Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 1062
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1062Cô muốn nói, nếu như vậy thì cô nên để anh ở lại đây qua đêm, dù sao trong biệt thự cũng còn phòng trống.Tiêu Kỳ Nhiên quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh liếc nhìn cô: “Tôi không muốn rời đi, nhưng hôm qua em không giữ tôi lại.”Giang Nguyệt: “…”Anh thật vô lý.Giang Nguyệt nhìn anh, do dự hỏi sao anh có thể thay quần áo, anh đâu có về.“Để Tiết An mang tới.” Anh dường như đoán được suy nghĩ của cô: “Tôi sợ em không thích đồ tôi mặc hôm qua.”Cô không nói lời nào nhưng anh đã giải thích rõ ràng mọi thắc mắc của cô.Đó là sự chu đáo.Lúc này mới có tám giờ sáng, Giang Nguyệt thật sự nhịn không được, nói anh có thể vào phòng ngủ một giấc.Rõ ràng đây chỉ là một bữa tiệc nhỏ đơn giản, nhưng việc Tiêu Kỳ Nhiên dành quá nhiều thời gian cho nó khiến cô cảm thấy lo lắng.Tiêu Kỳ Nhiên cũng không trốn tránh nhiều, anh thật sự cần nghỉ ngơi thật tốt, thản nhiên vào phòng dành cho khách để ngủ.Mặc dù cách âm trong phòng rất tốt, nhưng Giang Nguyệt vẫn nhẹ nhàng di chuyển, cố gắng không tạo ra quá nhiều tiếng động.Khoảng mười một giờ, Thịnh Cảnh Tây vênh váo tới nơi.Vừa bước vào cửa, giọng nói của anh ta rất lớn, không hề có chút kiêng kỵ: “Nguyệt Nguyệt nhỏ bé, đến xem anh trai đã mang gì đến…”“Suỵt!” Giang Nguyệt nghiêm túc chỉ ngón trỏ trước miệng: “Nhỏ giọng, đừng la lớn.”Thịnh Cảnh Tây lập tức ngậm giọng, vẻ mặt thần bí, cũng thấp giọng hỏi: “Sao thế, giấu đàn ông trong nhà à?”Giang Nguyệt: “…”Cô đang định nói không, nhưng Thịnh Cảnh Tây đã cúi đầu nhìn thấy đôi giày nam dư thừa trên thảm ngoài hành lang, vẻ mặt làm như đã hiểu, mỉm cười:“Khỏi giải thích, tôi hiểu rồi.”… Anh ta hiểu gì chứ?Tiêu Kỳ Nhiên ngủ một lát, khi tỉnh lại thì liếc nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười một giờ.Anh ngồi dậy khỏi giường, vuốt thẳng bộ quần áo nhăn nheo, mở cửa đi ra khỏi phòng ngủ.Thịnh Cảnh Tây tình cờ nhìn hắn, lập tức mỉm cười chào hỏi: “Này anh bạn, anh tỉnh rồi. Tối qua hai người ngủ thế nào?”Tiêu Kỳ Nhiên: “…”Giang Nguyệt: “…”Giang Nguyệt vừa xấu hổ vừa bực bội, trừng mắt dữ tợn nhìn Thịnh Cảnh Tây: “Anh im đi.”Thịnh Cảnh Tây đưa tay làm bộ đầu hàng: “Được, được, tôi im miệng, nghe lời Nguyệt Nguyệt.”Sau đó Giang Nguyệt xách đồ đi vào bếp.Mặc dù lời đã nói xong nhưng Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cảm thấy rất sốc.Bề ngoài anh bình tĩnh nhưng trên thực tế trong lòng lại có sóng lớn.
Chương 1062
Cô muốn nói, nếu như vậy thì cô nên để anh ở lại đây qua đêm, dù sao trong biệt thự cũng còn phòng trống.
Tiêu Kỳ Nhiên quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh liếc nhìn cô: “Tôi không muốn rời đi, nhưng hôm qua em không giữ tôi lại.”
Giang Nguyệt: “…”
Anh thật vô lý.
Giang Nguyệt nhìn anh, do dự hỏi sao anh có thể thay quần áo, anh đâu có về.
“Để Tiết An mang tới.” Anh dường như đoán được suy nghĩ của cô: “Tôi sợ em không thích đồ tôi mặc hôm qua.”
Cô không nói lời nào nhưng anh đã giải thích rõ ràng mọi thắc mắc của cô.
Đó là sự chu đáo.
Lúc này mới có tám giờ sáng, Giang Nguyệt thật sự nhịn không được, nói anh có thể vào phòng ngủ một giấc.
Rõ ràng đây chỉ là một bữa tiệc nhỏ đơn giản, nhưng việc Tiêu Kỳ Nhiên dành quá nhiều thời gian cho nó khiến cô cảm thấy lo lắng.
Tiêu Kỳ Nhiên cũng không trốn tránh nhiều, anh thật sự cần nghỉ ngơi thật tốt, thản nhiên vào phòng dành cho khách để ngủ.
Mặc dù cách âm trong phòng rất tốt, nhưng Giang Nguyệt vẫn nhẹ nhàng di chuyển, cố gắng không tạo ra quá nhiều tiếng động.
Khoảng mười một giờ, Thịnh Cảnh Tây vênh váo tới nơi.
Vừa bước vào cửa, giọng nói của anh ta rất lớn, không hề có chút kiêng kỵ: “Nguyệt Nguyệt nhỏ bé, đến xem anh trai đã mang gì đến…”
“Suỵt!” Giang Nguyệt nghiêm túc chỉ ngón trỏ trước miệng: “Nhỏ giọng, đừng la lớn.”
