Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 951

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 951Tô Gia Lan mỉm cười: “Cô gái, xin chào.”Tĩnh Nghi nhận ra bà ta, cũng mở miệng chào hỏi: “Xin chào Tô phu nhân.”Tô Gia Lan được người ta đẩy vào phòng bệnh, ánh mắt ẩn ý từ ái nhìn Giang Nguyệt:“Nghe nói cô bị thương cũng rất nghiêm trọng nên tôi cố ý tới thăm. Cô thấy khá hơn chưa?”“Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn phu nhân đã quan tâm.”Giang Nguyệt dựa vào đầu giường, nhìn vị khách không mời mà đến này, biểu cảm của cô rất bình tĩnh, cũng nhạy cảm nhận ra điều gì đó.Giang Nguyệt hiểu rất rõ Tô Gia Lan.Chắc chắn bà không thể đặc biệt tới thăm cô.Tô Gia Lan am hiểu nhất là dùng cách thức mềm mỏng để đâm người khác.“Đã lâu không gặp, không nghĩ tới lần gặp mặt này lại ở trong bệnh viện, cô và A Nhiên còn bị thương nặng như vậy, thật sự khiến người ta lo lắng.”Giang Nguyệt im lặng, chờ bà ta nói hết lời.“Tôi nghe nói vì cứu cô nên A Nhiên mới bị thương?”Giang Nguyệt: “… Vâng.”Nhận được câu trả lời khẳng định, Tô Gia Lan giả vờ thở dài một tiếng, lấy tay che môi: “Giang Nguyệt, cô cũng là người đi theo A Nhhiên, lần này xảy ra chuyện như vậy, tôi rất thất vọng với cô.”Tĩnh Nghi biến sắc: “Phu nhân, chị Giang Nguyệt còn chưa khôi phục hoàn toàn, bà vẫn nên đi ra ngoài trước đi.”“Cô gái, ở đây không có chỗ cho cô nói chuyện.” Tô Gia Lan nghiêng đầu nhìn về phía Tĩnh Nghi, âm thanh lạnh lùng:“Cô đi ra ngoài.”Bà ta thể hiện khí thế của người có tiền có quyền, Tĩnh Nghi sửng sốt vài giây.Giang Nguyệt hít sâu một hơi, cười với Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, em đi ra ngoài trước đi, chị nói chuyện riêng với Tô phu nhân.”Trong phòng bệnh chỉ còn lại Giang Nguyệt và Tô Gia Lan.Sau khi im lặng, Tô Gia Lan hắng giọng, đoan trang đứng thẳng lưng: “Giang Nguyệt, tôi còn tưởng rằng cô có thể giữ lời.”Giang Nguyệt nhìn bà ta, biết bà ta đang nói cái gì.Lần trước nói chuyện với Tô Gia Lan là vì bà ta bắt buộc cô phải cản trở quan hệ giữa Tần Di Di và Tiêu Kỳ Nhiên.“Lúc đó không phải cô nói hay lắm sao? Sao bây giờ lại dây dưa với A Nhiên?” Tô Gia Lan nhíu mày, trong giọng nói đầy trách cứ:“Nói dối quá nhiều sẽ bị trời phạt.”Giang Nguyệt nhếch môi, lại không thể nói ra một chữ phản bác.Bà ta nói đúng…Tô Gia Lan xoay xe lăn, đến gần giường Giang Nguyệt, âm thanh cũng đột nhiên cao lên: “Bây giờ A Nhiên bị thương nghiêm trọng như vậy, cô không cảm thấy áy náy sao?”Giang Nguyệt: “Tôi không biết… Bây giờ anh ấy thế nào rồi?”“Ồ.” Tô Gia Lan giống như nghe được chuyện cười, bỗng nhiên cười lạnh:“Cô khiến nó bị thương nghiêm trọng, vậy mà bây giờ chỉ nhẹ nhàng nói một câu ‘Tôi không biết’?”

