh quay phải quay đi quay lại rất nhiều lần. Nếu thời tiết và hoàn cảnh không phù hợp, thì còn phải chọn thời gian và địa điểm khác.”“Quan trọng nhất là, sau khi tiến vào ở trong đoàn sẽ rất nhàm chán, hơn nữa tôi phải cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài, không thể bị ảnh hưởng.”Giang Nguyệt chớp mắt: “Nếu tiết lộ cảnh phim, là vi phạm hợp đồng, phải đền tiền đó.”“Hơn nữa, đoàn làm phim mỗi ngày đều phải cùng nhau sinh hoạt, một số thói quen làm việc cũng như nghỉ ngơi sẽ bị xáo trộn.”Ngoài miệng nói những lời phàn nàn, nhưng ánh mắt Giang Nguyệt lại sáng lấp lánh.“Nhưng cô vẫn rất thích.” Kiều Cẩn Nhuận dừng lại một chút, mới nói ra tiếng lòng của Giang Nguyệt:“Cô thích quay phim, cho dù có khó khăn đến đâu, cô cũng rất vui vẻ với nó.”Kiều Cẩn Nhuận nói ra một câu chắc chắn!Giang Nguyệt im lặng hồi lâu, dường như cô không ngờ Kiều Cẩn Nhuận sẽ nhìn thấu cô như vậy.Một lát sau, cô mới ngẩng mặt lên, chợt nở một nụ cười, rơi vào đáy mắt Kiều Cẩn Nhuận:“Bác sĩ Kiều, chưa từng có ai nói với tôi như vậy cả.”“Bọn họ đều cảm thấy tôi vì tiền mới quay phim.” Giang Nguyệt quay mặt lại:“Vì tiền, tôi có thể quay phim gì cũng được, phát ngôn gì cũng nhận, công việc gì cũng có thể làm.”Câu “bọn họ” này, mơ hồ như muốn ám chỉ.Kiều Cẩn Nhuận nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt Giang Nguyệt, rất có chừng mực mà nhẹ nhàng vỗ đầu cô:“Ý kiến của những người đó không quan trọng.”“Cô là loại người gì, không cần bọn họ đến định nghĩa.” Anh dịu dàng nói.Giang Nguyệt cũng không nán lại quá lâu, cũng sắp đến giờ tài xế tới đón cô, Kiều Cẩn Nhuận cũng không ở lại nữa, sau khi tạm biệt cô liền rời đi.Trước khi đi, Kiều Cẩn Nhuận nói với Giang Nguyệt: “Nếu quay phim quá nhàm chán, cô có thể nhắn tin cho tôi.”Giang Nguyệt mỉm cười đáp ứng.Sau khi trở về khách sạn, cô đặt con chim gỗ kia vào vali.…Tối hôm đó, tài xế lái xe chở theo ba người họ đến đoàn làm phim, cùng đạo diễn Ứng ăn một bữa cơm, coi như là gặp mặt.Ứng Thừa Kỳ trong hàng ngũ đạo diễn hiện nay cũng xem như là tương đối trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, nhưng đã có không ít tác phẩm điện ảnh và truyền hình xuất sắc.Nhiều diễn viên đổ xô tìm đến anh ta, muốn trở thành ‘nữ diễn diên của đạo diễn Ứng’, từ đó mà trở nên nổi tiếng.
Chương 566
Hôm đó Tống Du gọi anh, nói là muốn anh tiếp nhận một ca cấp cứu.
Giang Nguyệt cuộn người trên giường, cả người đều sốt cao, mồ hôi lạnh ướt hết lưng, nhưng vẫn cắn chặt răng, không phát ra nửa câu cầu cứu.
Loại người này có một sự bướng bỉnh đến cố chấp từ trong xương cốt.
Ánh mắt Kiều Cẩn Nhuận trở nên thâm trầm, hỏi Giang Nguyệt: “Quay phim có vất vả không?”
“Có.” Giang Nguyệt ngẩng đầu lên, thành khẩn nói: “Một cảnh quay phải quay đi quay lại rất nhiều lần. Nếu thời tiết và hoàn cảnh không phù hợp, thì còn phải chọn thời gian và địa điểm khác.”
“Quan trọng nhất là, sau khi tiến vào ở trong đoàn sẽ rất nhàm chán, hơn nữa tôi phải cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài, không thể bị ảnh hưởng.”
Giang Nguyệt chớp mắt: “Nếu tiết lộ cảnh phim, là vi phạm hợp đồng, phải đền tiền đó.”
“Hơn nữa, đoàn làm phim mỗi ngày đều phải cùng nhau sinh hoạt, một số thói quen làm việc cũng như nghỉ ngơi sẽ bị xáo trộn.”
Ngoài miệng nói những lời phàn nàn, nhưng ánh mắt Giang Nguyệt lại sáng lấp lánh.
“Nhưng cô vẫn rất thích.” Kiều Cẩn Nhuận dừng lại một chút, mới nói ra tiếng lòng của Giang Nguyệt:
“Cô thích quay phim, cho dù có khó khăn đến đâu, cô cũng rất vui vẻ với nó.”
Kiều Cẩn Nhuận nói ra một câu chắc chắn!
Giang Nguyệt im lặng hồi lâu, dường như cô không ngờ Kiều Cẩn Nhuận sẽ nhìn thấu cô như vậy.
Một lát sau, cô mới ngẩng mặt lên, chợt nở một nụ cười, rơi vào đáy mắt Kiều Cẩn Nhuận:
“Bác sĩ Kiều, chưa từng có ai nói với tôi như vậy cả.”
