Tác giả:

Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…

Chương 1089

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1089Dường như từ lúc này trở đi, trái tim bất định và bồng bềnh của cô cuối cùng cũng lặng xuống.Loại cảm giác yên tĩnh này giúp cô nghe rõ thanh âm khát vọng nhất trong nội tâm.Cô là kẻ lữ hành cô đơn, những điều tốt đẹp và ấm áp chỉ là tạm thời, chỉ có im lặng và cái chết mới là sự cứu rỗi duy nhất của cô.Hoa hồng nên héo vào mùa đông.Cô quyết định làm theo trái tim mình.“Giang Nguyệt!”Trong thời gian hai mươi phút, Tiêu Kỳ Nhiên nhanh chóng đến gần vườn hoa kia.Thật đúng là biết tìm chỗ.Đây là khu vườn ngắm hoa lớn nhất toàn Thành phố hoa, đông đúc khách du lịch vào mùa hoa và có thể chứa hàng vạn người ngắm hoa cùng một lúc.Nhưng bây giờ bốn phía mênh mông, mọi thứ đều bị bao phủ bởi tuyết trắng.Cửa đóng chặt, khó có thể tưởng tượng Giang Nguyệt đi vào như thế nào, cho đến khi anh nhìn thấy cách đó mấy chục mét có một cánh cửa nhỏ.Anh cúi người rồi bước vào qua cánh cửa nhỏ.Tuyết bên trong dày hơn bên ngoài, khi anh giẫm lên đã đến mắt cá chân, lúc nhấc chân đế giày dính chút bùn đất.Anh dừng một chút, ngẩng đầu lên nheo mắt tìm kiếm tung tích Giang Nguyệt.…Giang Nguyệt không cảm giác được rét lạnh, cô mỉm cười ngồi xổm xuống ôm tuyết, những ngón tay thon dài trắng nõn đã bị đông lạnh đến tím tái, nhưng cô không hề nhận ra, đã chồng từng lớp tuyết lên người mình.Cô muốn dùng cơ thể mình làm bộ xương và tuyết trắng làm vật lấp đầy để vùi mình trong băng tuyết.Trong thời tiết lạnh giá như vậy sẽ không có ai đến đây, có lẽ phải đợi đến khi mùa xuân đến hoa nở và băng tuyết tan mới có người tìm thấy thân thể đã ngủ quên suốt mùa đông này.Cô sẽ thức dậy thanh thản khi mọi thứ hồi sinh.Đợi đến lúc đó, “Tú Nương” sẽ được phát hành.Các phương tiện truyền thông sẽ viết về sự cống hiến của cô cho nghệ thuật, các kênh truyền thông sẽ nói rằng cô tự tử do căng thẳng tinh thần quá mức, và đoàn làm phim sẽ buồn bã nói “cô là một diễn viên rất giỏi” trong các cuộc phỏng vấn.Cái chết của cô sẽ khiến bộ phim thăng hoa và mang lại sự nổi tiếng chưa từng có cho toàn bộ đoàn làm phim.Có thể coi đây là một loại giễu cợt.Cô quên mất cha mình, anh trai cô, Trình Nghênh Xuân, người đã nhìn cô với nước mắt, và Tiêu Kỳ Nhiên người đã mang đến cho cô cả yêu lẫn hận.Giờ này khắc này, cô là người duy nhất còn lại trên thế giới.Một tâm hồn tan vỡ có thể biến mất bất cứ lúc nào.“Giang Nguyệt.”Cô nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.

Chương 1089

Dường như từ lúc này trở đi, trái tim bất định và bồng bềnh của cô cuối cùng cũng lặng xuống.

Loại cảm giác yên tĩnh này giúp cô nghe rõ thanh âm khát vọng nhất trong nội tâm.

Cô là kẻ lữ hành cô đơn, những điều tốt đẹp và ấm áp chỉ là tạm thời, chỉ có im lặng và cái chết mới là sự cứu rỗi duy nhất của cô.

Hoa hồng nên héo vào mùa đông.

Cô quyết định làm theo trái tim mình.

“Giang Nguyệt!”

Trong thời gian hai mươi phút, Tiêu Kỳ Nhiên nhanh chóng đến gần vườn hoa kia.

Thật đúng là biết tìm chỗ.

Đây là khu vườn ngắm hoa lớn nhất toàn Thành phố hoa, đông đúc khách du lịch vào mùa hoa và có thể chứa hàng vạn người ngắm hoa cùng một lúc.

Nhưng bây giờ bốn phía mênh mông, mọi thứ đều bị bao phủ bởi tuyết trắng.

Cửa đóng chặt, khó có thể tưởng tượng Giang Nguyệt đi vào như thế nào, cho đến khi anh nhìn thấy cách đó mấy chục mét có một cánh cửa nhỏ.

Anh cúi người rồi bước vào qua cánh cửa nhỏ.

Tuyết bên trong dày hơn bên ngoài, khi anh giẫm lên đã đến mắt cá chân, lúc nhấc chân đế giày dính chút bùn đất.