Chương 951

Tô Gia Lan mỉm cười: “Cô gái, xin chào.”

Tĩnh Nghi nhận ra bà ta, cũng mở miệng chào hỏi: “Xin chào Tô phu nhân.”

Tô Gia Lan được người ta đẩy vào phòng bệnh, ánh mắt ẩn ý từ ái nhìn Giang Nguyệt:

“Nghe nói cô bị thương cũng rất nghiêm trọng nên tôi cố ý tới thăm. Cô thấy khá hơn chưa?”

“Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn phu nhân đã quan tâm.”

Giang Nguyệt dựa vào đầu giường, nhìn vị khách không mời mà đến này, biểu cảm của cô rất bình tĩnh, cũng nhạy cảm nhận ra điều gì đó.

Giang Nguyệt hiểu rất rõ Tô Gia Lan.

Chắc chắn bà không thể đặc biệt tới thăm cô.

Tô Gia Lan am hiểu nhất là dùng cách thức mềm mỏng để đâm người khác.

“Đã lâu không gặp, không nghĩ tới lần gặp mặt này lại ở trong bệnh viện, cô và A Nhiên còn bị thương nặng như vậy, thật sự khiến người ta lo lắng.”

Giang Nguyệt im lặng, chờ bà ta nói hết lời.

“Tôi nghe nói vì cứu cô nên A Nhiên mới bị thương?”

Giang Nguyệt: “… Vâng.”

Nhận được câu trả lời khẳng định, Tô Gia Lan giả vờ thở dài một tiếng, lấy tay che môi: “Giang Nguyệt, cô cũng là người đi theo A Nhhiên, lần này xảy ra chuyện như vậy, tôi rất thất vọng với cô.”

Tĩnh Nghi biến sắc: “Phu nhân, chị Giang Nguyệt còn chưa khôi phục hoàn toàn, bà vẫn nên đi ra ngoài trước đi.”

“Cô gái, ở đây không có chỗ cho cô nói chuyện.” Tô Gia Lan nghiêng đầu nhìn về phía Tĩnh Nghi, âm thanh lạnh lùng:

“Cô đi ra ngoài.”

Bà ta thể hiện khí thế của người có tiền có quyền, Tĩnh Nghi sửng sốt vài giây.

Giang Nguyệt hít sâu một hơi, cười với Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, em đi ra ngoài trước đi, chị nói chuyện riêng với Tô phu nhân.”

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Giang Nguyệt và Tô Gia Lan.

Sau khi im lặng, Tô Gia Lan hắng giọng, đoan trang đứng thẳng lưng: “Giang Nguyệt, tôi còn tưởng rằng cô có thể giữ lời.”

Giang Nguyệt nhìn bà ta, biết bà ta đang nói cái gì.

Lần trước nói chuyện với Tô Gia Lan là vì bà ta bắt buộc cô phải cản trở quan hệ giữa Tần Di Di và Tiêu Kỳ Nhiên.

“Lúc đó không phải cô nói hay lắm sao? Sao bây giờ lại dây dưa với A Nhiên?” Tô Gia Lan nhíu mày, trong giọng nói đầy trách cứ:

“Nói dối quá nhiều sẽ bị trời phạt.”

Giang Nguyệt nhếch môi, lại không thể nói ra một chữ phản bác.

Bà ta nói đúng…

Tô Gia Lan xoay xe lăn, đến gần giường Giang Nguyệt, âm thanh cũng đột nhiên cao lên: “Bây giờ A Nhiên bị thương nghiêm trọng như vậy, cô không cảm thấy áy náy sao?”

Giang Nguyệt: “Tôi không biết… Bây giờ anh ấy thế nào rồi?”

