Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 967
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 967Toàn thân cô ướt đẫm, mà chiếc siêu xe này đắt đỏ hiện đại, nếu như cô bước vào, không phải sẽ làm dơ bẩn bên trong xe ư?Giang Nguyệt khó xử trả lời: “Tôi lên sẽ làm bẩn xe của ngài.”Tiêu Kỳ Nhiên nhíu mày.“Giang…” Anh dừng lại vài giây, hình như đang nghĩ đến tên cô.“Tiêu tổng, tôi tên là Giang Nguyệt.” Giang Nguyệt lập tức bổ sung.“Ừ, tôi không thích nhắc lại lần thứ hai.” Vẻ mặt Tiêu Kỳ Nhiên không còn kiên nhẫn:“Mười giây, lên xe.”Nói đến điều này, Giang Nguyệt hình như cũng không có lý do gì để từ chối. Huống chi tên họ Nam kia sẽ không dễ dàng mà buông tha cho cô, vì thế cô quyết định mở cửa xe, ngồi vào.Trong nháy mắt cửa xe đóng lại, tiếng mưa bên ngoài cũng bị ngăn cách.Giang Nguyệt toàn thân ướt đẫm, thật cẩn thận ngồi bên cạnh Tiêu Kỳ Nhiên.Cô cố gắng duy trì khoảng cách càng xa càng tốt.Tiết An nhiệt tình, lấy khăn mặt đưa tới cho cô.“Cảm ơn cậu.”Giang Nguyệt dùng hai tay nhận lấy, cô cẩn thận dùng khăn mặt lau đi toàn bộ nước mưa trên người, cố gắng hết sức để không tạo ra âm thanh.Cho dù không nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cũng có thể cảm giác được, khi anh ngồi trong xe cảm giác cũng cao quý hơn nhiều khi ở trong quán bar.Động tác lau tóc của Giang Nguyệt nhanh nhẹn, thoắt cái liền dùng khăn mặt quấn tóc lại, sau đó ngoan ngoãn ngồi yên, ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.Bên trong xe rất yên tĩnh.“Tên là gì?” Tiêu Kỳ Nhiên hỏi một lần nữa.“Giang Nguyệt”“Địa chỉ nhà.”“Nhà tôi bán trả nợ rồi, hiện tại không có nhà.”“Cha mẹ và anh chị em đâu?”“Bố tôi đã qua đời, mẹ tái giá, còn có em trai chắc là đang ở trong sòng bạc.”Câu trả lời đơn giản nhưng khiến Tiết An vừa nghe được trong lòng đã kinh hồn bạt vía, không thể nói là do Tiêu tổng hỏi quá lạnh lùng, hay vì Giang Nguyệt trả lời quá bình tĩnh.Tóm lại, hai kẻ này đều vô tình như nhau.Dừng lại một lúc, Tiêu Kỳ Nhiên tiếp tục đặt câu hỏi.“Tốt nghiệp chưa?”“Vừa tốt nghiệp được nửa năm.”“Bây giờ đang độc thân?”Vấn đề này vừa mới xuất hiện, Giang Nguyệt liền cười khổ: “Tiêu tổng, nhìn bộ dạng tôi trông giống như đã có bạn trai sao?”Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng mặt nhìn về phía cô.Vài giây sau, anh cũng cười khẽ một tiếng: “Là tôi nghĩ nhiều rồi.”
Chương 967
Toàn thân cô ướt đẫm, mà chiếc siêu xe này đắt đỏ hiện đại, nếu như cô bước vào, không phải sẽ làm dơ bẩn bên trong xe ư?
Giang Nguyệt khó xử trả lời: “Tôi lên sẽ làm bẩn xe của ngài.”
Tiêu Kỳ Nhiên nhíu mày.
“Giang…” Anh dừng lại vài giây, hình như đang nghĩ đến tên cô.
“Tiêu tổng, tôi tên là Giang Nguyệt.” Giang Nguyệt lập tức bổ sung.
“Ừ, tôi không thích nhắc lại lần thứ hai.” Vẻ mặt Tiêu Kỳ Nhiên không còn kiên nhẫn:
“Mười giây, lên xe.”
Nói đến điều này, Giang Nguyệt hình như cũng không có lý do gì để từ chối. Huống chi tên họ Nam kia sẽ không dễ dàng mà buông tha cho cô, vì thế cô quyết định mở cửa xe, ngồi vào.
Trong nháy mắt cửa xe đóng lại, tiếng mưa bên ngoài cũng bị ngăn cách.
Giang Nguyệt toàn thân ướt đẫm, thật cẩn thận ngồi bên cạnh Tiêu Kỳ Nhiên.
Cô cố gắng duy trì khoảng cách càng xa càng tốt.
Tiết An nhiệt tình, lấy khăn mặt đưa tới cho cô.
“Cảm ơn cậu.”
Giang Nguyệt dùng hai tay nhận lấy, cô cẩn thận dùng khăn mặt lau đi toàn bộ nước mưa trên người, cố gắng hết sức để không tạo ra âm thanh.
