Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 1050
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1050Trở lại Thụy Uyển ở quả nhiên là một lựa chọn sáng suốt, số lần Giang Nguyệt bừng tỉnh lúc nửa đêm cũng ít hơn trước. Nhưng cô vẫn hơi khó khăn khi chìm vào giấc ngủ, cô không muốn đến bệnh viện kê đơn thuốc nên chỉ tới hiệu thuốc mua chút melatonin.Một khi tuyết rơi, thời tiết sẽ hạ nhiệt rất nhanh. Tuần trước còn mặc áo gió mà tuần này đã phải thay thành chiếc áo bông nặng nề, bằng không sẽ lạnh đến mức làm cho người ta đứng không vững, cả người run rẩy, ngay cả răng cũng run cầm cập.Giang Nguyệt đứng ở ven đường yên lặng chờ xe buýt.Sắp đến tháng mười hai: “Tú Nương” sẽ được công chiếu tại Lyon, dự kiến vào ngày 25 tháng 12.Để tăng độ nổi tiếng và thu hút nhiều khán giả hơn, các diễn viên chính của phim phải đi tuyên truyền, mọi người dành toàn bộ hành trình từ tháng mười hai đến tháng một dành cho việc này.Ứng Thừa Kỳ rất hưng phấn, trong cuộc họp sắp xếp, khuôn mặt anh ta rạng rỡ, tràn đầy mong đợi về việc ra mắt bộ phim.“Vạn sự khỏi đầu nan. Bộ phim “Tú Nương” này tuyệt đối sẽ là một điểm sáng trong làng điện ảnh và truyền hình!”Sau khi chuyển về Thụy Uyển, tâm trạng u ám và thiếu sức sống trước đây của Giang Nguyệt mới có chút chuyển biến tốt đẹp.Đây là điều mà bác sĩ tâm lý trước đây đã nói với cô, việc thư giãn trong một môi trường quen thuộc sẽ dễ dàng hơn và có tác dụng tích cực trong việc cải thiện tình trạng của cô.Đúng lúc cuối tuần, sau khi tiễn Thịnh Cảnh Tây đi, Giang Nguyệt một mình quét dọn phòng.Tuy trước đó căn nhà bỏ trống nhưng vẫn được giữ gìn rất sạch sẽ, Giang Nguyệt chỉ cần lau chùi bụi bặm từ trong ra ngoài đơn giản một chút mà cả căn phòng đã trông sáng sủa hơn nhiều.Nhân lúc trời còn sớm, cô quyết định đi siêu thị để mua chút rau tươi và trái cây theo mùa, sau đó sẽ về nhà nấu ăn.Thụy Uyển là khu nhà giàu, phần lớn xe ra vào đều là xe sang, điểm đón phương tiện công cộng cách đó một khoảng xa.Cô đi bộ đến trạm xe buýt gần Thụy Uyển nhất, tới siêu thị mua đồ dùng hàng ngày và một ít hoa quả rau quả rồi trở về.Khi Giang Nguyệt trở về thì đã là buổi chiều, bầu trời xám xịt, những đám mây lớn dày đặc che mất những tia nắng hiếm hoi.Gió cũng vô thức thổi mạnh.Lúc cô xuống xe buýt, dưới biển báo của trạm xe buýt có một bà lão, trước mặt bà bày một thùng nhựa màu đỏ, trong thùng cắm vài cành hoa, có lẽ vì thời tiết quá lạnh nên dáng hoa không còn đẹp, những bông hoa hơi rũ xuống.Trong thời tiết lạnh như vậy, ban đầu Giang Nguyệt muốn vội vàng đi ngang qua, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy mu bàn tay thô ráp và nứt nẻ của bà lão, cô dừng lại, sau đó quay trở lại đó một lần nữa.“Bà ơi, những bông hoa này tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?” Cô cúi người chỉ vào bông hoa trong thùng.Bà lão ngẩng đầu lên, nhìn cô bằng đôi mắt mờ ảo, run rẩy vươn năm ngón tay.“Một trăm rưỡi.”“Bà gói hết lại cho cháu nhé, cháu mua hết.” Nói xong, cô cúi đầu tìm tiền trong ví rồi nói:“Trời lạnh quá, bà mau về nhà, muộn chút nữa không có xe buýt đâu.”Cô rút ra một tờ tiền mặt và đưa nó qua.Bà cụ đưa tay nhận lấy, khom người bọc hoa trong thùng lại, buộc chúng lại với nhau bằng dây ruy băng.Giang Nguyệt về nhà, thời điểm mở cửa ra, hệ thống sưởi ấm trong phòng phả vào mặt, xua tan bớt cái lạnh trên người cô.
