Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 797

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 797Cô hơi tức giận: “Lẽ ra ngài nên nói với tôi sớm hơn, ít nhất tôi còn có thể chuẩn bị chu đáo một ít quà cáp đến thăm bà ấy.”“Bà ấy không thiếu thứ gì.” Thịnh Sóc Thành nhìn thấy cô khẩn trương như vậy thì khẽ cười: “Cô chỉ cần đến thăm bà ấy là được, bà ấy muốn náo nhiệt hoạt bát.”Tuy đã có hiểu lầm lúc trước, Giang Nguyệt đã có thể đoán được mối quan hệ giữa Trình Nghênh Xuân và Thịnh Sóc Thành, nhưng cô vẫn muốn hỏi một câu để xác nhận:“Tôi thất lễ muốn hỏi một chút, bà Trình là gì của ngài ạ?”“Mẹ vợ.” Ông trả lời rất hời hợt: “Bà cụ mạnh mẽ, nhưng đã lớn tuổi rồi, khó tránh đầu óc không còn minh mẫn, cứ luôn ở trong sân nhà này không rời đi, nói là hoài niệm. Tôi là con rể cũng chỉ có thể chiều theo bà ấy, bình thường tôi vẫn luôn đến xem tình hình của bà ấy.”Giang Nguyệt gật đầu.…Khi đến thị trấn, hai người đi xuống xe, đi trên con đường hẹp lát đá, dừng lại trước ngôi nhà nhỏ của Trình Nghênh Xuân.Đêm qua trời mưa to, đường đi có chút lầy lội nên giày dép đều dính bùn đất, ngay cả cổ chân cũng không tránh khỏi.Khoảng sân nơi Trình Nghênh Xuân sống nằm ở cuối con hẻm.Địa hình vị trí này tương đối thấp, nước tù đọng tràn qua đây, phải lội qua nước mới ra đến cửa.“Ai đó?”Cánh cửa cọt kẹt mở ra, Trình Nghênh Xuân nhìn thấy Giang Nguyệt thì mỉm cười, kéo cổ tay cô bước vào trong:“Mời vào!”Giang Nguyệt vừa định quay đầu lại nhìn Thịnh Sóc Thành, bà Trình đã không ngừng kéo cô đi: “Ở cửa có rất nhiều nước, cẩn thận ướt quần, mau vào trong lau đi.”Người đàn ông bị bỏ lại một mình ở cửa: …Lúc trước ông còn không tin, bây giờ thì được tận mắt thấy rồi.Trong mắt bà cụ rõ ràng chỉ nhìn thấy cô gái nhỏ kia, làm sao có thể quan tâm đ ến thằng con rể như ông chứ?Thịnh Sóc Thành bất lực mỉm cười, một mình bước vào ngưỡng cửa, đi vào trong.Không chỉ đọng nước ngoài sân mà bên trong sân nhà gập gềnh ngập nước, hầu như không còn chỗ khô ráo.Căn phòng tất nhiên cũng có chút ẩm ướt, giống như mùi gỗ ngâm lâu ngày trong nước bây giờ bị ẩm mốc.“Sân nhỏ này trời mưa dễ tích nước, đều trở thành ao nước hết rồi.” Trình Nghênh Xuân khom eo, tự nói một mình, cầm cây chổi dựa vào ngưỡng cửa quét nước ra ngoài.Giang Nguyệt thấy vậy cũng vội vàng đi đến, cầm lấy cây chổi trong tay bà:“Bà ngồi nghỉ đi, để cháu làm cho.”Giang Nguyệt di chuyển khéo léo và nhanh nhẹn, quét nước mà không bị bắn tung tóe, rất nhanh nước đã được quét về chỗ cống thoát nước.“Thịnh Sóc Thành, anh còn đứng đó làm gì?” Trình Nghênh Xuân đột ngột quay đầu lại, thẳng thừng hỏi:

Chương 797

Cô hơi tức giận: “Lẽ ra ngài nên nói với tôi sớm hơn, ít nhất tôi còn có thể chuẩn bị chu đáo một ít quà cáp đến thăm bà ấy.”

