Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 697
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 697Giang Nguyệt mỉm cười, kiễng mũi chân đi đến giữa hình tròn, theo nhịp đập và tiết tấu nhanh chóng xoay tròn.Dáng người của cô đung đưa, bước nhảy cực kỳ vững vàng, đặc biệt ở đoạn cao trào của âm nhạc, tốc độ quay càng ngày càng nhanh, tiếng cổ vũ của mọi người càng cuồng nhiệt hơn.Trong giây phút bất chợt, hình ảnh trong bức ảnh lại hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, bước chân cô đột nhiên trở nên hỗn loạn. Theo sau đó là cơn đau nhói truyền đến từ cổ chân, đau đến nỗi khiến cô phải hít sâu một hơi…Điệu nhảy buộc phải dừng lại, mấy người dìu cô ngồi xuống ghế bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng:“Nguyệt Nguyệt, cô không sao chứ, có cần tới bệnh viện không?”Giang Nguyệt xua tay, cảm giác đau đớn và nóng rực truyền thẳng vào ngực cô, nhưng vẫn nói: “Mọi người cứ luyện phần của mình trước đi, tôi đi lấy nước lạnh rửa một chút là ổn thôi, không có gì đáng ngại.”Sau khi các thành viên khác giải tán, Giang Nguyệt mới đỡ tường, khập khiễng đi tới trước bể nước bên ngoài đoàn kịch nói, dùng một tay để chống đỡ cơ thể, tay còn lại vặn vòi nước.Dựa theo kinh nghiệm từng bị thương khi tập múa trước đó, cô có thể đoán được mình chỉ bị bong gân nhẹ, không tổn thương đến xương cốt.Nước lạnh chảy xuống chỗ mắt cá chân sưng tấy, Giang Nguyệt cúi đầu nhìn chằm chằm chỗ sưng, chóp mũi hơi chua xót.Giang Nguyệt, mày thật kém cỏi!Ba giờ chiều, mặt trời như thiêu như đốt, nhưng Giang Nguyệt tựa hồ không cảm thấy nóng, cứ đứng cứng đờ dưới vòi nước.Đến khi nước lạnh dội khiến bắp chân cô không còn cảm giác, máu cũng như ngừng chảy nhưng cô vẫn đứng đó như cũ.Bỗng nhiên, một cái bóng bao phủ lấy cô, che đi vùng ánh sáng mặt trời rộng lớn lẽ ra phải chiếu xuống cơ thể cô.Giang Nguyệt cảm nhận được bóng đen nên ngẩng đầu nhìn ngược sáng, bóng dáng vừa mới xuất hiện vô số lần trong đầu cô và người đang đứng ở đây chồng chéo lên nhau.Cô không thể phân biệt giữa thực tế và ảo giác.“… Tiêu Kỳ Nhiên?” Giang Nguyệt gọi một cách ngập ngừng.Anh hơi khom eo, từng chút từng chút tới gần, rũ mắt nhìn cô: “Rảnh rỗi không có việc gì nên chạy tới đây phơi nắng sao?”Không phải ảo giác, thật sự là anh!Giang Nguyệt lập tức tỉnh táo, nhìn gương mặt người đàn ông quen thuộc trước mặt, không chút lưu tình lùi lại: “Anh tới đây làm gì?”Anh không phải nên cùng mối tình đầu của mình tình nồng mật ý sao?Đây là Hoa Thành, là đoàn kịch nói, là nơi không liên quan đến anh, cũng là nơi cô hoàn toàn có thể vạch ranh giới với anh.“Bị trật chân?”Giang Nguyệt không trả lời câu hỏi của anh.Tiêu Kỳ Nhiên ung dung, cũng không ngại chuyện cô cố ý không để ý tới mình, chỉ nói ẩn ý: “Mạnh mẽ một cách mù quáng!”
Chương 697
Giang Nguyệt mỉm cười, kiễng mũi chân đi đến giữa hình tròn, theo nhịp đập và tiết tấu nhanh chóng xoay tròn.
Dáng người của cô đung đưa, bước nhảy cực kỳ vững vàng, đặc biệt ở đoạn cao trào của âm nhạc, tốc độ quay càng ngày càng nhanh, tiếng cổ vũ của mọi người càng cuồng nhiệt hơn.
Trong giây phút bất chợt, hình ảnh trong bức ảnh lại hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, bước chân cô đột nhiên trở nên hỗn loạn. Theo sau đó là cơn đau nhói truyền đến từ cổ chân, đau đến nỗi khiến cô phải hít sâu một hơi…
Điệu nhảy buộc phải dừng lại, mấy người dìu cô ngồi xuống ghế bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng:
“Nguyệt Nguyệt, cô không sao chứ, có cần tới bệnh viện không?”
Giang Nguyệt xua tay, cảm giác đau đớn và nóng rực truyền thẳng vào ngực cô, nhưng vẫn nói: “Mọi người cứ luyện phần của mình trước đi, tôi đi lấy nước lạnh rửa một chút là ổn thôi, không có gì đáng ngại.”
Sau khi các thành viên khác giải tán, Giang Nguyệt mới đỡ tường, khập khiễng đi tới trước bể nước bên ngoài đoàn kịch nói, dùng một tay để chống đỡ cơ thể, tay còn lại vặn vòi nước.
Dựa theo kinh nghiệm từng bị thương khi tập múa trước đó, cô có thể đoán được mình chỉ bị bong gân nhẹ, không tổn thương đến xương cốt.
Nước lạnh chảy xuống chỗ mắt cá chân sưng tấy, Giang Nguyệt cúi đầu nhìn chằm chằm chỗ sưng, chóp mũi hơi chua xót.
Giang Nguyệt, mày thật kém cỏi!
