Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 1064

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…  Chương 1064Anh sợ lời nói có thể biến thành sự thật.Giang Nguyệt có chút không thoải mái khi ở gần anh như vậy, cô dùng lòng bàn tay đẩy ng ực anh ra:“Buông tôi ra…”“Tại sao, em sợ bị người bên ngoài phát hiện sao?”“Không phải… Vòi nước còn chưa tắt.”Tiêu Kỳ Nhiên nhướng mày, nhìn hai gò má đỏ ửng của Giang Nguyệt, không khỏi muốn cúi đầu hôn cô:“Vì hai người vẫn chưa ở bên nhau, nên tôi vẫn còn cơ hội.”Nói xong, anh liền cúi xuống tìm kiếm môi cô.Trước đôi mắt mờ sương của cô, anh khó có thể tiếp tục duy trì cái gọi là lễ phép lịch sự của một quý ông, chứ đừng nói đến sự tỉnh táo chết tiệt kia.Cửa phòng bếp bị mở hé ra, có người lén nhìn vào bên trong, rồi lại lặng lẽ đóng cửa lại.Thịnh Cảnh Tây dựa vào tấm cửa, không khỏi thầm nghĩ: Với sự nhiệt tình của hai người này, thì khi nào thì mới được ăn lẩu đây?…Lúc ra khỏi phòng bếp, mặt Giang Nguyệt đỏ bừng, hốc mắt cô ẩm ướt, dưới ánh mắt của Thịnh Cảnh Tây, cô chỉ có cảm giác muốn chui xuống đất.Cô chắc chắn rằng anh ta tuyệt đối đã nghe lén!Nồi lẩu đã được chuẩn bị xong từ lâu, các loại thả lẩu cũng đã được chuẩn bị, Giang Nguyệt làm thêm mấy món ăn tự nấu rồi cùng đặt lên bàn.Giang Nguyệt chu đáo, chuẩn bị sẵn hai loại nước lẩu, để dù có muốn ăn cay hay không cũng đều có thể cân nhắc.Đáy nồi nhanh chóng nóng lên, vài người cho rau thịt vào nồi rồi ngồi chờ ăn.Lo lắng họ sẽ cảm thấy cay, nên Giang Nguyệt cẩn thận lấy hai cái ly rót sữa cho hai người để giảm bớt vị cay.Tiêu Kỳ Nhiên dùng hai tay nhận lấy: “Cảm ơn.”“Không cần rót cho tôi.” Thịnh Cảnh Tây xua tay: “Tôi không uống sữa.”Giang Nguyệt hỏi: “Anh cũng bị dị ứng với sữa sao?”Thịnh Cảnh Tây lắc đầu: “Đó là do mẹ tôi bị dị ứng với sữa, lâu dần tôi cũng không thích, tôi luôn cảm thấy nó có mùi lạ.”Chủ đề nhắc đến mẹ của Thịnh Cảnh Tây, khiến Giang Nguyệt lập tức có hứng thú: “Mẹ anh là người như thế nào, có tiện nói không?”Cô rất tò mò về Lý Mộc Chỉ, người mà cô chưa gặp bao giờ.Thịnh Cảnh Tây uống một ngụm nước cam, thản nhiên nói: “Không có gì bất tiện cả, nhưng tôi không nhớ rõ lắm, tôi chỉ có thể nói những gì mà trong đầu vừa nghĩ ra thôi.”Tiêu Kỳ Nhiên hơi nhìn về phía Thịnh Cảnh Tây.Về cách kể chuyện, cả Thịnh Cảnh Tây và Giang Nguyệt đều có thói quen rất đồng nhất.Cả hai đều thích tự mình giải quyết vấn đề và nói bất cứ điều gì được nảy ra trong đầu.“Bà ấy là một diễn viên kịch. Tôi nhớ bà ấy thường mặc trang phục và trang điểm trên khuôn mặt như là lúc bà ấy diễn xuất trong một bộ phim truyền hình vậy – trước hết, tôi có thể nói rằng bà ấy xinh đẹp hơn cô.”

