Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 996

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 996“Tôi nói cho cô biết, sao phải sợ bà già họ Tô kia? Sau này tôi làm chỗ dựa cho cô, cha tôi chuẩn bị đồ cưới cho cô, đến lúc đó người trèo cao không nổi chính là bọn họ, còn đến lượt bà già kia chỉ trỏ chắc!”Giang Nguyệt lắc đầu, đương nhiên cô không sợ Tô Gia Lan.Cô chỉ là không muốn để cho Tiêu Kỳ Nhiên vì mình mà cùng cha mẹ trở mặt thành thù, không muốn để cho anh lúc nào cũng bị mọi người nghị luận đàm tiếu, lại càng không muốn biến anh trở thành trò cười của thiên hạ.Tiêu Kỳ Nhiên có thể chấp nhận như vậy, nhưng Giang Nguyệt thì không.Lời của Tô Gia Lan thật sự rất khó nghe, nhưng suy nghĩ kĩ càng thì bà ta nói cũng không sai.Hơn nữa bệnh song tính của cô càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi một lần phát bệnh, Giang Nguyệt đều có cảm giác ma quỷ sẽ đến bắt cô đi bất cứ lúc nào.Giang Nguyệt không thể hứa hẹn với bất cứ ai rằng mình sẽ khống chế tốt cảm xúc bản thân, cũng không dám cam đoan sau này sẽ không bao giờ tiêu cực nữa, càng không thể xác định sau này mình có hành vi tự sát hay không.Nếu một ngày nào đó cô đã quá tuyệt vọng với thế gian này, rồi lựa chọn âm thầm mà chết đi, vậy Tiêu Kỳ Nhiên thì sao, để cho anh ta một mình cô độc cả đời?Hoặc giả thiết, sau này bọn họ kết hôn rồi có con, vậy đứa nhỏ thì làm sao bây giờ? Sẽ không có mẹ sau này sao?Sự ràng buộc giữa người với người là động lực để giữ Giang Nguyệt lại, nhưng nó cũng có thể trở thành một hòn đá đè bẹp cô bất cứ lúc nào.Cô sẽ sống trong đau đớn, hoặc chết để được giải thoát.Cho đến bây giờ, Giang Nguyệt mới hiểu được câu nói kia của Kiều Cẩn Nhuận…Sống cho những người yêu thương mình và sống cho những người mình yêu thương đều khó như nhau.…Xe chạy đến trước cửa nhà Trình Nghênh Xuân.Giang Nguyệt đã điều chỉnh xong tâm trạng, cũng đã lau hết toàn bộ nước mắt trên mặt, ánh mắt đã trong suốt trở lại, ngoại trừ đầu mũi hơi đỏ lên thì không thể phát hiện ra cô mới khóc xong.Giang Nguyệt nháy mắt, chớp chớp mi: “Bây giờ nhìn tôi có giống vừa mới khóc không?”Thịnh Cảnh Tây nhìn cô trong chốc lát, giơ ngón tay cái lên chửi thề: “Mẹ kiếp, diễn xuất của cô quá tuyệt vời rồi!”Hai người xuống xe đi vào trong, Trình Nghênh Xuân đang ở trong bếp nấu ăn, Thịnh Sóc Thành thì ngồi trên sô pha đọc báo.Căn phòng ấm áp và tràn ngập bầu không khí gia đình.“Về rồi à?” Thịnh Sóc Thành ngẩng đầu, lấy tay đẩy kính, giọng điệu bình thản: “Mau rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.”Cảnh tượng này đẹp như một giấc mộng. Giang Nguyệt sững sờ đứng tại chỗ, chóp mũi không hiểu sao lại bắt đầu chua xót.Lần này là vì cảm động.Tuy rằng Thịnh Sóc Thành nhiều lần nhấn mạnh trong nhà đã thuê giúp việc, Trình Nghênh Xuân cũng không cần vất vả như vậy, mệt mỏi của thân thể thì không thể dùng tiền bù đắp được. Nhưng Trình Nghênh Xuân vẫn một mực nói Nguyệt Nguyệt thích ăn cơm do bà nấu, nếu để người khác làm, trong lòng bà sẽ không yên.Trên bàn ăn nghe Thịnh Sóc Thành trách cứ, Giang Nguyệt có chút bối rối: “Sớm biết vậy thì cháu sẽ không nói rằng cháu thích ăn cơm bà nấu nữa.”

