Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 948
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 948Trái lại là một nhân vật khó chơi!…Trong bệnh viện.Giang Nguyệt đột nhiên tỉnh lại.Khi cô mở mắt ra không phát ra âm thanh, thế nên Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đều không phát hiện ra.Đôi mắt cô vẫn không thể nhìn rõ do sung huyết, cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra hình dáng người, đầu óc cô cũng trở nên chậm chạp, phải mất một lúc cô mới dần dần nhớ lại mọi chuyện.Cô há miệng, đôi môi khô khốc bị xé toạc, chảy máu.Không phát ra được âm thanh, cô dùng khí âm hừ một tiếng.Chị Trần và Tĩnh Nghi về nấu cơm, Tiểu Diệp canh giữ trong phòng nghe được động tĩnh thì ngẩng đầu, khi chạm vào ánh mắt hỗn độn của Giang Nguyệt, Tiểu Diệp gần như muốn rơi lệ.“Chị Giang Nguyệt!” Cô ấy khóc muốn nhào tới nhưng lại tạm thời dừng lại, gào khóc:“Cuối cùng chị cũng tỉnh…”Giang Nguyệt há miệng, mấp máy khẩu hình nói hai chữ: Uống nước.Tiểu Diệp vừa khóc vừa cười, liên tục nói ‘được’ rồi lập tức vui vẻ muốn ra ngoài lấy nước cho Giang Nguyệt, lúc vừa ra khỏi phòng, cô ấy đụng phải Kiều Cẩn Nhuận đang đi tới.Mấy ngày nay, Kiều Cẩn Nhuận đều nghĩ cách cứu Tiêu Kỳ Nhiên, trong mắt đầy tơ máu.Hôm nay tình trạng của Tiêu Kỳ Nhiên đã khá hơn một chút nên anh có thể tranh thủ thời gian đến thăm Giang Nguyệt.“Bác sĩ Kiều, chị Giang Nguyệt tỉnh rồi!” Tiểu Diệp kích động hận không thể công bố tin tức này với cả thế giới:“Chị ấy muốn uống nước, tôi đi lấy nước nóng cho chị ấy.”Bước vào phòng bệnh, Kiều Cẩn Nhuận nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang nằm trên giường với khuôn mặt nhợt nhạt.Giống như gặp lại sau một thời gian dài xa cách, cũng giống như lần đầu gặp gỡ.Anh ta nghiêm túc nhìn Giang Nguyệt.Rõ ràng cô vẫn là cô nhưng vẫn có thể cảm nhận được có điều gì đó khác biệt ở cô.Thị lực của Giang Nguyệt vẫn chưa khôi phục, cô chỉ có thể dựa vào cảm giác mà phán đoán người tiến vào là một người đàn ông.“Tỉnh rồi sao?” Giọng nói Kiều Cẩn Nhuận ôn hòa, phát giác ánh mắt cô không có ánh sáng liền hỏi: “Nhìn rõ chưa?”Hóa ra là bác sĩ Kiều.Giang Nguyệt gật đầu, lại lắc đầu.Kiều Cẩn Nhuận hiểu ý cô, giúp cô tổng kết: “Có thể cảm nhận được đồ đạc nhưng không thấy rõ.”Giang Nguyệt cảm kích gật đầu.Kiều Cẩn Nhuận: “Có đói không?”Giang Nguyệt lắc đầu, cô vừa tỉnh lại, dạ dày còn chưa có cảm giác gì.Kiều Cẩn Nhuận: “Có khát không?”Lần này Giang Nguyệt gật đầu.
Chương 948
Trái lại là một nhân vật khó chơi!
…
Trong bệnh viện.
Giang Nguyệt đột nhiên tỉnh lại.
Khi cô mở mắt ra không phát ra âm thanh, thế nên Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đều không phát hiện ra.
Đôi mắt cô vẫn không thể nhìn rõ do sung huyết, cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra hình dáng người, đầu óc cô cũng trở nên chậm chạp, phải mất một lúc cô mới dần dần nhớ lại mọi chuyện.
Cô há miệng, đôi môi khô khốc bị xé toạc, chảy máu.
Không phát ra được âm thanh, cô dùng khí âm hừ một tiếng.
Chị Trần và Tĩnh Nghi về nấu cơm, Tiểu Diệp canh giữ trong phòng nghe được động tĩnh thì ngẩng đầu, khi chạm vào ánh mắt hỗn độn của Giang Nguyệt, Tiểu Diệp gần như muốn rơi lệ.
“Chị Giang Nguyệt!” Cô ấy khóc muốn nhào tới nhưng lại tạm thời dừng lại, gào khóc:
“Cuối cùng chị cũng tỉnh…”
Giang Nguyệt há miệng, mấp máy khẩu hình nói hai chữ: Uống nước.
Tiểu Diệp vừa khóc vừa cười, liên tục nói ‘được’ rồi lập tức vui vẻ muốn ra ngoài lấy nước cho Giang Nguyệt, lúc vừa ra khỏi phòng, cô ấy đụng phải Kiều Cẩn Nhuận đang đi tới.
Mấy ngày nay, Kiều Cẩn Nhuận đều nghĩ cách cứu Tiêu Kỳ Nhiên, trong mắt đầy tơ máu.
Hôm nay tình trạng của Tiêu Kỳ Nhiên đã khá hơn một chút nên anh có thể tranh thủ thời gian đến thăm Giang Nguyệt.