Chương 1050
Trở lại Thụy Uyển ở quả nhiên là một lựa chọn sáng suốt, số lần Giang Nguyệt bừng tỉnh lúc nửa đêm cũng ít hơn trước. Nhưng cô vẫn hơi khó khăn khi chìm vào giấc ngủ, cô không muốn đến bệnh viện kê đơn thuốc nên chỉ tới hiệu thuốc mua chút melatonin.
Một khi tuyết rơi, thời tiết sẽ hạ nhiệt rất nhanh. Tuần trước còn mặc áo gió mà tuần này đã phải thay thành chiếc áo bông nặng nề, bằng không sẽ lạnh đến mức làm cho người ta đứng không vững, cả người run rẩy, ngay cả răng cũng run cầm cập.
Giang Nguyệt đứng ở ven đường yên lặng chờ xe buýt.
Sắp đến tháng mười hai: “Tú Nương” sẽ được công chiếu tại Lyon, dự kiến vào ngày 25 tháng 12.
Để tăng độ nổi tiếng và thu hút nhiều khán giả hơn, các diễn viên chính của phim phải đi tuyên truyền, mọi người dành toàn bộ hành trình từ tháng mười hai đến tháng một dành cho việc này.
Ứng Thừa Kỳ rất hưng phấn, trong cuộc họp sắp xếp, khuôn mặt anh ta rạng rỡ, tràn đầy mong đợi về việc ra mắt bộ phim.
“Vạn sự khỏi đầu nan. Bộ phim “Tú Nương” này tuyệt đối sẽ là một điểm sáng trong làng điện ảnh và truyền hình!”
Sau khi chuyển về Thụy Uyển, tâm trạng u ám và thiếu sức sống trước đây của Giang Nguyệt mới có chút chuyển biến tốt đẹp.
Đây là điều mà bác sĩ tâm lý trước đây đã nói với cô, việc thư giãn trong một môi trường quen thuộc sẽ dễ dàng hơn và có tác dụng tích cực trong việc cải thiện tình trạng của cô.
Đúng lúc cuối tuần, sau khi tiễn Thịnh Cảnh Tây đi, Giang Nguyệt một mình quét dọn phòng.
Tuy trước đó căn nhà bỏ trống nhưng vẫn được giữ gìn rất sạch sẽ, Giang Nguyệt chỉ cần lau chùi bụi bặm từ trong ra ngoài đơn giản một chút mà cả căn phòng đã trông sáng sủa hơn nhiều.
Nhân lúc trời còn sớm, cô quyết định đi siêu thị để mua chút rau tươi và trái cây theo mùa, sau đó sẽ về nhà nấu ăn.
Thụy Uyển là khu nhà giàu, phần lớn xe ra vào đều là xe sang, điểm đón phương tiện công cộng cách đó một khoảng xa.
Cô đi bộ đến trạm xe buýt gần Thụy Uyển nhất, tới siêu thị mua đồ dùng hàng ngày và một ít hoa quả rau quả rồi trở về.
Khi Giang Nguyệt trở về thì đã là buổi chiều, bầu trời xám xịt, những đám mây lớn dày đặc che mất những tia nắng hiếm hoi.
Gió cũng vô thức thổi mạnh.
Lúc cô xuống xe buýt, dưới biển báo của trạm xe buýt có một bà lão, trước mặt bà bày một thùng nhựa màu đỏ, trong thùng cắm vài cành hoa, có lẽ vì thời tiết quá lạnh nên dáng hoa không còn đẹp, những bông hoa hơi rũ xuống.
Trong thời tiết lạnh như vậy, ban đầu Giang Nguyệt muốn vội vàng đi ngang qua, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy mu bàn tay thô ráp và nứt nẻ của bà lão, cô dừng lại, sau đó quay trở lại đó một lần nữa.
“Bà ơi, những bông hoa này tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?” Cô cúi người chỉ vào bông hoa trong thùng.
Bà lão ngẩng đầu lên, nhìn cô bằng đôi mắt mờ ảo, run rẩy vươn năm ngón tay.
“Một trăm rưỡi.”
“Bà gói hết lại cho cháu nhé, cháu mua hết.” Nói xong, cô cúi đầu tìm tiền trong ví rồi nói:
“Trời lạnh quá, bà mau về nhà, muộn chút nữa không có xe buýt đâu.”
Cô rút ra một tờ tiền mặt và đưa nó qua.
Bà cụ đưa tay nhận lấy, khom người bọc hoa trong thùng lại, buộc chúng lại với nhau bằng dây ruy băng.
Giang Nguyệt về nhà, thời điểm mở cửa ra, hệ thống sưởi ấm trong phòng phả vào mặt, xua tan bớt cái lạnh trên người cô.
