Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 1060

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1060Cô ngẩng đầu nhìn anh, mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng nói ra hai chữ cô thường nói nhất: “Cảm ơn.”Cảm ơn anh đã không trở thành cọng rơm cuối cùng bức ép cô, cảm ơn anh đã đến kịp tối nay sau khi cô sốt ngất đi.Tóm lại, có quá nhiều điều muốn nói, điều duy nhất cô có thể nói là lời cảm ơn.“Tôi không thích nghe cảm ơn.” Tiêu Kỳ Nhiên cụp mắt nhìn cô: “Nếu em thật sự muốn cảm ơn, nên thể hiện một chút thành ý.”Hơi thở mát lạnh của anh áp sát cô từng chút một, gần như hôn cô.Hơi thở của Giang Nguyệt nhất thời trở nên không đều, vội vàng đẩy anh ra, quay mặt đi: “Tôi bị cảm lạnh, sợ lây sang anh.”Một câu nói khiến Tiêu Kỳ Nhiên suýt chút nữa muốn cười.Cô ấy không nói điều đó là không phù hợp hay không thể, mà cô ấy nói “Sợ lây sang anh”.Anh cũng không ép buộc cô, cuối cùng anh chỉ hôn nhẹ lên má cô.“Trong trường hợp này, thì đây là sự chân thành của tôi.”Tiêu Kỳ Nhiên nhìn vành tai đỏ lên của cô, đầy ẩn ý nói: “Lần sau nói cảm ơn nhớ chủ động một chút.”Lông mi Giang Nguyệt run rẩy.Tiêu Kỳ Nhiên hài lòng đưa tay véo mặt cô, quay người mở cửa.“Đi đây.”Trước khi mưa gió bên ngoài ập vào, anh đã đóng cửa lại, tránh cho Giang Nguyệt bị gió lạnh thổi trúng.Đầu óc Giang Nguyệt hoàn toàn ngừng hoạt động, im lặng ngồi lại trước bàn, lấy nhiệt kế ra đo.36,5 °C, là nhiệt độ bình thường.Thật sự rất kỳ lạ, rõ ràng đã hết sốt, nhưng tại sao cô vẫn thấy chóng mặt, chân mềm nhũn?Trước khi Tiêu Kỳ Nhiên xuất hiện, Giang Nguyệt cảm thấy cả ngày mình đều xám xịt. Nhưng bây giờ, mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng, nhưng cô lại cảm thấy mây đen dường như đã tan đi rất nhiều.Như thể một góc bầu trời tối tăm đã được mở ra và ánh sáng tràn vào.Mưa kéo dài liên tục suốt đêm và bắt đầu tạnh lúc bình minh.…Ngày hôm sau.Giang Nguyệt mở mắt, đi lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian, trước tiên gửi cho Thịnh Cảnh Tây danh sách nguyên liệu cần dùng, bảo anh ta đến trước mười một giờ.Đối phương trong điện thoại cằn nhằn một lúc lâu, nói rằng một bữa ăn sao lại cần nhiều nguyên liệu như vậy.Giang Nguyệt không để ý tới hắn, sau khi gửi tin nhắn xong thì xoay người mở hộp thoại với Tiêu Kỳ Nhiên.Ban đầu cô muốn hỏi khi nào anh sẽ tới, nhưng trước khi gửi tin nhắn đi, trên màn hình lại hiển thị dòng chữ: [Đang nhập]Ngay sau đó, bên kia đã gửi tin nhắn trước.[Tiêu Kỳ Nhiên: Dậy rồi à?]Giang Nguyệt đành phải âm thầm xóa tin nhắn mới gõ, đáp lại: “Dậy rồi”.

Chương 1060

Cô ngẩng đầu nhìn anh, mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng nói ra hai chữ cô thường nói nhất: “Cảm ơn.”

Cảm ơn anh đã không trở thành cọng rơm cuối cùng bức ép cô, cảm ơn anh đã đến kịp tối nay sau khi cô sốt ngất đi.

Tóm lại, có quá nhiều điều muốn nói, điều duy nhất cô có thể nói là lời cảm ơn.

“Tôi không thích nghe cảm ơn.” Tiêu Kỳ Nhiên cụp mắt nhìn cô: “Nếu em thật sự muốn cảm ơn, nên thể hiện một chút thành ý.”

Hơi thở mát lạnh của anh áp sát cô từng chút một, gần như hôn cô.

Hơi thở của Giang Nguyệt nhất thời trở nên không đều, vội vàng đẩy anh ra, quay mặt đi: “Tôi bị cảm lạnh, sợ lây sang anh.”

Một câu nói khiến Tiêu Kỳ Nhiên suýt chút nữa muốn cười.

Cô ấy không nói điều đó là không phù hợp hay không thể, mà cô ấy nói “Sợ lây sang anh”.

Anh cũng không ép buộc cô, cuối cùng anh chỉ hôn nhẹ lên má cô.

“Trong trường hợp này, thì đây là sự chân thành của tôi.”

Tiêu Kỳ Nhiên nhìn vành tai đỏ lên của cô, đầy ẩn ý nói: “Lần sau nói cảm ơn nhớ chủ động một chút.”

Lông mi Giang Nguyệt run rẩy.

Tiêu Kỳ Nhiên hài lòng đưa tay véo mặt cô, quay người mở cửa.

“Đi đây.”

Trước khi mưa gió bên ngoài ập vào, anh đã đóng cửa lại, tránh cho Giang Nguyệt bị gió lạnh thổi trúng.

