Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 932
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 932Tiêu Kỳ Nhiên dứt khoát đáp: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ cho phép cô ấy lấy đi tất cả tài sản mà tôi sở hữu. Chỉ cần… cô ấy cũng đưa tôi đi cùng.”Anh có thể nguyện mất đi toàn bộ tài sản.Miễn là anh có thể ở bên cạnh cô ấy.Giờ khắc này, Ngu Vãn cuối cùng đã hoàn toàn hết hy vọng.Cửa văn phòng lại bị đẩy ra, là Tiết An vội vàng xông vào, trên trán còn nhễ nhại mồ hôi, trông vô cùng bối rối, như thể đã làm sai chuyện gì đó.“Không mua được hoa hồng à?” Tiêu Kỳ Nhiên liếc nhìn cậu ta một cái.Tiết An lắc đầu, nuốt nước miếng: “Hoa hồng đã mua được. Nhưng… Nhưng chị Giang Nguyệt mất tích rồi.”Mất tích?Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên lạnh xuống: “Nói rõ ràng.”Tiết An hít sâu một hơi: “Vừa rồi Tiểu Diệp gọi điện thoại cho tôi, nói ở sân bay không đợi được chị Giang Nguyệt, chị ấy đã không lên chuyến bay lúc bốn giờ!”“Vậy hiện tại cô ấy đang ở đâu?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên căng thẳng, thần kinh cũng căng thẳng theo.Tiết An không dám thở, chỉ cúi đầu nói ra nội dung điều tra của mình:“Giám sát cho thấy một giờ chiều, chị Giang Nguyệt đi ra từ chỗ bà Trình Nghênh Xuân, lên một chiếc taxi đến sân bay. Sau khi xe chạy lên đường cao tốc, liền…”“Nói tiếp!” Tiêu Kỳ Nhiên híp mắt lại, ánh mắt sắc bén thâm trầm, thanh âm cũng lạnh lùng khiếp người.“… Liền mất liên lạc.” Tiết An nói xong bốn chữ cuối cùng, trong lòng cũng trở nên căng thẳng.Đang yên đang lành, một người sống sờ sờ làm sao nói mất liên lạc là mất liên lạc được?Huyệt thái dương của Tiêu Kỳ Nhiên giật giật, anh có một linh cảm không tốt.Anh lập tức đứng dậy khỏi ghế, cầm lấy điện thoại di động cùng áo khoác định đi ra ngoài.Anh phải đi tìm Giang Nguyệt!“Anh muốn đi tìm Giang Nguyệt à?” Ngu Vãn im lặng hồi lâu trong phòng bỗng nhiên lên tiếng. Cô ta nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, bao gồm cả tin tức Giang Nguyệt mất tích.“Tôi biết cô ta đang ở đâu.”Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại.Ngu Vãn đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng, cuồn cuộn sát khí hướng về cô.“Cô ấy đang ở đâu?” Đường gân trên trán Tiêu Kỳ Nhiên nhảy dựng lên, anh hỏi cô ta bằng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng.Anh kiềm chế bản thân để không lập tức lao tới tóm lấy cổ cô ta, hỏi Giang Nguyệt đang ở đâu.Dù cô ta có ác độc đến đâu, anh vẫn duy trì nguyên tắc không động tay động chân với phụ nữ.Ngu Vãn trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười, nhưng nụ cười lại như được ướp lạnh dưới hồ băng:“Anh không tìm được cô ấy đâu… Cô ấy đã chết rồi!”“Anh không tìm được cô ấy đâu, cô ấy đã chết rồi!” Khóe môi Ngu Vãn giống như có một vệt máu:
Chương 932
Tiêu Kỳ Nhiên dứt khoát đáp: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ cho phép cô ấy lấy đi tất cả tài sản mà tôi sở hữu. Chỉ cần… cô ấy cũng đưa tôi đi cùng.”
Anh có thể nguyện mất đi toàn bộ tài sản.
Miễn là anh có thể ở bên cạnh cô ấy.
Giờ khắc này, Ngu Vãn cuối cùng đã hoàn toàn hết hy vọng.
Cửa văn phòng lại bị đẩy ra, là Tiết An vội vàng xông vào, trên trán còn nhễ nhại mồ hôi, trông vô cùng bối rối, như thể đã làm sai chuyện gì đó.
“Không mua được hoa hồng à?” Tiêu Kỳ Nhiên liếc nhìn cậu ta một cái.
Tiết An lắc đầu, nuốt nước miếng: “Hoa hồng đã mua được. Nhưng… Nhưng chị Giang Nguyệt mất tích rồi.”
Mất tích?
Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên lạnh xuống: “Nói rõ ràng.”
Tiết An hít sâu một hơi: “Vừa rồi Tiểu Diệp gọi điện thoại cho tôi, nói ở sân bay không đợi được chị Giang Nguyệt, chị ấy đã không lên chuyến bay lúc bốn giờ!”
“Vậy hiện tại cô ấy đang ở đâu?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên căng thẳng, thần kinh cũng căng thẳng theo.
Tiết An không dám thở, chỉ cúi đầu nói ra nội dung điều tra của mình:
“Giám sát cho thấy một giờ chiều, chị Giang Nguyệt đi ra từ chỗ bà Trình Nghênh Xuân, lên một chiếc taxi đến sân bay. Sau khi xe chạy lên đường cao tốc, liền…”
“Nói tiếp!” Tiêu Kỳ Nhiên híp mắt lại, ánh mắt sắc bén thâm trầm, thanh âm cũng lạnh lùng khiếp người.