Anh dừng một chút, ngẩng đầu lên nheo mắt tìm kiếm tung tích Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt không cảm giác được rét lạnh, cô mỉm cười ngồi xổm xuống ôm tuyết, những ngón tay thon dài trắng nõn đã bị đông lạnh đến tím tái, nhưng cô không hề nhận ra, đã chồng từng lớp tuyết lên người mình.

Cô muốn dùng cơ thể mình làm bộ xương và tuyết trắng làm vật lấp đầy để vùi mình trong băng tuyết.

Trong thời tiết lạnh giá như vậy sẽ không có ai đến đây, có lẽ phải đợi đến khi mùa xuân đến hoa nở và băng tuyết tan mới có người tìm thấy thân thể đã ngủ quên suốt mùa đông này.

Cô sẽ thức dậy thanh thản khi mọi thứ hồi sinh.

Đợi đến lúc đó, “Tú Nương” sẽ được phát hành.

Các phương tiện truyền thông sẽ viết về sự cống hiến của cô cho nghệ thuật, các kênh truyền thông sẽ nói rằng cô tự tử do căng thẳng tinh thần quá mức, và đoàn làm phim sẽ buồn bã nói “cô là một diễn viên rất giỏi” trong các cuộc phỏng vấn.

Cái chết của cô sẽ khiến bộ phim thăng hoa và mang lại sự nổi tiếng chưa từng có cho toàn bộ đoàn làm phim.

Có thể coi đây là một loại giễu cợt.

Cô quên mất cha mình, anh trai cô, Trình Nghênh Xuân, người đã nhìn cô với nước mắt, và Tiêu Kỳ Nhiên người đã mang đến cho cô cả yêu lẫn hận.

Giờ này khắc này, cô là người duy nhất còn lại trên thế giới.

Một tâm hồn tan vỡ có thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Giang Nguyệt.”

Cô nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1089Dường như từ lúc này trở đi, trái tim bất định và bồng bềnh của cô cuối cùng cũng lặng xuống.Loại cảm giác yên tĩnh này giúp cô nghe rõ thanh âm khát vọng nhất trong nội tâm.Cô là kẻ lữ hành cô đơn, những điều tốt đẹp và ấm áp chỉ là tạm thời, chỉ có im lặng và cái chết mới là sự cứu rỗi duy nhất của cô.Hoa hồng nên héo vào mùa đông.Cô quyết định làm theo trái tim mình.“Giang Nguyệt!”Trong thời gian hai mươi phút, Tiêu Kỳ Nhiên nhanh chóng đến gần vườn hoa kia.Thật đúng là biết tìm chỗ.Đây là khu vườn ngắm hoa lớn nhất toàn Thành phố hoa, đông đúc khách du lịch vào mùa hoa và có thể chứa hàng vạn người ngắm hoa cùng một lúc.Nhưng bây giờ bốn phía mênh mông, mọi thứ đều bị bao phủ bởi tuyết trắng.Cửa đóng chặt, khó có thể tưởng tượng Giang Nguyệt đi vào như thế nào, cho đến khi anh nhìn thấy cách đó mấy chục mét có một cánh cửa nhỏ.Anh cúi người rồi bước vào qua cánh cửa nhỏ.Tuyết bên trong dày hơn bên ngoài, khi anh giẫm lên đã đến mắt cá chân, lúc nhấc chân đế giày dính chút bùn đất.Anh dừng một chút, ngẩng đầu lên nheo mắt tìm kiếm tung tích Giang Nguyệt.…Giang Nguyệt không cảm giác được rét lạnh, cô mỉm cười ngồi xổm xuống ôm tuyết, những ngón tay thon dài trắng nõn đã bị đông lạnh đến tím tái, nhưng cô không hề nhận ra, đã chồng từng lớp tuyết lên người mình.Cô muốn dùng cơ thể mình làm bộ xương và tuyết trắng làm vật lấp đầy để vùi mình trong băng tuyết.Trong thời tiết lạnh giá như vậy sẽ không có ai đến đây, có lẽ phải đợi đến khi mùa xuân đến hoa nở và băng tuyết tan mới có người tìm thấy thân thể đã ngủ quên suốt mùa đông này.Cô sẽ thức dậy thanh thản khi mọi thứ hồi sinh.Đợi đến lúc đó, “Tú Nương” sẽ được phát hành.Các phương tiện truyền thông sẽ viết về sự cống hiến của cô cho nghệ thuật, các kênh truyền thông sẽ nói rằng cô tự tử do căng thẳng tinh thần quá mức, và đoàn làm phim sẽ buồn bã nói “cô là một diễn viên rất giỏi” trong các cuộc phỏng vấn.Cái chết của cô sẽ khiến bộ phim thăng hoa và mang lại sự nổi tiếng chưa từng có cho toàn bộ đoàn làm phim.Có thể coi đây là một loại giễu cợt.Cô quên mất cha mình, anh trai cô, Trình Nghênh Xuân, người đã nhìn cô với nước mắt, và Tiêu Kỳ Nhiên người đã mang đến cho cô cả yêu lẫn hận.Giờ này khắc này, cô là người duy nhất còn lại trên thế giới.Một tâm hồn tan vỡ có thể biến mất bất cứ lúc nào.“Giang Nguyệt.”Cô nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình.

Chương 1089