Cho dù không nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cũng có thể cảm giác được, khi anh ngồi trong xe cảm giác cũng cao quý hơn nhiều khi ở trong quán bar.
Động tác lau tóc của Giang Nguyệt nhanh nhẹn, thoắt cái liền dùng khăn mặt quấn tóc lại, sau đó ngoan ngoãn ngồi yên, ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
Bên trong xe rất yên tĩnh.
“Tên là gì?” Tiêu Kỳ Nhiên hỏi một lần nữa.
“Giang Nguyệt”
“Địa chỉ nhà.”
“Nhà tôi bán trả nợ rồi, hiện tại không có nhà.”
“Cha mẹ và anh chị em đâu?”
“Bố tôi đã qua đời, mẹ tái giá, còn có em trai chắc là đang ở trong sòng bạc.”
Câu trả lời đơn giản nhưng khiến Tiết An vừa nghe được trong lòng đã kinh hồn bạt vía, không thể nói là do Tiêu tổng hỏi quá lạnh lùng, hay vì Giang Nguyệt trả lời quá bình tĩnh.
Tóm lại, hai kẻ này đều vô tình như nhau.
Dừng lại một lúc, Tiêu Kỳ Nhiên tiếp tục đặt câu hỏi.
“Tốt nghiệp chưa?”
“Vừa tốt nghiệp được nửa năm.”
“Bây giờ đang độc thân?”
Vấn đề này vừa mới xuất hiện, Giang Nguyệt liền cười khổ: “Tiêu tổng, nhìn bộ dạng tôi trông giống như đã có bạn trai sao?”
Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng mặt nhìn về phía cô.
Vài giây sau, anh cũng cười khẽ một tiếng: “Là tôi nghĩ nhiều rồi.”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 967Toàn thân cô ướt đẫm, mà chiếc siêu xe này đắt đỏ hiện đại, nếu như cô bước vào, không phải sẽ làm dơ bẩn bên trong xe ư?Giang Nguyệt khó xử trả lời: “Tôi lên sẽ làm bẩn xe của ngài.”Tiêu Kỳ Nhiên nhíu mày.“Giang…” Anh dừng lại vài giây, hình như đang nghĩ đến tên cô.“Tiêu tổng, tôi tên là Giang Nguyệt.” Giang Nguyệt lập tức bổ sung.“Ừ, tôi không thích nhắc lại lần thứ hai.” Vẻ mặt Tiêu Kỳ Nhiên không còn kiên nhẫn:“Mười giây, lên xe.”Nói đến điều này, Giang Nguyệt hình như cũng không có lý do gì để từ chối. Huống chi tên họ Nam kia sẽ không dễ dàng mà buông tha cho cô, vì thế cô quyết định mở cửa xe, ngồi vào.Trong nháy mắt cửa xe đóng lại, tiếng mưa bên ngoài cũng bị ngăn cách.Giang Nguyệt toàn thân ướt đẫm, thật cẩn thận ngồi bên cạnh Tiêu Kỳ Nhiên.Cô cố gắng duy trì khoảng cách càng xa càng tốt.Tiết An nhiệt tình, lấy khăn mặt đưa tới cho cô.“Cảm ơn cậu.”Giang Nguyệt dùng hai tay nhận lấy, cô cẩn thận dùng khăn mặt lau đi toàn bộ nước mưa trên người, cố gắng hết sức để không tạo ra âm thanh.Cho dù không nhìn người đàn ông bên cạnh, cô cũng có thể cảm giác được, khi anh ngồi trong xe cảm giác cũng cao quý hơn nhiều khi ở trong quán bar.Động tác lau tóc của Giang Nguyệt nhanh nhẹn, thoắt cái liền dùng khăn mặt quấn tóc lại, sau đó ngoan ngoãn ngồi yên, ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.Bên trong xe rất yên tĩnh.“Tên là gì?” Tiêu Kỳ Nhiên hỏi một lần nữa.“Giang Nguyệt”“Địa chỉ nhà.”“Nhà tôi bán trả nợ rồi, hiện tại không có nhà.”“Cha mẹ và anh chị em đâu?”“Bố tôi đã qua đời, mẹ tái giá, còn có em trai chắc là đang ở trong sòng bạc.”Câu trả lời đơn giản nhưng khiến Tiết An vừa nghe được trong lòng đã kinh hồn bạt vía, không thể nói là do Tiêu tổng hỏi quá lạnh lùng, hay vì Giang Nguyệt trả lời quá bình tĩnh.Tóm lại, hai kẻ này đều vô tình như nhau.Dừng lại một lúc, Tiêu Kỳ Nhiên tiếp tục đặt câu hỏi.“Tốt nghiệp chưa?”“Vừa tốt nghiệp được nửa năm.”“Bây giờ đang độc thân?”Vấn đề này vừa mới xuất hiện, Giang Nguyệt liền cười khổ: “Tiêu tổng, nhìn bộ dạng tôi trông giống như đã có bạn trai sao?”Tiêu Kỳ Nhiên nghiêng mặt nhìn về phía cô.Vài giây sau, anh cũng cười khẽ một tiếng: “Là tôi nghĩ nhiều rồi.”