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1050Trở lại Thụy Uyển ở quả nhiên là một lựa chọn sáng suốt, số lần Giang Nguyệt bừng tỉnh lúc nửa đêm cũng ít hơn trước. Nhưng cô vẫn hơi khó khăn khi chìm vào giấc ngủ, cô không muốn đến bệnh viện kê đơn thuốc nên chỉ tới hiệu thuốc mua chút melatonin.Một khi tuyết rơi, thời tiết sẽ hạ nhiệt rất nhanh. Tuần trước còn mặc áo gió mà tuần này đã phải thay thành chiếc áo bông nặng nề, bằng không sẽ lạnh đến mức làm cho người ta đứng không vững, cả người run rẩy, ngay cả răng cũng run cầm cập.Giang Nguyệt đứng ở ven đường yên lặng chờ xe buýt.Sắp đến tháng mười hai: “Tú Nương” sẽ được công chiếu tại Lyon, dự kiến vào ngày 25 tháng 12.Để tăng độ nổi tiếng và thu hút nhiều khán giả hơn, các diễn viên chính của phim phải đi tuyên truyền, mọi người dành toàn bộ hành trình từ tháng mười hai đến tháng một dành cho việc này.Ứng Thừa Kỳ rất hưng phấn, trong cuộc họp sắp xếp, khuôn mặt anh ta rạng rỡ, tràn đầy mong đợi về việc ra mắt bộ phim.“Vạn sự khỏi đầu nan. Bộ phim “Tú Nương” này tuyệt đối sẽ là một điểm sáng trong làng điện ảnh và truyền hình!”Sau khi chuyển về Thụy Uyển, tâm trạng u ám và thiếu sức sống trước đây của Giang Nguyệt mới có chút chuyển biến tốt đẹp.Đây là điều mà bác sĩ tâm lý trước đây đã nói với cô, việc thư giãn trong một môi trường quen thuộc sẽ dễ dàng hơn và có tác dụng tích cực trong việc cải thiện tình trạng của cô.Đúng lúc cuối tuần, sau khi tiễn Thịnh Cảnh Tây đi, Giang Nguyệt một mình quét dọn phòng.Tuy trước đó căn nhà bỏ trống nhưng vẫn được giữ gìn rất sạch sẽ, Giang Nguyệt chỉ cần lau chùi bụi bặm từ trong ra ngoài đơn giản một chút mà cả căn phòng đã trông sáng sủa hơn nhiều.Nhân lúc trời còn sớm, cô quyết định đi siêu thị để mua chút rau tươi và trái cây theo mùa, sau đó sẽ về nhà nấu ăn.Thụy Uyển là khu nhà giàu, phần lớn xe ra vào đều là xe sang, điểm đón phương tiện công cộng cách đó một khoảng xa.Cô đi bộ đến trạm xe buýt gần Thụy Uyển nhất, tới siêu thị mua đồ dùng hàng ngày và một ít hoa quả rau quả rồi trở về.Khi Giang Nguyệt trở về thì đã là buổi chiều, bầu trời xám xịt, những đám mây lớn dày đặc che mất những tia nắng hiếm hoi.Gió cũng vô thức thổi mạnh.Lúc cô xuống xe buýt, dưới biển báo của trạm xe buýt có một bà lão, trước mặt bà bày một thùng nhựa màu đỏ, trong thùng cắm vài cành hoa, có lẽ vì thời tiết quá lạnh nên dáng hoa không còn đẹp, những bông hoa hơi rũ xuống.Trong thời tiết lạnh như vậy, ban đầu Giang Nguyệt muốn vội vàng đi ngang qua, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy mu bàn tay thô ráp và nứt nẻ của bà lão, cô dừng lại, sau đó quay trở lại đó một lần nữa.“Bà ơi, những bông hoa này tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?” Cô cúi người chỉ vào bông hoa trong thùng.Bà lão ngẩng đầu lên, nhìn cô bằng đôi mắt mờ ảo, run rẩy vươn năm ngón tay.“Một trăm rưỡi.”“Bà gói hết lại cho cháu nhé, cháu mua hết.” Nói xong, cô cúi đầu tìm tiền trong ví rồi nói:“Trời lạnh quá, bà mau về nhà, muộn chút nữa không có xe buýt đâu.”Cô rút ra một tờ tiền mặt và đưa nó qua.Bà cụ đưa tay nhận lấy, khom người bọc hoa trong thùng lại, buộc chúng lại với nhau bằng dây ruy băng.Giang Nguyệt về nhà, thời điểm mở cửa ra, hệ thống sưởi ấm trong phòng phả vào mặt, xua tan bớt cái lạnh trên người cô.