Chương 996

“Tôi nói cho cô biết, sao phải sợ bà già họ Tô kia? Sau này tôi làm chỗ dựa cho cô, cha tôi chuẩn bị đồ cưới cho cô, đến lúc đó người trèo cao không nổi chính là bọn họ, còn đến lượt bà già kia chỉ trỏ chắc!”

Giang Nguyệt lắc đầu, đương nhiên cô không sợ Tô Gia Lan.

Cô chỉ là không muốn để cho Tiêu Kỳ Nhiên vì mình mà cùng cha mẹ trở mặt thành thù, không muốn để cho anh lúc nào cũng bị mọi người nghị luận đàm tiếu, lại càng không muốn biến anh trở thành trò cười của thiên hạ.

Tiêu Kỳ Nhiên có thể chấp nhận như vậy, nhưng Giang Nguyệt thì không.

Lời của Tô Gia Lan thật sự rất khó nghe, nhưng suy nghĩ kĩ càng thì bà ta nói cũng không sai.

Hơn nữa bệnh song tính của cô càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi một lần phát bệnh, Giang Nguyệt đều có cảm giác ma quỷ sẽ đến bắt cô đi bất cứ lúc nào.

Giang Nguyệt không thể hứa hẹn với bất cứ ai rằng mình sẽ khống chế tốt cảm xúc bản thân, cũng không dám cam đoan sau này sẽ không bao giờ tiêu cực nữa, càng không thể xác định sau này mình có hành vi tự sát hay không.

Nếu một ngày nào đó cô đã quá tuyệt vọng với thế gian này, rồi lựa chọn âm thầm mà chết đi, vậy Tiêu Kỳ Nhiên thì sao, để cho anh ta một mình cô độc cả đời?

Hoặc giả thiết, sau này bọn họ kết hôn rồi có con, vậy đứa nhỏ thì làm sao bây giờ? Sẽ không có mẹ sau này sao?

Sự ràng buộc giữa người với người là động lực để giữ Giang Nguyệt lại, nhưng nó cũng có thể trở thành một hòn đá đè bẹp cô bất cứ lúc nào.

Cô sẽ sống trong đau đớn, hoặc chết để được giải thoát.

Cho đến bây giờ, Giang Nguyệt mới hiểu được câu nói kia của Kiều Cẩn Nhuận…

Sống cho những người yêu thương mình và sống cho những người mình yêu thương đều khó như nhau.

Xe chạy đến trước cửa nhà Trình Nghênh Xuân.

Giang Nguyệt đã điều chỉnh xong tâm trạng, cũng đã lau hết toàn bộ nước mắt trên mặt, ánh mắt đã trong suốt trở lại, ngoại trừ đầu mũi hơi đỏ lên thì không thể phát hiện ra cô mới khóc xong.

Giang Nguyệt nháy mắt, chớp chớp mi: “Bây giờ nhìn tôi có giống vừa mới khóc không?”

Thịnh Cảnh Tây nhìn cô trong chốc lát, giơ ngón tay cái lên chửi thề: “Mẹ kiếp, diễn xuất của cô quá tuyệt vời rồi!”

Hai người xuống xe đi vào trong, Trình Nghênh Xuân đang ở trong bếp nấu ăn, Thịnh Sóc Thành thì ngồi trên sô pha đọc báo.

Căn phòng ấm áp và tràn ngập bầu không khí gia đình.

“Về rồi à?” Thịnh Sóc Thành ngẩng đầu, lấy tay đẩy kính, giọng điệu bình thản: “Mau rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.”

Cảnh tượng này đẹp như một giấc mộng. Giang Nguyệt sững sờ đứng tại chỗ, chóp mũi không hiểu sao lại bắt đầu chua xót.

Lần này là vì cảm động.

Tuy rằng Thịnh Sóc Thành nhiều lần nhấn mạnh trong nhà đã thuê giúp việc, Trình Nghênh Xuân cũng không cần vất vả như vậy, mệt mỏi của thân thể thì không thể dùng tiền bù đắp được. Nhưng Trình Nghênh Xuân vẫn một mực nói Nguyệt Nguyệt thích ăn cơm do bà nấu, nếu để người khác làm, trong lòng bà sẽ không yên.

Trên bàn ăn nghe Thịnh Sóc Thành trách cứ, Giang Nguyệt có chút bối rối: “Sớm biết vậy thì cháu sẽ không nói rằng cháu thích ăn cơm bà nấu nữa.”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 996“Tôi nói cho cô biết, sao phải sợ bà già họ Tô kia? Sau này tôi làm chỗ dựa cho cô, cha tôi chuẩn bị đồ cưới cho cô, đến lúc đó người trèo cao không nổi chính là bọn họ, còn đến lượt bà già kia chỉ trỏ chắc!”Giang Nguyệt lắc đầu, đương nhiên cô không sợ Tô Gia Lan.Cô chỉ là không muốn để cho Tiêu Kỳ Nhiên vì mình mà cùng cha mẹ trở mặt thành thù, không muốn để cho anh lúc nào cũng bị mọi người nghị luận đàm tiếu, lại càng không muốn biến anh trở thành trò cười của thiên hạ.Tiêu Kỳ Nhiên có thể chấp nhận như vậy, nhưng Giang Nguyệt thì không.Lời của Tô Gia Lan thật sự rất khó nghe, nhưng suy nghĩ kĩ càng thì bà ta nói cũng không sai.Hơn nữa bệnh song tính của cô càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi một lần phát bệnh, Giang Nguyệt đều có cảm giác ma quỷ sẽ đến bắt cô đi bất cứ lúc nào.Giang Nguyệt không thể hứa hẹn với bất cứ ai rằng mình sẽ khống chế tốt cảm xúc bản thân, cũng không dám cam đoan sau này sẽ không bao giờ tiêu cực nữa, càng không thể xác định sau này mình có hành vi tự sát hay không.Nếu một ngày nào đó cô đã quá tuyệt vọng với thế gian này, rồi lựa chọn âm thầm mà chết đi, vậy Tiêu Kỳ Nhiên thì sao, để cho anh ta một mình cô độc cả đời?Hoặc giả thiết, sau này bọn họ kết hôn rồi có con, vậy đứa nhỏ thì làm sao bây giờ? Sẽ không có mẹ sau này sao?Sự ràng buộc giữa người với người là động lực để giữ Giang Nguyệt lại, nhưng nó cũng có thể trở thành một hòn đá đè bẹp cô bất cứ lúc nào.Cô sẽ sống trong đau đớn, hoặc chết để được giải thoát.Cho đến bây giờ, Giang Nguyệt mới hiểu được câu nói kia của Kiều Cẩn Nhuận…Sống cho những người yêu thương mình và sống cho những người mình yêu thương đều khó như nhau.…Xe chạy đến trước cửa nhà Trình Nghênh Xuân.Giang Nguyệt đã điều chỉnh xong tâm trạng, cũng đã lau hết toàn bộ nước mắt trên mặt, ánh mắt đã trong suốt trở lại, ngoại trừ đầu mũi hơi đỏ lên thì không thể phát hiện ra cô mới khóc xong.Giang Nguyệt nháy mắt, chớp chớp mi: “Bây giờ nhìn tôi có giống vừa mới khóc không?”Thịnh Cảnh Tây nhìn cô trong chốc lát, giơ ngón tay cái lên chửi thề: “Mẹ kiếp, diễn xuất của cô quá tuyệt vời rồi!”Hai người xuống xe đi vào trong, Trình Nghênh Xuân đang ở trong bếp nấu ăn, Thịnh Sóc Thành thì ngồi trên sô pha đọc báo.Căn phòng ấm áp và tràn ngập bầu không khí gia đình.“Về rồi à?” Thịnh Sóc Thành ngẩng đầu, lấy tay đẩy kính, giọng điệu bình thản: “Mau rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi.”Cảnh tượng này đẹp như một giấc mộng. Giang Nguyệt sững sờ đứng tại chỗ, chóp mũi không hiểu sao lại bắt đầu chua xót.Lần này là vì cảm động.Tuy rằng Thịnh Sóc Thành nhiều lần nhấn mạnh trong nhà đã thuê giúp việc, Trình Nghênh Xuân cũng không cần vất vả như vậy, mệt mỏi của thân thể thì không thể dùng tiền bù đắp được. Nhưng Trình Nghênh Xuân vẫn một mực nói Nguyệt Nguyệt thích ăn cơm do bà nấu, nếu để người khác làm, trong lòng bà sẽ không yên.Trên bàn ăn nghe Thịnh Sóc Thành trách cứ, Giang Nguyệt có chút bối rối: “Sớm biết vậy thì cháu sẽ không nói rằng cháu thích ăn cơm bà nấu nữa.”

Chương 996