 

Chương 1064

Anh sợ lời nói có thể biến thành sự thật.

Giang Nguyệt có chút không thoải mái khi ở gần anh như vậy, cô dùng lòng bàn tay đẩy ng ực anh ra:

“Buông tôi ra…”

“Tại sao, em sợ bị người bên ngoài phát hiện sao?”

“Không phải… Vòi nước còn chưa tắt.”

Tiêu Kỳ Nhiên nhướng mày, nhìn hai gò má đỏ ửng của Giang Nguyệt, không khỏi muốn cúi đầu hôn cô:

“Vì hai người vẫn chưa ở bên nhau, nên tôi vẫn còn cơ hội.”

Nói xong, anh liền cúi xuống tìm kiếm môi cô.

Trước đôi mắt mờ sương của cô, anh khó có thể tiếp tục duy trì cái gọi là lễ phép lịch sự của một quý ông, chứ đừng nói đến sự tỉnh táo chết tiệt kia.

Cửa phòng bếp bị mở hé ra, có người lén nhìn vào bên trong, rồi lại lặng lẽ đóng cửa lại.

Thịnh Cảnh Tây dựa vào tấm cửa, không khỏi thầm nghĩ: Với sự nhiệt tình của hai người này, thì khi nào thì mới được ăn lẩu đây?

Lúc ra khỏi phòng bếp, mặt Giang Nguyệt đỏ bừng, hốc mắt cô ẩm ướt, dưới ánh mắt của Thịnh Cảnh Tây, cô chỉ có cảm giác muốn chui xuống đất.

Cô chắc chắn rằng anh ta tuyệt đối đã nghe lén!

Nồi lẩu đã được chuẩn bị xong từ lâu, các loại thả lẩu cũng đã được chuẩn bị, Giang Nguyệt làm thêm mấy món ăn tự nấu rồi cùng đặt lên bàn.

Giang Nguyệt chu đáo, chuẩn bị sẵn hai loại nước lẩu, để dù có muốn ăn cay hay không cũng đều có thể cân nhắc.

Đáy nồi nhanh chóng nóng lên, vài người cho rau thịt vào nồi rồi ngồi chờ ăn.

Lo lắng họ sẽ cảm thấy cay, nên Giang Nguyệt cẩn thận lấy hai cái ly rót sữa cho hai người để giảm bớt vị cay.

Tiêu Kỳ Nhiên dùng hai tay nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Không cần rót cho tôi.” Thịnh Cảnh Tây xua tay: “Tôi không uống sữa.”

Giang Nguyệt hỏi: “Anh cũng bị dị ứng với sữa sao?”

Thịnh Cảnh Tây lắc đầu: “Đó là do mẹ tôi bị dị ứng với sữa, lâu dần tôi cũng không thích, tôi luôn cảm thấy nó có mùi lạ.”

Chủ đề nhắc đến mẹ của Thịnh Cảnh Tây, khiến Giang Nguyệt lập tức có hứng thú: “Mẹ anh là người như thế nào, có tiện nói không?”

Cô rất tò mò về Lý Mộc Chỉ, người mà cô chưa gặp bao giờ.

Thịnh Cảnh Tây uống một ngụm nước cam, thản nhiên nói: “Không có gì bất tiện cả, nhưng tôi không nhớ rõ lắm, tôi chỉ có thể nói những gì mà trong đầu vừa nghĩ ra thôi.”

Tiêu Kỳ Nhiên hơi nhìn về phía Thịnh Cảnh Tây.

Về cách kể chuyện, cả Thịnh Cảnh Tây và Giang Nguyệt đều có thói quen rất đồng nhất.

Cả hai đều thích tự mình giải quyết vấn đề và nói bất cứ điều gì được nảy ra trong đầu.

“Bà ấy là một diễn viên kịch. Tôi nhớ bà ấy thường mặc trang phục và trang điểm trên khuôn mặt như là lúc bà ấy diễn xuất trong một bộ phim truyền hình vậy – trước hết, tôi có thể nói rằng bà ấy xinh đẹp hơn cô.”