“… Liền mất liên lạc.” Tiết An nói xong bốn chữ cuối cùng, trong lòng cũng trở nên căng thẳng.
Đang yên đang lành, một người sống sờ sờ làm sao nói mất liên lạc là mất liên lạc được?
Huyệt thái dương của Tiêu Kỳ Nhiên giật giật, anh có một linh cảm không tốt.
Anh lập tức đứng dậy khỏi ghế, cầm lấy điện thoại di động cùng áo khoác định đi ra ngoài.
Anh phải đi tìm Giang Nguyệt!
“Anh muốn đi tìm Giang Nguyệt à?” Ngu Vãn im lặng hồi lâu trong phòng bỗng nhiên lên tiếng. Cô ta nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, bao gồm cả tin tức Giang Nguyệt mất tích.
“Tôi biết cô ta đang ở đâu.”
Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại.
Ngu Vãn đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng, cuồn cuộn sát khí hướng về cô.
“Cô ấy đang ở đâu?” Đường gân trên trán Tiêu Kỳ Nhiên nhảy dựng lên, anh hỏi cô ta bằng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng.
Anh kiềm chế bản thân để không lập tức lao tới tóm lấy cổ cô ta, hỏi Giang Nguyệt đang ở đâu.
Dù cô ta có ác độc đến đâu, anh vẫn duy trì nguyên tắc không động tay động chân với phụ nữ.
Ngu Vãn trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười, nhưng nụ cười lại như được ướp lạnh dưới hồ băng:
“Anh không tìm được cô ấy đâu… Cô ấy đã chết rồi!”
“Anh không tìm được cô ấy đâu, cô ấy đã chết rồi!” Khóe môi Ngu Vãn giống như có một vệt máu:
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 932Tiêu Kỳ Nhiên dứt khoát đáp: “Nếu đã như vậy, tôi sẽ cho phép cô ấy lấy đi tất cả tài sản mà tôi sở hữu. Chỉ cần… cô ấy cũng đưa tôi đi cùng.”Anh có thể nguyện mất đi toàn bộ tài sản.Miễn là anh có thể ở bên cạnh cô ấy.Giờ khắc này, Ngu Vãn cuối cùng đã hoàn toàn hết hy vọng.Cửa văn phòng lại bị đẩy ra, là Tiết An vội vàng xông vào, trên trán còn nhễ nhại mồ hôi, trông vô cùng bối rối, như thể đã làm sai chuyện gì đó.“Không mua được hoa hồng à?” Tiêu Kỳ Nhiên liếc nhìn cậu ta một cái.Tiết An lắc đầu, nuốt nước miếng: “Hoa hồng đã mua được. Nhưng… Nhưng chị Giang Nguyệt mất tích rồi.”Mất tích?Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên lạnh xuống: “Nói rõ ràng.”Tiết An hít sâu một hơi: “Vừa rồi Tiểu Diệp gọi điện thoại cho tôi, nói ở sân bay không đợi được chị Giang Nguyệt, chị ấy đã không lên chuyến bay lúc bốn giờ!”“Vậy hiện tại cô ấy đang ở đâu?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên căng thẳng, thần kinh cũng căng thẳng theo.Tiết An không dám thở, chỉ cúi đầu nói ra nội dung điều tra của mình:“Giám sát cho thấy một giờ chiều, chị Giang Nguyệt đi ra từ chỗ bà Trình Nghênh Xuân, lên một chiếc taxi đến sân bay. Sau khi xe chạy lên đường cao tốc, liền…”“Nói tiếp!” Tiêu Kỳ Nhiên híp mắt lại, ánh mắt sắc bén thâm trầm, thanh âm cũng lạnh lùng khiếp người.“… Liền mất liên lạc.” Tiết An nói xong bốn chữ cuối cùng, trong lòng cũng trở nên căng thẳng.Đang yên đang lành, một người sống sờ sờ làm sao nói mất liên lạc là mất liên lạc được?Huyệt thái dương của Tiêu Kỳ Nhiên giật giật, anh có một linh cảm không tốt.Anh lập tức đứng dậy khỏi ghế, cầm lấy điện thoại di động cùng áo khoác định đi ra ngoài.Anh phải đi tìm Giang Nguyệt!“Anh muốn đi tìm Giang Nguyệt à?” Ngu Vãn im lặng hồi lâu trong phòng bỗng nhiên lên tiếng. Cô ta nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện, bao gồm cả tin tức Giang Nguyệt mất tích.“Tôi biết cô ta đang ở đâu.”Tiêu Kỳ Nhiên dừng lại.Ngu Vãn đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng, cuồn cuộn sát khí hướng về cô.“Cô ấy đang ở đâu?” Đường gân trên trán Tiêu Kỳ Nhiên nhảy dựng lên, anh hỏi cô ta bằng giọng điệu cực kỳ lạnh lùng.Anh kiềm chế bản thân để không lập tức lao tới tóm lấy cổ cô ta, hỏi Giang Nguyệt đang ở đâu.Dù cô ta có ác độc đến đâu, anh vẫn duy trì nguyên tắc không động tay động chân với phụ nữ.Ngu Vãn trầm mặc vài giây, bỗng nhiên nở nụ cười, nhưng nụ cười lại như được ướp lạnh dưới hồ băng:“Anh không tìm được cô ấy đâu… Cô ấy đã chết rồi!”“Anh không tìm được cô ấy đâu, cô ấy đã chết rồi!” Khóe môi Ngu Vãn giống như có một vệt máu: