Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 804

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 804Nơi đó chứa những ký ức của con gái bà.“Cô có thấy không, ảnh của A Chỉ ấy.”Giang Nguyệt gật đầu, khách khí nói: “Thấy rồi, phu nhân rất đẹp, rất xứng đôi với ngài.”Thịnh Sóc Thành trầm mặc một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.“Xứng đôi?” Ông lặp lại từ này một chút, giễu cợt nói: “Nếu thật sự xứng đôi, sao cô ấy có thể chịu nhiều ấm ức như vậy chứ.”Giọng điệu của ông ta rõ ràng rất lạnh lùng: “Nếu sớm biết những người đó đã nói những gì, tôi đã có thể khiến bọn chúng vĩnh viễn ngậm miệng, một câu cũng không thể nói nữa.”Thịnh Sóc Thành cứ như thể muốn giết người, bầu không khí cũng chùng xuống.“Tôi cho cô ấy tình yêu, sự chở che, cho cô ấy tất cả. Nếu cô ấy muốn tôi đều có thể ra tay. Chúng tôi còn có một đứa con, nhưng vì sao cô ấy còn muốn rời đi?” Thịnh Sóc Thành bắt đầu trở nên đau đớn:“Cô ấy quá ích kỷ.”Giang Nguyệt im lặng, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Thịnh tổng, có lẽ phu nhân không cần sự im lặng của kẻ khác, mà là sự tin tưởng và tôn trọng của ông dành cho bà ấy.”“Ý cô là tôi không tôn trọng vợ tôi?” Giọng nói của Thịnh Sóc Thành đột nhiên trầm xuống:“Giang Nguyệt, tốt nhất cô nên nhận thức được bản thân đang nói gì. Tôi sẽ không vì nể mặt cô hôm nay đã khuyên mẹ vợ tôi mà để cô nói lung tung đâu.”Đối mặt với sự đe doạ của ông ta, Giang Nguyệt nhắm mắt làm ngơ.“Nếu ngài tôn trọng phu nhân, ngài nên hạ mình xuống để bà ấy cảm thấy bình đẳng với ngài, chứ không phải để bà ấy cảm thấy mình như bướm đêm, tự nhốt mình xung quanh ngài!”Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Phu nhân vì tình yêu mà trao cả cuộc đời mình cho ngài, nhưng thứ ngài cho bà ấy là sự bố thí từ trên cao, ngài lại tự cho rằng mình đã cho đi rất nhiều!”Giây phút này, Giang Nguyệt như có thể đồng cảm với Lý Mộc Chỉ, giọng điệu có pha chút bi thương:“Phu nhân vốn có thể sống sót, nếu như ngài có thể thật tâm lắng nghe phu nhân muốn nói cái gì.”Thịnh Sóc Thành gần như tức giận: “Vậy cô nói xem, cô ấy muốn cái gì? Cô là một người không hề có quan hệ gì với cô ấy, sao dám tự cho là hiểu cô ấy hơn tôi!”“Tôi hiểu phu nhân.” Giang Nguyệt thở ra chậm rãi, giọng điệu rất nhẹ: “Chính ngài cũng cảm thấy, ngài yêu một nữ diễn viên kịch nói là phúc phận của phu nhân, thì sao ngài có thể mong chờ người khác tôn trọng phu nhân cơ chứ?”Thịnh Sóc Thành trầm lại.Giống như một mũi tên nhọn, đâm chính xác vào trái tim ông.“Không cần tiễn nữa, tạm biệt.” Giang Nguyệt kéo chặt cổ áo của mình, lạnh lùng nói:“Cho tôi xuống ở ngã tư tiếp theo, cảm ơn.”Tài xế không dám hành động hấp tấp, chờ lệnh của ông chủ.Thịnh Sóc Thành nhắm mắt lại, rõ ràng ông đang đè nén lửa giận trong mình, còn có vài phần không thể mô tả rõ cảm xúc trong lòng.Chiếc xe từ từ dừng lại.Giang Nguyệt thấp giọng nói một câu: “Tạm biệt.” Vừa định mở cửa xuống xe, Thịnh Sóc Thành bỗng nhiên thấp giọng nói:“Khoan đã.”

Chương 804

Nơi đó chứa những ký ức của con gái bà.

“Cô có thấy không, ảnh của A Chỉ ấy.”

Giang Nguyệt gật đầu, khách khí nói: “Thấy rồi, phu nhân rất đẹp, rất xứng đôi với ngài.”

Thịnh Sóc Thành trầm mặc một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Xứng đôi?” Ông lặp lại từ này một chút, giễu cợt nói: “Nếu thật sự xứng đôi, sao cô ấy có thể chịu nhiều ấm ức như vậy chứ.”

Giọng điệu của ông ta rõ ràng rất lạnh lùng: “Nếu sớm biết những người đó đã nói những gì, tôi đã có thể khiến bọn chúng vĩnh viễn ngậm miệng, một câu cũng không thể nói nữa.”

Thịnh Sóc Thành cứ như thể muốn giết người, bầu không khí cũng chùng xuống.

“Tôi cho cô ấy tình yêu, sự chở che, cho cô ấy tất cả. Nếu cô ấy muốn tôi đều có thể ra tay. Chúng tôi còn có một đứa con, nhưng vì sao cô ấy còn muốn rời đi?” Thịnh Sóc Thành bắt đầu trở nên đau đớn:

“Cô ấy quá ích kỷ.”

Giang Nguyệt im lặng, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Thịnh tổng, có lẽ phu nhân không cần sự im lặng của kẻ khác, mà là sự tin tưởng và tôn trọng của ông dành cho bà ấy.”

“Ý cô là tôi không tôn trọng vợ tôi?” Giọng nói của Thịnh Sóc Thành đột nhiên trầm xuống:

“Giang Nguyệt, tốt nhất cô nên nhận thức được bản thân đang nói gì. Tôi sẽ không vì nể mặt cô hôm nay đã khuyên mẹ vợ tôi mà để cô nói lung tung đâu.”

Đối mặt với sự đe doạ của ông ta, Giang Nguyệt nhắm mắt làm ngơ.

“Nếu ngài tôn trọng phu nhân, ngài nên hạ mình xuống để bà ấy cảm thấy bình đẳng với ngài, chứ không phải để bà ấy cảm thấy mình như bướm đêm, tự nhốt mình xung quanh ngài!”

Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Phu nhân vì tình yêu mà trao cả cuộc đời mình cho ngài, nhưng thứ ngài cho bà ấy là sự bố thí từ trên cao, ngài lại tự cho rằng mình đã cho đi rất nhiều!”

Giây phút này, Giang Nguyệt như có thể đồng cảm với Lý Mộc Chỉ, giọng điệu có pha chút bi thương:

“Phu nhân vốn có thể sống sót, nếu như ngài có thể thật tâm lắng nghe phu nhân muốn nói cái gì.”

Thịnh Sóc Thành gần như tức giận: “Vậy cô nói xem, cô ấy muốn cái gì? Cô là một người không hề có quan hệ gì với cô ấy, sao dám tự cho là hiểu cô ấy hơn tôi!”

“Tôi hiểu phu nhân.” Giang Nguyệt thở ra chậm rãi, giọng điệu rất nhẹ: “Chính ngài cũng cảm thấy, ngài yêu một nữ diễn viên kịch nói là phúc phận của phu nhân, thì sao ngài có thể mong chờ người khác tôn trọng phu nhân cơ chứ?”

Thịnh Sóc Thành trầm lại.

Giống như một mũi tên nhọn, đâm chính xác vào trái tim ông.

“Không cần tiễn nữa, tạm biệt.” Giang Nguyệt kéo chặt cổ áo của mình, lạnh lùng nói:

“Cho tôi xuống ở ngã tư tiếp theo, cảm ơn.”

Tài xế không dám hành động hấp tấp, chờ lệnh của ông chủ.

Thịnh Sóc Thành nhắm mắt lại, rõ ràng ông đang đè nén lửa giận trong mình, còn có vài phần không thể mô tả rõ cảm xúc trong lòng.

Chiếc xe từ từ dừng lại.

