Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 676
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 676Cô nhớ rõ khi đó hắn đã chọn “Ngư Vãn”.Ngư Vãn?Ngu Vãn!Bay từ Bắc Thành đến Hoa Thành phải mất mấy tiếng đồng hồ, tối hôm qua Giang Nguyệt ngủ không được lâu. Nên hôm nay sau khi lên máy bay, cảm thấy buồn ngủ, cô liền đeo bịt mắt rồi bắt đầu ngủ.Nhưng trên máy bay xóc nảy, Giang Nguyệt ngủ cũng không được sâu.Chờ đến khi máy bay hạ cánh, cô mới mơ mơ màng màng đẩy bịt mắt lên, híp mắt nhìn bãi đất trống dài ngoài cửa sổ máy bay, ngáp ngắn ngáp dài duỗi lưng một cái, quanh mắt xuất hiện viền thâm nhàn nhạt.Giang Nguyệt đội lên nón lưỡi trai màu đen, đeo lên chiếc kính đen, thêm cái khẩu trang màu đen nữa, trang bị chặt chẽ, cả người đều được che kín.Vốn ban đầu chị Trần còn bảo Tiểu Diệp đến đón, Giang Nguyệt lại lấy lý do sợ phiền phức mà từ chối.Bây giờ đã bước vào mùa hè, khu vực cây xanh trong Hoa Thành tràn ngập mùi thơm của hoa lan, những khu nhà nổi tiếng trong thành phố cũng tràn ngập trong biển hoa.Ngay cả nhành cây quế ở hai bên đường cũng vươn cành lá chênh vênh, có cành nghiêng, có cành thẳng, trên từng cành lá cũng nở những chùm hoa nhỏ màu cam.Hoa Thành đúng thật sự là thành phố lãng mạn.Nhưng sau khi nghĩ lại, cũng không phải là hoàn mỹ.Hoa Thành đối với những người bị dị ứng phấn hoa, chỉ sợ rằng đây là nguồn gốc của cơn ác mộng. Cũng giống như đa số người Bắc Thành đều thích ngắm cảnh tuyết rơi dày đặc vào mùa đông, còn cô lại cảm thấy những ngày đó trôi qua rất khó khăn.Trên đời này không có chuyện gì là hoàn toàn tốt hay xấu cả, mỗi người đều có sự chật vật và rực rỡ của riêng mình.…Về đến nhà, chị Trần, Tiểu Diệp và còn có cả Tĩnh Nghi đều ở đây, nhìn thấy cô trở về, ai nấy đều nhìn cô chằm chằm.“Sao tất cả đều ở nhà?” Giang Nguyệt đi qua, ngồi trở lại trên sô pha, nhìn ba người có mặt: “Trần Tư Tề không sắp xếp công việc khác cho mọi người à?”Đây là một trong những yêu cầu của Giang Nguyệt.“Sắp xếp thì có sắp xếp, nhưng đây là mọi người muốn đón em trở về.”Chị Trần bước qua, giúp Giang Nguyệt lấy xuống mũ lưỡi trai đen trên đầu xuống:“Em đã sắp xếp ổn thoả tất cả cho bọn chị, còn em thì sao, có tính toán gì chưa?”Giang Nguyệt cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của chị Trần, chỉ nói trên máy bay mình còn chưa được ăn cái gì, bảo Tĩnh Nghi nấu giúp mình một bát mì ăn liền.Chân tay Tĩnh Nghi lanh lợi, động tác nhanh nhẹn, rất nhanh đã từ trong nhà bếp mang ra một bát mì, trong bát còn tâm lý cho thêm hai cây cải nhỏ và một cái trứng lòng đào.Giang Nguyệt cúi đầu ăn, chị Trần biết cô cố ý không muốn nói đến nên cũng chỉ cười nói:“Chị thấy, chi bằng chị mở một nhà hàng, còn các em thì theo chị rửa chén đi.”“Cũng không phải là không được nha.” Giang Nguyệt ngẩng mặt cười đáp, tiếng đũa va vào thành bát phát ra tiếng leng keng rất thanh thuý.Tĩnh Nghi lập tức tiếp lời: “Sở trường của em là nấu các món ăn gia đình, em có thể làm phụ bếp cho chị.”
