Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 971
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 971“Dừng xe.”Dưới sự ra lệnh của Tiêu Kỳ Nhiên, chiếc xe dừng lại ngay lập tức. Tiết An tắt máy, quay đầu nhìn về phía hai người ở hàng ghế sau, chờ mệnh lệnh kế tiếp.Giọng nói của người đàn ông điềm nhiên vang lên: “Xuống xe đi ăn khuya.”Tiết An “A” một tiếng, ngồi yên không nhúc nhích, cậu ta cho rằng Tiêu Kỳ Nhiên nói hai người bọn họ muốn xuống xe ăn khuya:“Vậy tôi ở trên xe chờ hai người.”Lông mày Tiêu Kỳ Nhiên nhíu lại, giọng điệu càng trầm đi: “Tiết An, tôi bảo cậu xuống xe ăn khuya đi.”Lần này Tiết An mới hiểu được vấn đề, chính là ông chủ đang muốn đá cậu ta ra ngoài.…Chẳng bao lâu, trong xe chỉ còn lại hai người.Trong xe vẫn luôn bật điều hòa, khăn mặt quấn tóc gần như đã khô, Giang Nguyệt đưa tay mở khăn mặt ra, để tóc xõa sau vai. Nhận thấy Tiêu Kỳ Nhiên đang nhìn mình, cô quay đầu định chủ động đáp lời, ai ngờ Tiêu Kỳ Nhiên lại bất ngờ nắm chặt cổ tay cô.Rõ ràng là người trưởng thành, nhưng cổ tay Giang Nguyệt lại nhỏ đến không thể nắm chặt được.Giang Nguyệt bị mưa dầm ướt đẫm người, tuy rằng trong xe bật hệ thống sưởi ấm, nhưng làn da của cô vẫn lạnh lẽo, trái ngược rõ ràng với bàn tay ấm áp khô ráo của anh.Động tác đột nhiên của Tiêu Kỳ Nhiên khiến hơi thở của Giang Nguyệt ngưng lại một khắc. Cô há miệng muốn nói cái gì đó, nhưng Tiêu Kỳ Nhiên lại kéo cô vào trong ngực, để thân thể nhỏ bé nằm trong ngực mình.Trên người cô là cảm giác ẩm ướt của nước mưa, nhưng kỳ lạ rằng anh cũng không cảm thấy khó chịu, bởi vì trên người cô có một loại hương thơm kỳ lạ.Hương thơm này giống như một bông hoa hồng được nước mưa rũ sạch mọi bụi trần vậy.Giang Nguyệt trong đầu ngơ ngác, hơi thở bị người đàn ông xa lạ bao vây làm cho cô luống cuống tay chân, không dám giãy dụa, cũng không dám đáp lại.Giãy dụa? Cô có thể giãy dụa chạy khỏi anh ta sao?Trả lời? Cô trả lời được cái gì đây?Cho dù Giang Nguyệt có trang điểm đậm đến đâu, ăn mặc có thiếu vải, gợi cảm đến đâu thì cũng không thay đổi được bản chất ngây ngô non nớt của cô.Lúc này, cơ thể cô cứng nhắc, giống như một khúc gỗ khô và cứng. Tiêu Kỳ Nhiên buông tay ra khỏi cổ tay cô, ôm eo cô, vòng tay che chở cô vào lòng.Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Tiêu Kỳ Nhiên vô thức nuốt khan một cái, giọng nói khàn khàn:“Cô có biết cách lấy lòng kẻ khác không?”Nếu Giang Nguyệt thẳng thắn nói một câu “Không”, thì có vẻ như cô đã thành thật. Nhưng sợi dây cương trong lòng không cho phép làm điều đó, cô bướng bỉnh thốt lên:“Tôi rất thành thạo.”Người đàn ông cười khẽ một tiếng, bàn tay dùng sức nắm chặt eo cô, nhưng anh cũng không hoài nghi cô: “Còn phải xem biểu hiện của cô.”Giang Nguyệt hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng nói với mình: “Sớm muộn gì cũng trải qua thôi mà!”
Chương 971
“Dừng xe.”
Dưới sự ra lệnh của Tiêu Kỳ Nhiên, chiếc xe dừng lại ngay lập tức. Tiết An tắt máy, quay đầu nhìn về phía hai người ở hàng ghế sau, chờ mệnh lệnh kế tiếp.
Giọng nói của người đàn ông điềm nhiên vang lên: “Xuống xe đi ăn khuya.”
Tiết An “A” một tiếng, ngồi yên không nhúc nhích, cậu ta cho rằng Tiêu Kỳ Nhiên nói hai người bọn họ muốn xuống xe ăn khuya:
“Vậy tôi ở trên xe chờ hai người.”
Lông mày Tiêu Kỳ Nhiên nhíu lại, giọng điệu càng trầm đi: “Tiết An, tôi bảo cậu xuống xe ăn khuya đi.”
Lần này Tiết An mới hiểu được vấn đề, chính là ông chủ đang muốn đá cậu ta ra ngoài.
…
Chẳng bao lâu, trong xe chỉ còn lại hai người.
Trong xe vẫn luôn bật điều hòa, khăn mặt quấn tóc gần như đã khô, Giang Nguyệt đưa tay mở khăn mặt ra, để tóc xõa sau vai. Nhận thấy Tiêu Kỳ Nhiên đang nhìn mình, cô quay đầu định chủ động đáp lời, ai ngờ Tiêu Kỳ Nhiên lại bất ngờ nắm chặt cổ tay cô.
Rõ ràng là người trưởng thành, nhưng cổ tay Giang Nguyệt lại nhỏ đến không thể nắm chặt được.
Giang Nguyệt bị mưa dầm ướt đẫm người, tuy rằng trong xe bật hệ thống sưởi ấm, nhưng làn da của cô vẫn lạnh lẽo, trái ngược rõ ràng với bàn tay ấm áp khô ráo của anh.
Động tác đột nhiên của Tiêu Kỳ Nhiên khiến hơi thở của Giang Nguyệt ngưng lại một khắc. Cô há miệng muốn nói cái gì đó, nhưng Tiêu Kỳ Nhiên lại kéo cô vào trong ngực, để thân thể nhỏ bé nằm trong ngực mình.
Trên người cô là cảm giác ẩm ướt của nước mưa, nhưng kỳ lạ rằng anh cũng không cảm thấy khó chịu, bởi vì trên người cô có một loại hương thơm kỳ lạ.
Hương thơm này giống như một bông hoa hồng được nước mưa rũ sạch mọi bụi trần vậy.
Giang Nguyệt trong đầu ngơ ngác, hơi thở bị người đàn ông xa lạ bao vây làm cho cô luống cuống tay chân, không dám giãy dụa, cũng không dám đáp lại.
Giãy dụa? Cô có thể giãy dụa chạy khỏi anh ta sao?
Trả lời? Cô trả lời được cái gì đây?
Cho dù Giang Nguyệt có trang điểm đậm đến đâu, ăn mặc có thiếu vải, gợi cảm đến đâu thì cũng không thay đổi được bản chất ngây ngô non nớt của cô.
Lúc này, cơ thể cô cứng nhắc, giống như một khúc gỗ khô và cứng. Tiêu Kỳ Nhiên buông tay ra khỏi cổ tay cô, ôm eo cô, vòng tay che chở cô vào lòng.
Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Tiêu Kỳ Nhiên vô thức nuốt khan một cái, giọng nói khàn khàn:
“Cô có biết cách lấy lòng kẻ khác không?”
Nếu Giang Nguyệt thẳng thắn nói một câu “Không”, thì có vẻ như cô đã thành thật. Nhưng sợi dây cương trong lòng không cho phép làm điều đó, cô bướng bỉnh thốt lên:
“Tôi rất thành thạo.”
Người đàn ông cười khẽ một tiếng, bàn tay dùng sức nắm chặt eo cô, nhưng anh cũng không hoài nghi cô: “Còn phải xem biểu hiện của cô.”
Giang Nguyệt hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng nói với mình: “Sớm muộn gì cũng trải qua thôi mà!”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 971“Dừng xe.”Dưới sự ra lệnh của Tiêu Kỳ Nhiên, chiếc xe dừng lại ngay lập tức. Tiết An tắt máy, quay đầu nhìn về phía hai người ở hàng ghế sau, chờ mệnh lệnh kế tiếp.Giọng nói của người đàn ông điềm nhiên vang lên: “Xuống xe đi ăn khuya.”Tiết An “A” một tiếng, ngồi yên không nhúc nhích, cậu ta cho rằng Tiêu Kỳ Nhiên nói hai người bọn họ muốn xuống xe ăn khuya:“Vậy tôi ở trên xe chờ hai người.”Lông mày Tiêu Kỳ Nhiên nhíu lại, giọng điệu càng trầm đi: “Tiết An, tôi bảo cậu xuống xe ăn khuya đi.”Lần này Tiết An mới hiểu được vấn đề, chính là ông chủ đang muốn đá cậu ta ra ngoài.…Chẳng bao lâu, trong xe chỉ còn lại hai người.Trong xe vẫn luôn bật điều hòa, khăn mặt quấn tóc gần như đã khô, Giang Nguyệt đưa tay mở khăn mặt ra, để tóc xõa sau vai. Nhận thấy Tiêu Kỳ Nhiên đang nhìn mình, cô quay đầu định chủ động đáp lời, ai ngờ Tiêu Kỳ Nhiên lại bất ngờ nắm chặt cổ tay cô.Rõ ràng là người trưởng thành, nhưng cổ tay Giang Nguyệt lại nhỏ đến không thể nắm chặt được.Giang Nguyệt bị mưa dầm ướt đẫm người, tuy rằng trong xe bật hệ thống sưởi ấm, nhưng làn da của cô vẫn lạnh lẽo, trái ngược rõ ràng với bàn tay ấm áp khô ráo của anh.Động tác đột nhiên của Tiêu Kỳ Nhiên khiến hơi thở của Giang Nguyệt ngưng lại một khắc. Cô há miệng muốn nói cái gì đó, nhưng Tiêu Kỳ Nhiên lại kéo cô vào trong ngực, để thân thể nhỏ bé nằm trong ngực mình.Trên người cô là cảm giác ẩm ướt của nước mưa, nhưng kỳ lạ rằng anh cũng không cảm thấy khó chịu, bởi vì trên người cô có một loại hương thơm kỳ lạ.Hương thơm này giống như một bông hoa hồng được nước mưa rũ sạch mọi bụi trần vậy.Giang Nguyệt trong đầu ngơ ngác, hơi thở bị người đàn ông xa lạ bao vây làm cho cô luống cuống tay chân, không dám giãy dụa, cũng không dám đáp lại.Giãy dụa? Cô có thể giãy dụa chạy khỏi anh ta sao?Trả lời? Cô trả lời được cái gì đây?Cho dù Giang Nguyệt có trang điểm đậm đến đâu, ăn mặc có thiếu vải, gợi cảm đến đâu thì cũng không thay đổi được bản chất ngây ngô non nớt của cô.Lúc này, cơ thể cô cứng nhắc, giống như một khúc gỗ khô và cứng. Tiêu Kỳ Nhiên buông tay ra khỏi cổ tay cô, ôm eo cô, vòng tay che chở cô vào lòng.Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Tiêu Kỳ Nhiên vô thức nuốt khan một cái, giọng nói khàn khàn:“Cô có biết cách lấy lòng kẻ khác không?”Nếu Giang Nguyệt thẳng thắn nói một câu “Không”, thì có vẻ như cô đã thành thật. Nhưng sợi dây cương trong lòng không cho phép làm điều đó, cô bướng bỉnh thốt lên:“Tôi rất thành thạo.”Người đàn ông cười khẽ một tiếng, bàn tay dùng sức nắm chặt eo cô, nhưng anh cũng không hoài nghi cô: “Còn phải xem biểu hiện của cô.”Giang Nguyệt hít sâu một hơi, trong lòng không ngừng nói với mình: “Sớm muộn gì cũng trải qua thôi mà!”