Thịnh Cảnh Tây lập tức ngậm giọng, vẻ mặt thần bí, cũng thấp giọng hỏi: “Sao thế, giấu đàn ông trong nhà à?”
Giang Nguyệt: “…”
Cô đang định nói không, nhưng Thịnh Cảnh Tây đã cúi đầu nhìn thấy đôi giày nam dư thừa trên thảm ngoài hành lang, vẻ mặt làm như đã hiểu, mỉm cười:
“Khỏi giải thích, tôi hiểu rồi.”
… Anh ta hiểu gì chứ?
Tiêu Kỳ Nhiên ngủ một lát, khi tỉnh lại thì liếc nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười một giờ.
Anh ngồi dậy khỏi giường, vuốt thẳng bộ quần áo nhăn nheo, mở cửa đi ra khỏi phòng ngủ.
Thịnh Cảnh Tây tình cờ nhìn hắn, lập tức mỉm cười chào hỏi: “Này anh bạn, anh tỉnh rồi. Tối qua hai người ngủ thế nào?”
Tiêu Kỳ Nhiên: “…”
Giang Nguyệt: “…”
Giang Nguyệt vừa xấu hổ vừa bực bội, trừng mắt dữ tợn nhìn Thịnh Cảnh Tây: “Anh im đi.”
Thịnh Cảnh Tây đưa tay làm bộ đầu hàng: “Được, được, tôi im miệng, nghe lời Nguyệt Nguyệt.”
Sau đó Giang Nguyệt xách đồ đi vào bếp.
Mặc dù lời đã nói xong nhưng Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cảm thấy rất sốc.
Bề ngoài anh bình tĩnh nhưng trên thực tế trong lòng lại có sóng lớn.
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1062Cô muốn nói, nếu như vậy thì cô nên để anh ở lại đây qua đêm, dù sao trong biệt thự cũng còn phòng trống.Tiêu Kỳ Nhiên quay đầu lại, vẻ mặt bình tĩnh liếc nhìn cô: “Tôi không muốn rời đi, nhưng hôm qua em không giữ tôi lại.”Giang Nguyệt: “…”Anh thật vô lý.Giang Nguyệt nhìn anh, do dự hỏi sao anh có thể thay quần áo, anh đâu có về.“Để Tiết An mang tới.” Anh dường như đoán được suy nghĩ của cô: “Tôi sợ em không thích đồ tôi mặc hôm qua.”Cô không nói lời nào nhưng anh đã giải thích rõ ràng mọi thắc mắc của cô.Đó là sự chu đáo.Lúc này mới có tám giờ sáng, Giang Nguyệt thật sự nhịn không được, nói anh có thể vào phòng ngủ một giấc.Rõ ràng đây chỉ là một bữa tiệc nhỏ đơn giản, nhưng việc Tiêu Kỳ Nhiên dành quá nhiều thời gian cho nó khiến cô cảm thấy lo lắng.Tiêu Kỳ Nhiên cũng không trốn tránh nhiều, anh thật sự cần nghỉ ngơi thật tốt, thản nhiên vào phòng dành cho khách để ngủ.Mặc dù cách âm trong phòng rất tốt, nhưng Giang Nguyệt vẫn nhẹ nhàng di chuyển, cố gắng không tạo ra quá nhiều tiếng động.Khoảng mười một giờ, Thịnh Cảnh Tây vênh váo tới nơi.Vừa bước vào cửa, giọng nói của anh ta rất lớn, không hề có chút kiêng kỵ: “Nguyệt Nguyệt nhỏ bé, đến xem anh trai đã mang gì đến…”“Suỵt!” Giang Nguyệt nghiêm túc chỉ ngón trỏ trước miệng: “Nhỏ giọng, đừng la lớn.”Thịnh Cảnh Tây lập tức ngậm giọng, vẻ mặt thần bí, cũng thấp giọng hỏi: “Sao thế, giấu đàn ông trong nhà à?”Giang Nguyệt: “…”Cô đang định nói không, nhưng Thịnh Cảnh Tây đã cúi đầu nhìn thấy đôi giày nam dư thừa trên thảm ngoài hành lang, vẻ mặt làm như đã hiểu, mỉm cười:“Khỏi giải thích, tôi hiểu rồi.”… Anh ta hiểu gì chứ?Tiêu Kỳ Nhiên ngủ một lát, khi tỉnh lại thì liếc nhìn đồng hồ, không ngờ đã mười một giờ.Anh ngồi dậy khỏi giường, vuốt thẳng bộ quần áo nhăn nheo, mở cửa đi ra khỏi phòng ngủ.Thịnh Cảnh Tây tình cờ nhìn hắn, lập tức mỉm cười chào hỏi: “Này anh bạn, anh tỉnh rồi. Tối qua hai người ngủ thế nào?”Tiêu Kỳ Nhiên: “…”Giang Nguyệt: “…”Giang Nguyệt vừa xấu hổ vừa bực bội, trừng mắt dữ tợn nhìn Thịnh Cảnh Tây: “Anh im đi.”Thịnh Cảnh Tây đưa tay làm bộ đầu hàng: “Được, được, tôi im miệng, nghe lời Nguyệt Nguyệt.”Sau đó Giang Nguyệt xách đồ đi vào bếp.Mặc dù lời đã nói xong nhưng Tiêu Kỳ Nhiên vẫn cảm thấy rất sốc.Bề ngoài anh bình tĩnh nhưng trên thực tế trong lòng lại có sóng lớn.