Chương 676
Cô nhớ rõ khi đó hắn đã chọn “Ngư Vãn”.
Ngư Vãn?
Ngu Vãn!
Bay từ Bắc Thành đến Hoa Thành phải mất mấy tiếng đồng hồ, tối hôm qua Giang Nguyệt ngủ không được lâu. Nên hôm nay sau khi lên máy bay, cảm thấy buồn ngủ, cô liền đeo bịt mắt rồi bắt đầu ngủ.
Nhưng trên máy bay xóc nảy, Giang Nguyệt ngủ cũng không được sâu.
Chờ đến khi máy bay hạ cánh, cô mới mơ mơ màng màng đẩy bịt mắt lên, híp mắt nhìn bãi đất trống dài ngoài cửa sổ máy bay, ngáp ngắn ngáp dài duỗi lưng một cái, quanh mắt xuất hiện viền thâm nhàn nhạt.
Giang Nguyệt đội lên nón lưỡi trai màu đen, đeo lên chiếc kính đen, thêm cái khẩu trang màu đen nữa, trang bị chặt chẽ, cả người đều được che kín.
Vốn ban đầu chị Trần còn bảo Tiểu Diệp đến đón, Giang Nguyệt lại lấy lý do sợ phiền phức mà từ chối.
Bây giờ đã bước vào mùa hè, khu vực cây xanh trong Hoa Thành tràn ngập mùi thơm của hoa lan, những khu nhà nổi tiếng trong thành phố cũng tràn ngập trong biển hoa.
Ngay cả nhành cây quế ở hai bên đường cũng vươn cành lá chênh vênh, có cành nghiêng, có cành thẳng, trên từng cành lá cũng nở những chùm hoa nhỏ màu cam.
Hoa Thành đúng thật sự là thành phố lãng mạn.
Nhưng sau khi nghĩ lại, cũng không phải là hoàn mỹ.
Hoa Thành đối với những người bị dị ứng phấn hoa, chỉ sợ rằng đây là nguồn gốc của cơn ác mộng. Cũng giống như đa số người Bắc Thành đều thích ngắm cảnh tuyết rơi dày đặc vào mùa đông, còn cô lại cảm thấy những ngày đó trôi qua rất khó khăn.
Trên đời này không có chuyện gì là hoàn toàn tốt hay xấu cả, mỗi người đều có sự chật vật và rực rỡ của riêng mình.
…
Về đến nhà, chị Trần, Tiểu Diệp và còn có cả Tĩnh Nghi đều ở đây, nhìn thấy cô trở về, ai nấy đều nhìn cô chằm chằm.
“Sao tất cả đều ở nhà?” Giang Nguyệt đi qua, ngồi trở lại trên sô pha, nhìn ba người có mặt: “Trần Tư Tề không sắp xếp công việc khác cho mọi người à?”
Đây là một trong những yêu cầu của Giang Nguyệt.
“Sắp xếp thì có sắp xếp, nhưng đây là mọi người muốn đón em trở về.”
Chị Trần bước qua, giúp Giang Nguyệt lấy xuống mũ lưỡi trai đen trên đầu xuống:
“Em đã sắp xếp ổn thoả tất cả cho bọn chị, còn em thì sao, có tính toán gì chưa?”
Giang Nguyệt cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của chị Trần, chỉ nói trên máy bay mình còn chưa được ăn cái gì, bảo Tĩnh Nghi nấu giúp mình một bát mì ăn liền.
Chân tay Tĩnh Nghi lanh lợi, động tác nhanh nhẹn, rất nhanh đã từ trong nhà bếp mang ra một bát mì, trong bát còn tâm lý cho thêm hai cây cải nhỏ và một cái trứng lòng đào.
Giang Nguyệt cúi đầu ăn, chị Trần biết cô cố ý không muốn nói đến nên cũng chỉ cười nói:
“Chị thấy, chi bằng chị mở một nhà hàng, còn các em thì theo chị rửa chén đi.”
“Cũng không phải là không được nha.” Giang Nguyệt ngẩng mặt cười đáp, tiếng đũa va vào thành bát phát ra tiếng leng keng rất thanh thuý.