Đầu óc Giang Nguyệt hoàn toàn ngừng hoạt động, im lặng ngồi lại trước bàn, lấy nhiệt kế ra đo.

36,5 °C, là nhiệt độ bình thường.

Thật sự rất kỳ lạ, rõ ràng đã hết sốt, nhưng tại sao cô vẫn thấy chóng mặt, chân mềm nhũn?

Trước khi Tiêu Kỳ Nhiên xuất hiện, Giang Nguyệt cảm thấy cả ngày mình đều xám xịt. Nhưng bây giờ, mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng, nhưng cô lại cảm thấy mây đen dường như đã tan đi rất nhiều.

Như thể một góc bầu trời tối tăm đã được mở ra và ánh sáng tràn vào.

Mưa kéo dài liên tục suốt đêm và bắt đầu tạnh lúc bình minh.

Ngày hôm sau.

Giang Nguyệt mở mắt, đi lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian, trước tiên gửi cho Thịnh Cảnh Tây danh sách nguyên liệu cần dùng, bảo anh ta đến trước mười một giờ.

Đối phương trong điện thoại cằn nhằn một lúc lâu, nói rằng một bữa ăn sao lại cần nhiều nguyên liệu như vậy.

Giang Nguyệt không để ý tới hắn, sau khi gửi tin nhắn xong thì xoay người mở hộp thoại với Tiêu Kỳ Nhiên.

Ban đầu cô muốn hỏi khi nào anh sẽ tới, nhưng trước khi gửi tin nhắn đi, trên màn hình lại hiển thị dòng chữ: [Đang nhập]

Ngay sau đó, bên kia đã gửi tin nhắn trước.

[Tiêu Kỳ Nhiên: Dậy rồi à?]

Giang Nguyệt đành phải âm thầm xóa tin nhắn mới gõ, đáp lại: “Dậy rồi”.

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1060Cô ngẩng đầu nhìn anh, mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng nói ra hai chữ cô thường nói nhất: “Cảm ơn.”Cảm ơn anh đã không trở thành cọng rơm cuối cùng bức ép cô, cảm ơn anh đã đến kịp tối nay sau khi cô sốt ngất đi.Tóm lại, có quá nhiều điều muốn nói, điều duy nhất cô có thể nói là lời cảm ơn.“Tôi không thích nghe cảm ơn.” Tiêu Kỳ Nhiên cụp mắt nhìn cô: “Nếu em thật sự muốn cảm ơn, nên thể hiện một chút thành ý.”Hơi thở mát lạnh của anh áp sát cô từng chút một, gần như hôn cô.Hơi thở của Giang Nguyệt nhất thời trở nên không đều, vội vàng đẩy anh ra, quay mặt đi: “Tôi bị cảm lạnh, sợ lây sang anh.”Một câu nói khiến Tiêu Kỳ Nhiên suýt chút nữa muốn cười.Cô ấy không nói điều đó là không phù hợp hay không thể, mà cô ấy nói “Sợ lây sang anh”.Anh cũng không ép buộc cô, cuối cùng anh chỉ hôn nhẹ lên má cô.“Trong trường hợp này, thì đây là sự chân thành của tôi.”Tiêu Kỳ Nhiên nhìn vành tai đỏ lên của cô, đầy ẩn ý nói: “Lần sau nói cảm ơn nhớ chủ động một chút.”Lông mi Giang Nguyệt run rẩy.Tiêu Kỳ Nhiên hài lòng đưa tay véo mặt cô, quay người mở cửa.“Đi đây.”Trước khi mưa gió bên ngoài ập vào, anh đã đóng cửa lại, tránh cho Giang Nguyệt bị gió lạnh thổi trúng.Đầu óc Giang Nguyệt hoàn toàn ngừng hoạt động, im lặng ngồi lại trước bàn, lấy nhiệt kế ra đo.36,5 °C, là nhiệt độ bình thường.Thật sự rất kỳ lạ, rõ ràng đã hết sốt, nhưng tại sao cô vẫn thấy chóng mặt, chân mềm nhũn?Trước khi Tiêu Kỳ Nhiên xuất hiện, Giang Nguyệt cảm thấy cả ngày mình đều xám xịt. Nhưng bây giờ, mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng, nhưng cô lại cảm thấy mây đen dường như đã tan đi rất nhiều.Như thể một góc bầu trời tối tăm đã được mở ra và ánh sáng tràn vào.Mưa kéo dài liên tục suốt đêm và bắt đầu tạnh lúc bình minh.…Ngày hôm sau.Giang Nguyệt mở mắt, đi lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian, trước tiên gửi cho Thịnh Cảnh Tây danh sách nguyên liệu cần dùng, bảo anh ta đến trước mười một giờ.Đối phương trong điện thoại cằn nhằn một lúc lâu, nói rằng một bữa ăn sao lại cần nhiều nguyên liệu như vậy.Giang Nguyệt không để ý tới hắn, sau khi gửi tin nhắn xong thì xoay người mở hộp thoại với Tiêu Kỳ Nhiên.Ban đầu cô muốn hỏi khi nào anh sẽ tới, nhưng trước khi gửi tin nhắn đi, trên màn hình lại hiển thị dòng chữ: [Đang nhập]Ngay sau đó, bên kia đã gửi tin nhắn trước.[Tiêu Kỳ Nhiên: Dậy rồi à?]Giang Nguyệt đành phải âm thầm xóa tin nhắn mới gõ, đáp lại: “Dậy rồi”.

Chương 1060