“Bác sĩ Kiều, chị Giang Nguyệt tỉnh rồi!” Tiểu Diệp kích động hận không thể công bố tin tức này với cả thế giới:
“Chị ấy muốn uống nước, tôi đi lấy nước nóng cho chị ấy.”
Bước vào phòng bệnh, Kiều Cẩn Nhuận nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang nằm trên giường với khuôn mặt nhợt nhạt.
Giống như gặp lại sau một thời gian dài xa cách, cũng giống như lần đầu gặp gỡ.
Anh ta nghiêm túc nhìn Giang Nguyệt.
Rõ ràng cô vẫn là cô nhưng vẫn có thể cảm nhận được có điều gì đó khác biệt ở cô.
Thị lực của Giang Nguyệt vẫn chưa khôi phục, cô chỉ có thể dựa vào cảm giác mà phán đoán người tiến vào là một người đàn ông.
“Tỉnh rồi sao?” Giọng nói Kiều Cẩn Nhuận ôn hòa, phát giác ánh mắt cô không có ánh sáng liền hỏi: “Nhìn rõ chưa?”
Hóa ra là bác sĩ Kiều.
Giang Nguyệt gật đầu, lại lắc đầu.
Kiều Cẩn Nhuận hiểu ý cô, giúp cô tổng kết: “Có thể cảm nhận được đồ đạc nhưng không thấy rõ.”
Giang Nguyệt cảm kích gật đầu.
Kiều Cẩn Nhuận: “Có đói không?”
Giang Nguyệt lắc đầu, cô vừa tỉnh lại, dạ dày còn chưa có cảm giác gì.
Kiều Cẩn Nhuận: “Có khát không?”
Lần này Giang Nguyệt gật đầu.
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 948Trái lại là một nhân vật khó chơi!…Trong bệnh viện.Giang Nguyệt đột nhiên tỉnh lại.Khi cô mở mắt ra không phát ra âm thanh, thế nên Tĩnh Nghi và Tiểu Diệp đều không phát hiện ra.Đôi mắt cô vẫn không thể nhìn rõ do sung huyết, cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra hình dáng người, đầu óc cô cũng trở nên chậm chạp, phải mất một lúc cô mới dần dần nhớ lại mọi chuyện.Cô há miệng, đôi môi khô khốc bị xé toạc, chảy máu.Không phát ra được âm thanh, cô dùng khí âm hừ một tiếng.Chị Trần và Tĩnh Nghi về nấu cơm, Tiểu Diệp canh giữ trong phòng nghe được động tĩnh thì ngẩng đầu, khi chạm vào ánh mắt hỗn độn của Giang Nguyệt, Tiểu Diệp gần như muốn rơi lệ.“Chị Giang Nguyệt!” Cô ấy khóc muốn nhào tới nhưng lại tạm thời dừng lại, gào khóc:“Cuối cùng chị cũng tỉnh…”Giang Nguyệt há miệng, mấp máy khẩu hình nói hai chữ: Uống nước.Tiểu Diệp vừa khóc vừa cười, liên tục nói ‘được’ rồi lập tức vui vẻ muốn ra ngoài lấy nước cho Giang Nguyệt, lúc vừa ra khỏi phòng, cô ấy đụng phải Kiều Cẩn Nhuận đang đi tới.Mấy ngày nay, Kiều Cẩn Nhuận đều nghĩ cách cứu Tiêu Kỳ Nhiên, trong mắt đầy tơ máu.Hôm nay tình trạng của Tiêu Kỳ Nhiên đã khá hơn một chút nên anh có thể tranh thủ thời gian đến thăm Giang Nguyệt.“Bác sĩ Kiều, chị Giang Nguyệt tỉnh rồi!” Tiểu Diệp kích động hận không thể công bố tin tức này với cả thế giới:“Chị ấy muốn uống nước, tôi đi lấy nước nóng cho chị ấy.”Bước vào phòng bệnh, Kiều Cẩn Nhuận nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang nằm trên giường với khuôn mặt nhợt nhạt.Giống như gặp lại sau một thời gian dài xa cách, cũng giống như lần đầu gặp gỡ.Anh ta nghiêm túc nhìn Giang Nguyệt.Rõ ràng cô vẫn là cô nhưng vẫn có thể cảm nhận được có điều gì đó khác biệt ở cô.Thị lực của Giang Nguyệt vẫn chưa khôi phục, cô chỉ có thể dựa vào cảm giác mà phán đoán người tiến vào là một người đàn ông.“Tỉnh rồi sao?” Giọng nói Kiều Cẩn Nhuận ôn hòa, phát giác ánh mắt cô không có ánh sáng liền hỏi: “Nhìn rõ chưa?”Hóa ra là bác sĩ Kiều.Giang Nguyệt gật đầu, lại lắc đầu.Kiều Cẩn Nhuận hiểu ý cô, giúp cô tổng kết: “Có thể cảm nhận được đồ đạc nhưng không thấy rõ.”Giang Nguyệt cảm kích gật đầu.Kiều Cẩn Nhuận: “Có đói không?”Giang Nguyệt lắc đầu, cô vừa tỉnh lại, dạ dày còn chưa có cảm giác gì.Kiều Cẩn Nhuận: “Có khát không?”Lần này Giang Nguyệt gật đầu.