“Bà ấy không thiếu thứ gì.” Thịnh Sóc Thành nhìn thấy cô khẩn trương như vậy thì khẽ cười: “Cô chỉ cần đến thăm bà ấy là được, bà ấy muốn náo nhiệt hoạt bát.”

Tuy đã có hiểu lầm lúc trước, Giang Nguyệt đã có thể đoán được mối quan hệ giữa Trình Nghênh Xuân và Thịnh Sóc Thành, nhưng cô vẫn muốn hỏi một câu để xác nhận:

“Tôi thất lễ muốn hỏi một chút, bà Trình là gì của ngài ạ?”

“Mẹ vợ.” Ông trả lời rất hời hợt: “Bà cụ mạnh mẽ, nhưng đã lớn tuổi rồi, khó tránh đầu óc không còn minh mẫn, cứ luôn ở trong sân nhà này không rời đi, nói là hoài niệm. Tôi là con rể cũng chỉ có thể chiều theo bà ấy, bình thường tôi vẫn luôn đến xem tình hình của bà ấy.”

Giang Nguyệt gật đầu.

Khi đến thị trấn, hai người đi xuống xe, đi trên con đường hẹp lát đá, dừng lại trước ngôi nhà nhỏ của Trình Nghênh Xuân.

Đêm qua trời mưa to, đường đi có chút lầy lội nên giày dép đều dính bùn đất, ngay cả cổ chân cũng không tránh khỏi.

Khoảng sân nơi Trình Nghênh Xuân sống nằm ở cuối con hẻm.

Địa hình vị trí này tương đối thấp, nước tù đọng tràn qua đây, phải lội qua nước mới ra đến cửa.

“Ai đó?”

Cánh cửa cọt kẹt mở ra, Trình Nghênh Xuân nhìn thấy Giang Nguyệt thì mỉm cười, kéo cổ tay cô bước vào trong:

“Mời vào!”

Giang Nguyệt vừa định quay đầu lại nhìn Thịnh Sóc Thành, bà Trình đã không ngừng kéo cô đi: “Ở cửa có rất nhiều nước, cẩn thận ướt quần, mau vào trong lau đi.”

Người đàn ông bị bỏ lại một mình ở cửa: …

Lúc trước ông còn không tin, bây giờ thì được tận mắt thấy rồi.

Trong mắt bà cụ rõ ràng chỉ nhìn thấy cô gái nhỏ kia, làm sao có thể quan tâm đ ến thằng con rể như ông chứ?

Thịnh Sóc Thành bất lực mỉm cười, một mình bước vào ngưỡng cửa, đi vào trong.

Không chỉ đọng nước ngoài sân mà bên trong sân nhà gập gềnh ngập nước, hầu như không còn chỗ khô ráo.

Căn phòng tất nhiên cũng có chút ẩm ướt, giống như mùi gỗ ngâm lâu ngày trong nước bây giờ bị ẩm mốc.

“Sân nhỏ này trời mưa dễ tích nước, đều trở thành ao nước hết rồi.” Trình Nghênh Xuân khom eo, tự nói một mình, cầm cây chổi dựa vào ngưỡng cửa quét nước ra ngoài.

Giang Nguyệt thấy vậy cũng vội vàng đi đến, cầm lấy cây chổi trong tay bà:

“Bà ngồi nghỉ đi, để cháu làm cho.”

Giang Nguyệt di chuyển khéo léo và nhanh nhẹn, quét nước mà không bị bắn tung tóe, rất nhanh nước đã được quét về chỗ cống thoát nước.