Giang Nguyệt thấp giọng nói một câu: “Tạm biệt.” Vừa định mở cửa xuống xe, Thịnh Sóc Thành bỗng nhiên thấp giọng nói:

“Khoan đã.”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 804Nơi đó chứa những ký ức của con gái bà.“Cô có thấy không, ảnh của A Chỉ ấy.”Giang Nguyệt gật đầu, khách khí nói: “Thấy rồi, phu nhân rất đẹp, rất xứng đôi với ngài.”Thịnh Sóc Thành trầm mặc một lát, bỗng nhiên nở nụ cười.“Xứng đôi?” Ông lặp lại từ này một chút, giễu cợt nói: “Nếu thật sự xứng đôi, sao cô ấy có thể chịu nhiều ấm ức như vậy chứ.”Giọng điệu của ông ta rõ ràng rất lạnh lùng: “Nếu sớm biết những người đó đã nói những gì, tôi đã có thể khiến bọn chúng vĩnh viễn ngậm miệng, một câu cũng không thể nói nữa.”Thịnh Sóc Thành cứ như thể muốn giết người, bầu không khí cũng chùng xuống.“Tôi cho cô ấy tình yêu, sự chở che, cho cô ấy tất cả. Nếu cô ấy muốn tôi đều có thể ra tay. Chúng tôi còn có một đứa con, nhưng vì sao cô ấy còn muốn rời đi?” Thịnh Sóc Thành bắt đầu trở nên đau đớn:“Cô ấy quá ích kỷ.”Giang Nguyệt im lặng, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Thịnh tổng, có lẽ phu nhân không cần sự im lặng của kẻ khác, mà là sự tin tưởng và tôn trọng của ông dành cho bà ấy.”“Ý cô là tôi không tôn trọng vợ tôi?” Giọng nói của Thịnh Sóc Thành đột nhiên trầm xuống:“Giang Nguyệt, tốt nhất cô nên nhận thức được bản thân đang nói gì. Tôi sẽ không vì nể mặt cô hôm nay đã khuyên mẹ vợ tôi mà để cô nói lung tung đâu.”Đối mặt với sự đe doạ của ông ta, Giang Nguyệt nhắm mắt làm ngơ.“Nếu ngài tôn trọng phu nhân, ngài nên hạ mình xuống để bà ấy cảm thấy bình đẳng với ngài, chứ không phải để bà ấy cảm thấy mình như bướm đêm, tự nhốt mình xung quanh ngài!”Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Phu nhân vì tình yêu mà trao cả cuộc đời mình cho ngài, nhưng thứ ngài cho bà ấy là sự bố thí từ trên cao, ngài lại tự cho rằng mình đã cho đi rất nhiều!”Giây phút này, Giang Nguyệt như có thể đồng cảm với Lý Mộc Chỉ, giọng điệu có pha chút bi thương:“Phu nhân vốn có thể sống sót, nếu như ngài có thể thật tâm lắng nghe phu nhân muốn nói cái gì.”Thịnh Sóc Thành gần như tức giận: “Vậy cô nói xem, cô ấy muốn cái gì? Cô là một người không hề có quan hệ gì với cô ấy, sao dám tự cho là hiểu cô ấy hơn tôi!”“Tôi hiểu phu nhân.” Giang Nguyệt thở ra chậm rãi, giọng điệu rất nhẹ: “Chính ngài cũng cảm thấy, ngài yêu một nữ diễn viên kịch nói là phúc phận của phu nhân, thì sao ngài có thể mong chờ người khác tôn trọng phu nhân cơ chứ?”Thịnh Sóc Thành trầm lại.Giống như một mũi tên nhọn, đâm chính xác vào trái tim ông.“Không cần tiễn nữa, tạm biệt.” Giang Nguyệt kéo chặt cổ áo của mình, lạnh lùng nói:“Cho tôi xuống ở ngã tư tiếp theo, cảm ơn.”Tài xế không dám hành động hấp tấp, chờ lệnh của ông chủ.Thịnh Sóc Thành nhắm mắt lại, rõ ràng ông đang đè nén lửa giận trong mình, còn có vài phần không thể mô tả rõ cảm xúc trong lòng.Chiếc xe từ từ dừng lại.Giang Nguyệt thấp giọng nói một câu: “Tạm biệt.” Vừa định mở cửa xuống xe, Thịnh Sóc Thành bỗng nhiên thấp giọng nói:“Khoan đã.”

Chương 804