Tĩnh Nghi lập tức tiếp lời: “Sở trường của em là nấu các món ăn gia đình, em có thể làm phụ bếp cho chị.”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 676Cô nhớ rõ khi đó hắn đã chọn “Ngư Vãn”.Ngư Vãn?Ngu Vãn!Bay từ Bắc Thành đến Hoa Thành phải mất mấy tiếng đồng hồ, tối hôm qua Giang Nguyệt ngủ không được lâu. Nên hôm nay sau khi lên máy bay, cảm thấy buồn ngủ, cô liền đeo bịt mắt rồi bắt đầu ngủ.Nhưng trên máy bay xóc nảy, Giang Nguyệt ngủ cũng không được sâu.Chờ đến khi máy bay hạ cánh, cô mới mơ mơ màng màng đẩy bịt mắt lên, híp mắt nhìn bãi đất trống dài ngoài cửa sổ máy bay, ngáp ngắn ngáp dài duỗi lưng một cái, quanh mắt xuất hiện viền thâm nhàn nhạt.Giang Nguyệt đội lên nón lưỡi trai màu đen, đeo lên chiếc kính đen, thêm cái khẩu trang màu đen nữa, trang bị chặt chẽ, cả người đều được che kín.Vốn ban đầu chị Trần còn bảo Tiểu Diệp đến đón, Giang Nguyệt lại lấy lý do sợ phiền phức mà từ chối.Bây giờ đã bước vào mùa hè, khu vực cây xanh trong Hoa Thành tràn ngập mùi thơm của hoa lan, những khu nhà nổi tiếng trong thành phố cũng tràn ngập trong biển hoa.Ngay cả nhành cây quế ở hai bên đường cũng vươn cành lá chênh vênh, có cành nghiêng, có cành thẳng, trên từng cành lá cũng nở những chùm hoa nhỏ màu cam.Hoa Thành đúng thật sự là thành phố lãng mạn.Nhưng sau khi nghĩ lại, cũng không phải là hoàn mỹ.Hoa Thành đối với những người bị dị ứng phấn hoa, chỉ sợ rằng đây là nguồn gốc của cơn ác mộng. Cũng giống như đa số người Bắc Thành đều thích ngắm cảnh tuyết rơi dày đặc vào mùa đông, còn cô lại cảm thấy những ngày đó trôi qua rất khó khăn.Trên đời này không có chuyện gì là hoàn toàn tốt hay xấu cả, mỗi người đều có sự chật vật và rực rỡ của riêng mình.…Về đến nhà, chị Trần, Tiểu Diệp và còn có cả Tĩnh Nghi đều ở đây, nhìn thấy cô trở về, ai nấy đều nhìn cô chằm chằm.“Sao tất cả đều ở nhà?” Giang Nguyệt đi qua, ngồi trở lại trên sô pha, nhìn ba người có mặt: “Trần Tư Tề không sắp xếp công việc khác cho mọi người à?”Đây là một trong những yêu cầu của Giang Nguyệt.“Sắp xếp thì có sắp xếp, nhưng đây là mọi người muốn đón em trở về.”Chị Trần bước qua, giúp Giang Nguyệt lấy xuống mũ lưỡi trai đen trên đầu xuống:“Em đã sắp xếp ổn thoả tất cả cho bọn chị, còn em thì sao, có tính toán gì chưa?”Giang Nguyệt cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của chị Trần, chỉ nói trên máy bay mình còn chưa được ăn cái gì, bảo Tĩnh Nghi nấu giúp mình một bát mì ăn liền.Chân tay Tĩnh Nghi lanh lợi, động tác nhanh nhẹn, rất nhanh đã từ trong nhà bếp mang ra một bát mì, trong bát còn tâm lý cho thêm hai cây cải nhỏ và một cái trứng lòng đào.Giang Nguyệt cúi đầu ăn, chị Trần biết cô cố ý không muốn nói đến nên cũng chỉ cười nói:“Chị thấy, chi bằng chị mở một nhà hàng, còn các em thì theo chị rửa chén đi.”“Cũng không phải là không được nha.” Giang Nguyệt ngẩng mặt cười đáp, tiếng đũa va vào thành bát phát ra tiếng leng keng rất thanh thuý.Tĩnh Nghi lập tức tiếp lời: “Sở trường của em là nấu các món ăn gia đình, em có thể làm phụ bếp cho chị.”