“Bọn họ đều cảm thấy tôi vì tiền mới quay phim.” Giang Nguyệt quay mặt lại:
“Vì tiền, tôi có thể quay phim gì cũng được, phát ngôn gì cũng nhận, công việc gì cũng có thể làm.”
Câu “bọn họ” này, mơ hồ như muốn ám chỉ.
Kiều Cẩn Nhuận nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt Giang Nguyệt, rất có chừng mực mà nhẹ nhàng vỗ đầu cô:
“Ý kiến của những người đó không quan trọng.”
“Cô là loại người gì, không cần bọn họ đến định nghĩa.” Anh dịu dàng nói.
Giang Nguyệt cũng không nán lại quá lâu, cũng sắp đến giờ tài xế tới đón cô, Kiều Cẩn Nhuận cũng không ở lại nữa, sau khi tạm biệt cô liền rời đi.
Trước khi đi, Kiều Cẩn Nhuận nói với Giang Nguyệt: “Nếu quay phim quá nhàm chán, cô có thể nhắn tin cho tôi.”
Giang Nguyệt mỉm cười đáp ứng.
Sau khi trở về khách sạn, cô đặt con chim gỗ kia vào vali.
…
Tối hôm đó, tài xế lái xe chở theo ba người họ đến đoàn làm phim, cùng đạo diễn Ứng ăn một bữa cơm, coi như là gặp mặt.
Ứng Thừa Kỳ trong hàng ngũ đạo diễn hiện nay cũng xem như là tương đối trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, nhưng đã có không ít tác phẩm điện ảnh và truyền hình xuất sắc.
Nhiều diễn viên đổ xô tìm đến anh ta, muốn trở thành ‘nữ diễn diên của đạo diễn Ứng’, từ đó mà trở nên nổi tiếng.
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 566Hôm đó Tống Du gọi anh, nói là muốn anh tiếp nhận một ca cấp cứu.Giang Nguyệt cuộn người trên giường, cả người đều sốt cao, mồ hôi lạnh ướt hết lưng, nhưng vẫn cắn chặt răng, không phát ra nửa câu cầu cứu.Loại người này có một sự bướng bỉnh đến cố chấp từ trong xương cốt.Ánh mắt Kiều Cẩn Nhuận trở nên thâm trầm, hỏi Giang Nguyệt: “Quay phim có vất vả không?”“Có.” Giang Nguyệt ngẩng đầu lên, thành khẩn nói: “Một cảnh quay phải quay đi quay lại rất nhiều lần. Nếu thời tiết và hoàn cảnh không phù hợp, thì còn phải chọn thời gian và địa điểm khác.”“Quan trọng nhất là, sau khi tiến vào ở trong đoàn sẽ rất nhàm chán, hơn nữa tôi phải cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài, không thể bị ảnh hưởng.”Giang Nguyệt chớp mắt: “Nếu tiết lộ cảnh phim, là vi phạm hợp đồng, phải đền tiền đó.”“Hơn nữa, đoàn làm phim mỗi ngày đều phải cùng nhau sinh hoạt, một số thói quen làm việc cũng như nghỉ ngơi sẽ bị xáo trộn.”Ngoài miệng nói những lời phàn nàn, nhưng ánh mắt Giang Nguyệt lại sáng lấp lánh.“Nhưng cô vẫn rất thích.” Kiều Cẩn Nhuận dừng lại một chút, mới nói ra tiếng lòng của Giang Nguyệt:“Cô thích quay phim, cho dù có khó khăn đến đâu, cô cũng rất vui vẻ với nó.”Kiều Cẩn Nhuận nói ra một câu chắc chắn!Giang Nguyệt im lặng hồi lâu, dường như cô không ngờ Kiều Cẩn Nhuận sẽ nhìn thấu cô như vậy.Một lát sau, cô mới ngẩng mặt lên, chợt nở một nụ cười, rơi vào đáy mắt Kiều Cẩn Nhuận:“Bác sĩ Kiều, chưa từng có ai nói với tôi như vậy cả.”“Bọn họ đều cảm thấy tôi vì tiền mới quay phim.” Giang Nguyệt quay mặt lại:“Vì tiền, tôi có thể quay phim gì cũng được, phát ngôn gì cũng nhận, công việc gì cũng có thể làm.”Câu “bọn họ” này, mơ hồ như muốn ám chỉ.Kiều Cẩn Nhuận nhìn thấy sự cô đơn trên khuôn mặt Giang Nguyệt, rất có chừng mực mà nhẹ nhàng vỗ đầu cô:“Ý kiến của những người đó không quan trọng.”“Cô là loại người gì, không cần bọn họ đến định nghĩa.” Anh dịu dàng nói.Giang Nguyệt cũng không nán lại quá lâu, cũng sắp đến giờ tài xế tới đón cô, Kiều Cẩn Nhuận cũng không ở lại nữa, sau khi tạm biệt cô liền rời đi.Trước khi đi, Kiều Cẩn Nhuận nói với Giang Nguyệt: “Nếu quay phim quá nhàm chán, cô có thể nhắn tin cho tôi.”Giang Nguyệt mỉm cười đáp ứng.Sau khi trở về khách sạn, cô đặt con chim gỗ kia vào vali.…Tối hôm đó, tài xế lái xe chở theo ba người họ đến đoàn làm phim, cùng đạo diễn Ứng ăn một bữa cơm, coi như là gặp mặt.Ứng Thừa Kỳ trong hàng ngũ đạo diễn hiện nay cũng xem như là tương đối trẻ, mới hơn ba mươi tuổi, nhưng đã có không ít tác phẩm điện ảnh và truyền hình xuất sắc.Nhiều diễn viên đổ xô tìm đến anh ta, muốn trở thành ‘nữ diễn diên của đạo diễn Ứng’, từ đó mà trở nên nổi tiếng.