Ba giờ chiều, mặt trời như thiêu như đốt, nhưng Giang Nguyệt tựa hồ không cảm thấy nóng, cứ đứng cứng đờ dưới vòi nước.
Đến khi nước lạnh dội khiến bắp chân cô không còn cảm giác, máu cũng như ngừng chảy nhưng cô vẫn đứng đó như cũ.
Bỗng nhiên, một cái bóng bao phủ lấy cô, che đi vùng ánh sáng mặt trời rộng lớn lẽ ra phải chiếu xuống cơ thể cô.
Giang Nguyệt cảm nhận được bóng đen nên ngẩng đầu nhìn ngược sáng, bóng dáng vừa mới xuất hiện vô số lần trong đầu cô và người đang đứng ở đây chồng chéo lên nhau.
Cô không thể phân biệt giữa thực tế và ảo giác.
“… Tiêu Kỳ Nhiên?” Giang Nguyệt gọi một cách ngập ngừng.
Anh hơi khom eo, từng chút từng chút tới gần, rũ mắt nhìn cô: “Rảnh rỗi không có việc gì nên chạy tới đây phơi nắng sao?”
Không phải ảo giác, thật sự là anh!
Giang Nguyệt lập tức tỉnh táo, nhìn gương mặt người đàn ông quen thuộc trước mặt, không chút lưu tình lùi lại: “Anh tới đây làm gì?”
Anh không phải nên cùng mối tình đầu của mình tình nồng mật ý sao?
Đây là Hoa Thành, là đoàn kịch nói, là nơi không liên quan đến anh, cũng là nơi cô hoàn toàn có thể vạch ranh giới với anh.
“Bị trật chân?”
Giang Nguyệt không trả lời câu hỏi của anh.
Tiêu Kỳ Nhiên ung dung, cũng không ngại chuyện cô cố ý không để ý tới mình, chỉ nói ẩn ý: “Mạnh mẽ một cách mù quáng!”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 697Giang Nguyệt mỉm cười, kiễng mũi chân đi đến giữa hình tròn, theo nhịp đập và tiết tấu nhanh chóng xoay tròn.Dáng người của cô đung đưa, bước nhảy cực kỳ vững vàng, đặc biệt ở đoạn cao trào của âm nhạc, tốc độ quay càng ngày càng nhanh, tiếng cổ vũ của mọi người càng cuồng nhiệt hơn.Trong giây phút bất chợt, hình ảnh trong bức ảnh lại hiện lên trong đầu Giang Nguyệt, bước chân cô đột nhiên trở nên hỗn loạn. Theo sau đó là cơn đau nhói truyền đến từ cổ chân, đau đến nỗi khiến cô phải hít sâu một hơi…Điệu nhảy buộc phải dừng lại, mấy người dìu cô ngồi xuống ghế bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng:“Nguyệt Nguyệt, cô không sao chứ, có cần tới bệnh viện không?”Giang Nguyệt xua tay, cảm giác đau đớn và nóng rực truyền thẳng vào ngực cô, nhưng vẫn nói: “Mọi người cứ luyện phần của mình trước đi, tôi đi lấy nước lạnh rửa một chút là ổn thôi, không có gì đáng ngại.”Sau khi các thành viên khác giải tán, Giang Nguyệt mới đỡ tường, khập khiễng đi tới trước bể nước bên ngoài đoàn kịch nói, dùng một tay để chống đỡ cơ thể, tay còn lại vặn vòi nước.Dựa theo kinh nghiệm từng bị thương khi tập múa trước đó, cô có thể đoán được mình chỉ bị bong gân nhẹ, không tổn thương đến xương cốt.Nước lạnh chảy xuống chỗ mắt cá chân sưng tấy, Giang Nguyệt cúi đầu nhìn chằm chằm chỗ sưng, chóp mũi hơi chua xót.Giang Nguyệt, mày thật kém cỏi!Ba giờ chiều, mặt trời như thiêu như đốt, nhưng Giang Nguyệt tựa hồ không cảm thấy nóng, cứ đứng cứng đờ dưới vòi nước.Đến khi nước lạnh dội khiến bắp chân cô không còn cảm giác, máu cũng như ngừng chảy nhưng cô vẫn đứng đó như cũ.Bỗng nhiên, một cái bóng bao phủ lấy cô, che đi vùng ánh sáng mặt trời rộng lớn lẽ ra phải chiếu xuống cơ thể cô.Giang Nguyệt cảm nhận được bóng đen nên ngẩng đầu nhìn ngược sáng, bóng dáng vừa mới xuất hiện vô số lần trong đầu cô và người đang đứng ở đây chồng chéo lên nhau.Cô không thể phân biệt giữa thực tế và ảo giác.“… Tiêu Kỳ Nhiên?” Giang Nguyệt gọi một cách ngập ngừng.Anh hơi khom eo, từng chút từng chút tới gần, rũ mắt nhìn cô: “Rảnh rỗi không có việc gì nên chạy tới đây phơi nắng sao?”Không phải ảo giác, thật sự là anh!Giang Nguyệt lập tức tỉnh táo, nhìn gương mặt người đàn ông quen thuộc trước mặt, không chút lưu tình lùi lại: “Anh tới đây làm gì?”Anh không phải nên cùng mối tình đầu của mình tình nồng mật ý sao?Đây là Hoa Thành, là đoàn kịch nói, là nơi không liên quan đến anh, cũng là nơi cô hoàn toàn có thể vạch ranh giới với anh.“Bị trật chân?”Giang Nguyệt không trả lời câu hỏi của anh.Tiêu Kỳ Nhiên ung dung, cũng không ngại chuyện cô cố ý không để ý tới mình, chỉ nói ẩn ý: “Mạnh mẽ một cách mù quáng!”