“Thịnh Sóc Thành, anh còn đứng đó làm gì?” Trình Nghênh Xuân đột ngột quay đầu lại, thẳng thừng hỏi:

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 797Cô hơi tức giận: “Lẽ ra ngài nên nói với tôi sớm hơn, ít nhất tôi còn có thể chuẩn bị chu đáo một ít quà cáp đến thăm bà ấy.”“Bà ấy không thiếu thứ gì.” Thịnh Sóc Thành nhìn thấy cô khẩn trương như vậy thì khẽ cười: “Cô chỉ cần đến thăm bà ấy là được, bà ấy muốn náo nhiệt hoạt bát.”Tuy đã có hiểu lầm lúc trước, Giang Nguyệt đã có thể đoán được mối quan hệ giữa Trình Nghênh Xuân và Thịnh Sóc Thành, nhưng cô vẫn muốn hỏi một câu để xác nhận:“Tôi thất lễ muốn hỏi một chút, bà Trình là gì của ngài ạ?”“Mẹ vợ.” Ông trả lời rất hời hợt: “Bà cụ mạnh mẽ, nhưng đã lớn tuổi rồi, khó tránh đầu óc không còn minh mẫn, cứ luôn ở trong sân nhà này không rời đi, nói là hoài niệm. Tôi là con rể cũng chỉ có thể chiều theo bà ấy, bình thường tôi vẫn luôn đến xem tình hình của bà ấy.”Giang Nguyệt gật đầu.…Khi đến thị trấn, hai người đi xuống xe, đi trên con đường hẹp lát đá, dừng lại trước ngôi nhà nhỏ của Trình Nghênh Xuân.Đêm qua trời mưa to, đường đi có chút lầy lội nên giày dép đều dính bùn đất, ngay cả cổ chân cũng không tránh khỏi.Khoảng sân nơi Trình Nghênh Xuân sống nằm ở cuối con hẻm.Địa hình vị trí này tương đối thấp, nước tù đọng tràn qua đây, phải lội qua nước mới ra đến cửa.“Ai đó?”Cánh cửa cọt kẹt mở ra, Trình Nghênh Xuân nhìn thấy Giang Nguyệt thì mỉm cười, kéo cổ tay cô bước vào trong:“Mời vào!”Giang Nguyệt vừa định quay đầu lại nhìn Thịnh Sóc Thành, bà Trình đã không ngừng kéo cô đi: “Ở cửa có rất nhiều nước, cẩn thận ướt quần, mau vào trong lau đi.”Người đàn ông bị bỏ lại một mình ở cửa: …Lúc trước ông còn không tin, bây giờ thì được tận mắt thấy rồi.Trong mắt bà cụ rõ ràng chỉ nhìn thấy cô gái nhỏ kia, làm sao có thể quan tâm đ ến thằng con rể như ông chứ?Thịnh Sóc Thành bất lực mỉm cười, một mình bước vào ngưỡng cửa, đi vào trong.Không chỉ đọng nước ngoài sân mà bên trong sân nhà gập gềnh ngập nước, hầu như không còn chỗ khô ráo.Căn phòng tất nhiên cũng có chút ẩm ướt, giống như mùi gỗ ngâm lâu ngày trong nước bây giờ bị ẩm mốc.“Sân nhỏ này trời mưa dễ tích nước, đều trở thành ao nước hết rồi.” Trình Nghênh Xuân khom eo, tự nói một mình, cầm cây chổi dựa vào ngưỡng cửa quét nước ra ngoài.Giang Nguyệt thấy vậy cũng vội vàng đi đến, cầm lấy cây chổi trong tay bà:“Bà ngồi nghỉ đi, để cháu làm cho.”Giang Nguyệt di chuyển khéo léo và nhanh nhẹn, quét nước mà không bị bắn tung tóe, rất nhanh nước đã được quét về chỗ cống thoát nước.“Thịnh Sóc Thành, anh còn đứng đó làm gì?” Trình Nghênh Xuân đột ngột quay đầu lại, thẳng thừng hỏi:

Chương 797