“Ồ.” Tô Gia Lan giống như nghe được chuyện cười, bỗng nhiên cười lạnh:

“Cô khiến nó bị thương nghiêm trọng, vậy mà bây giờ chỉ nhẹ nhàng nói một câu ‘Tôi không biết’?”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 951Tô Gia Lan mỉm cười: “Cô gái, xin chào.”Tĩnh Nghi nhận ra bà ta, cũng mở miệng chào hỏi: “Xin chào Tô phu nhân.”Tô Gia Lan được người ta đẩy vào phòng bệnh, ánh mắt ẩn ý từ ái nhìn Giang Nguyệt:“Nghe nói cô bị thương cũng rất nghiêm trọng nên tôi cố ý tới thăm. Cô thấy khá hơn chưa?”“Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn phu nhân đã quan tâm.”Giang Nguyệt dựa vào đầu giường, nhìn vị khách không mời mà đến này, biểu cảm của cô rất bình tĩnh, cũng nhạy cảm nhận ra điều gì đó.Giang Nguyệt hiểu rất rõ Tô Gia Lan.Chắc chắn bà không thể đặc biệt tới thăm cô.Tô Gia Lan am hiểu nhất là dùng cách thức mềm mỏng để đâm người khác.“Đã lâu không gặp, không nghĩ tới lần gặp mặt này lại ở trong bệnh viện, cô và A Nhiên còn bị thương nặng như vậy, thật sự khiến người ta lo lắng.”Giang Nguyệt im lặng, chờ bà ta nói hết lời.“Tôi nghe nói vì cứu cô nên A Nhiên mới bị thương?”Giang Nguyệt: “… Vâng.”Nhận được câu trả lời khẳng định, Tô Gia Lan giả vờ thở dài một tiếng, lấy tay che môi: “Giang Nguyệt, cô cũng là người đi theo A Nhhiên, lần này xảy ra chuyện như vậy, tôi rất thất vọng với cô.”Tĩnh Nghi biến sắc: “Phu nhân, chị Giang Nguyệt còn chưa khôi phục hoàn toàn, bà vẫn nên đi ra ngoài trước đi.”“Cô gái, ở đây không có chỗ cho cô nói chuyện.” Tô Gia Lan nghiêng đầu nhìn về phía Tĩnh Nghi, âm thanh lạnh lùng:“Cô đi ra ngoài.”Bà ta thể hiện khí thế của người có tiền có quyền, Tĩnh Nghi sửng sốt vài giây.Giang Nguyệt hít sâu một hơi, cười với Tĩnh Nghi: “Tĩnh Nghi, em đi ra ngoài trước đi, chị nói chuyện riêng với Tô phu nhân.”Trong phòng bệnh chỉ còn lại Giang Nguyệt và Tô Gia Lan.Sau khi im lặng, Tô Gia Lan hắng giọng, đoan trang đứng thẳng lưng: “Giang Nguyệt, tôi còn tưởng rằng cô có thể giữ lời.”Giang Nguyệt nhìn bà ta, biết bà ta đang nói cái gì.Lần trước nói chuyện với Tô Gia Lan là vì bà ta bắt buộc cô phải cản trở quan hệ giữa Tần Di Di và Tiêu Kỳ Nhiên.“Lúc đó không phải cô nói hay lắm sao? Sao bây giờ lại dây dưa với A Nhiên?” Tô Gia Lan nhíu mày, trong giọng nói đầy trách cứ:“Nói dối quá nhiều sẽ bị trời phạt.”Giang Nguyệt nhếch môi, lại không thể nói ra một chữ phản bác.Bà ta nói đúng…Tô Gia Lan xoay xe lăn, đến gần giường Giang Nguyệt, âm thanh cũng đột nhiên cao lên: “Bây giờ A Nhiên bị thương nghiêm trọng như vậy, cô không cảm thấy áy náy sao?”Giang Nguyệt: “Tôi không biết… Bây giờ anh ấy thế nào rồi?”“Ồ.” Tô Gia Lan giống như nghe được chuyện cười, bỗng nhiên cười lạnh:“Cô khiến nó bị thương nghiêm trọng, vậy mà bây giờ chỉ nhẹ nhàng nói một câu ‘Tôi không biết’?”

Chương 951