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…  Chương 1064Anh sợ lời nói có thể biến thành sự thật.Giang Nguyệt có chút không thoải mái khi ở gần anh như vậy, cô dùng lòng bàn tay đẩy ng ực anh ra:“Buông tôi ra…”“Tại sao, em sợ bị người bên ngoài phát hiện sao?”“Không phải… Vòi nước còn chưa tắt.”Tiêu Kỳ Nhiên nhướng mày, nhìn hai gò má đỏ ửng của Giang Nguyệt, không khỏi muốn cúi đầu hôn cô:“Vì hai người vẫn chưa ở bên nhau, nên tôi vẫn còn cơ hội.”Nói xong, anh liền cúi xuống tìm kiếm môi cô.Trước đôi mắt mờ sương của cô, anh khó có thể tiếp tục duy trì cái gọi là lễ phép lịch sự của một quý ông, chứ đừng nói đến sự tỉnh táo chết tiệt kia.Cửa phòng bếp bị mở hé ra, có người lén nhìn vào bên trong, rồi lại lặng lẽ đóng cửa lại.Thịnh Cảnh Tây dựa vào tấm cửa, không khỏi thầm nghĩ: Với sự nhiệt tình của hai người này, thì khi nào thì mới được ăn lẩu đây?…Lúc ra khỏi phòng bếp, mặt Giang Nguyệt đỏ bừng, hốc mắt cô ẩm ướt, dưới ánh mắt của Thịnh Cảnh Tây, cô chỉ có cảm giác muốn chui xuống đất.Cô chắc chắn rằng anh ta tuyệt đối đã nghe lén!Nồi lẩu đã được chuẩn bị xong từ lâu, các loại thả lẩu cũng đã được chuẩn bị, Giang Nguyệt làm thêm mấy món ăn tự nấu rồi cùng đặt lên bàn.Giang Nguyệt chu đáo, chuẩn bị sẵn hai loại nước lẩu, để dù có muốn ăn cay hay không cũng đều có thể cân nhắc.Đáy nồi nhanh chóng nóng lên, vài người cho rau thịt vào nồi rồi ngồi chờ ăn.Lo lắng họ sẽ cảm thấy cay, nên Giang Nguyệt cẩn thận lấy hai cái ly rót sữa cho hai người để giảm bớt vị cay.Tiêu Kỳ Nhiên dùng hai tay nhận lấy: “Cảm ơn.”“Không cần rót cho tôi.” Thịnh Cảnh Tây xua tay: “Tôi không uống sữa.”Giang Nguyệt hỏi: “Anh cũng bị dị ứng với sữa sao?”Thịnh Cảnh Tây lắc đầu: “Đó là do mẹ tôi bị dị ứng với sữa, lâu dần tôi cũng không thích, tôi luôn cảm thấy nó có mùi lạ.”Chủ đề nhắc đến mẹ của Thịnh Cảnh Tây, khiến Giang Nguyệt lập tức có hứng thú: “Mẹ anh là người như thế nào, có tiện nói không?”Cô rất tò mò về Lý Mộc Chỉ, người mà cô chưa gặp bao giờ.Thịnh Cảnh Tây uống một ngụm nước cam, thản nhiên nói: “Không có gì bất tiện cả, nhưng tôi không nhớ rõ lắm, tôi chỉ có thể nói những gì mà trong đầu vừa nghĩ ra thôi.”Tiêu Kỳ Nhiên hơi nhìn về phía Thịnh Cảnh Tây.Về cách kể chuyện, cả Thịnh Cảnh Tây và Giang Nguyệt đều có thói quen rất đồng nhất.Cả hai đều thích tự mình giải quyết vấn đề và nói bất cứ điều gì được nảy ra trong đầu.“Bà ấy là một diễn viên kịch. Tôi nhớ bà ấy thường mặc trang phục và trang điểm trên khuôn mặt như là lúc bà ấy diễn xuất trong một bộ phim truyền hình vậy – trước hết, tôi có thể nói rằng bà ấy xinh đẹp hơn cô.”

Chương 1064