Chương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của…
Chương 1117
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1117Tai cô nhạy bén nghe được tiếng bước chân lảng vảng bên giường, Giang Nguyệt xoay người quay lưng về phía họ, tiếp tục giả vờ ngủ.Tĩnh Nghi theo sau lặng lẽ đi vào, thấp giọng nói một cách vui vẻ: “Mau đưa chị ấy đi, đêm nay chị ấy là của anh!”Tiêu Kỳ Nhiên đứng bên giường, lẳng lặng nhìn những người đang nằm trên giường.Giang Nguyệt cố gắng thở đều đặn hết mức có thể, giữ cho lông mày và nét mặt thả lỏng, không để bất cứ ai nhìn ra khuyết điểm của cô khi giả vờ ngủ. Có lẽ người nào đó nhìn vào giấc ngủ ngọt ngào của cô sẽ miễn cưỡng không quấy rầy cô.Nhưng kế hoạch của cô đã thất bại.Giang Nguyệt nghe thấy tiếng quần áo cọ xát, sau đó một đôi tay nâng cô lên không trung, cô vững vàng ngã vào trong ngực anh.Đột nhiên không trọng lượng, Giang Nguyệt vô thức muốn mở mắt ra nhưng lại sợ bị phát hiện mình giả vờ ngủ nên đành phải nhắm chặt mắt lại, nhìn như vẫn đang ngủ, thực tế là tim cô đang đập rất nhanh.Tĩnh Nghi thấp giọng nói: “Tôi đi ra mở cửa!”… Tại sao bình thường không thấy cô ấy thông minh như vậy!Tiêu Kỳ Nhiên ôm cô, bước chân rất vững vàng, đi ra khỏi phòng được mấy bước rồi bế cô sang phòng bên cạnh của mình.Giang Nguyệt thầm nghĩ, chuyện này giống như đưa thê thiếp vào cung hoàng đế thời xưa đúng không?Nằm trên chiếc giường xa lạ, trong lòng cô suy nghĩ xem nên giả vờ tỉnh như thế nào thì nghe thấy tiếng cười khúc khích của người đàn ông:“Còn chưa chịu tỉnh?”Giang Nguyệt: …Khốn kiếp.Cô bướng bỉnh tiếp tục diễn, mặc kệ anh có nhìn thấu hay không, cô vẫn bất động, nhắm chặt mắt nằm trên giường, nhất định phải giả vờ ngủ đến cùng.Thấy cô bất động, Tiêu Kỳ Nhiên kinh ngạc nhướng mày: “Thật sự không tỉnh sao? Vậy thì tốt.”Giang Nguyệt nuốt nước miếng.Tốt là thế nào?Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt đã biết Tiêu Kỳ Nhiên đang nói về điều gì.Tiếng quần áo cọ xát vang lên, nghe âm thanh có thể biết là anh đang ***** áo, cô không kìm được cảm giác muốn mở mắt ra nhìn.Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng “lách cách” của khóa kim loại.Anh đang nới lỏng thắt lưng.Ngay sau đó, chăn bông ở một bên được vén lên, điều này khiến cô sợ đến mức lập tức mở mắt: “Tiêu…”“Tỉnh rồi à?” Anh liếc nhìn cô đầy ẩn ý, ngừng cử động, đứng ngay ngắn ở bên cạnh, chỉ cởi áo khoác và áo vest đen, quần dài vẫn mặc trên người.Ánh mắt Giang Nguyệt quét qua thắt lưng của anh, cũng không cởi ra.Thì ra tiếng “cạch cạch” vừa rồi là cố ý làm cho cô nghe thấy, Giang Nguyệt bỗng nhiên đỏ mặt: “… Vừa mới tỉnh dậy.”Lo lắng mình diễn chưa đủ, cô còn giả vờ dụi mắt: “Sao em lại ở đây?”Nếu cô muốn diễn, Tiêu Kỳ Nhiên cũng bằng lòng chơi cùng cô: “Nếu em không tỉnh lại, tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế.”
Chương 1117
Tai cô nhạy bén nghe được tiếng bước chân lảng vảng bên giường, Giang Nguyệt xoay người quay lưng về phía họ, tiếp tục giả vờ ngủ.
Tĩnh Nghi theo sau lặng lẽ đi vào, thấp giọng nói một cách vui vẻ: “Mau đưa chị ấy đi, đêm nay chị ấy là của anh!”
Tiêu Kỳ Nhiên đứng bên giường, lẳng lặng nhìn những người đang nằm trên giường.
Giang Nguyệt cố gắng thở đều đặn hết mức có thể, giữ cho lông mày và nét mặt thả lỏng, không để bất cứ ai nhìn ra khuyết điểm của cô khi giả vờ ngủ. Có lẽ người nào đó nhìn vào giấc ngủ ngọt ngào của cô sẽ miễn cưỡng không quấy rầy cô.
Nhưng kế hoạch của cô đã thất bại.
Giang Nguyệt nghe thấy tiếng quần áo cọ xát, sau đó một đôi tay nâng cô lên không trung, cô vững vàng ngã vào trong ngực anh.
Đột nhiên không trọng lượng, Giang Nguyệt vô thức muốn mở mắt ra nhưng lại sợ bị phát hiện mình giả vờ ngủ nên đành phải nhắm chặt mắt lại, nhìn như vẫn đang ngủ, thực tế là tim cô đang đập rất nhanh.
Tĩnh Nghi thấp giọng nói: “Tôi đi ra mở cửa!”
… Tại sao bình thường không thấy cô ấy thông minh như vậy!
Tiêu Kỳ Nhiên ôm cô, bước chân rất vững vàng, đi ra khỏi phòng được mấy bước rồi bế cô sang phòng bên cạnh của mình.
Giang Nguyệt thầm nghĩ, chuyện này giống như đưa thê thiếp vào cung hoàng đế thời xưa đúng không?
Nằm trên chiếc giường xa lạ, trong lòng cô suy nghĩ xem nên giả vờ tỉnh như thế nào thì nghe thấy tiếng cười khúc khích của người đàn ông:
“Còn chưa chịu tỉnh?”
Giang Nguyệt: …
Khốn kiếp.
Cô bướng bỉnh tiếp tục diễn, mặc kệ anh có nhìn thấu hay không, cô vẫn bất động, nhắm chặt mắt nằm trên giường, nhất định phải giả vờ ngủ đến cùng.
Thấy cô bất động, Tiêu Kỳ Nhiên kinh ngạc nhướng mày: “Thật sự không tỉnh sao? Vậy thì tốt.”
Giang Nguyệt nuốt nước miếng.
Tốt là thế nào?
Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt đã biết Tiêu Kỳ Nhiên đang nói về điều gì.
Tiếng quần áo cọ xát vang lên, nghe âm thanh có thể biết là anh đang ***** áo, cô không kìm được cảm giác muốn mở mắt ra nhìn.
Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng “lách cách” của khóa kim loại.
Anh đang nới lỏng thắt lưng.
Ngay sau đó, chăn bông ở một bên được vén lên, điều này khiến cô sợ đến mức lập tức mở mắt: “Tiêu…”
“Tỉnh rồi à?” Anh liếc nhìn cô đầy ẩn ý, ngừng cử động, đứng ngay ngắn ở bên cạnh, chỉ cởi áo khoác và áo vest đen, quần dài vẫn mặc trên người.
Ánh mắt Giang Nguyệt quét qua thắt lưng của anh, cũng không cởi ra.
Thì ra tiếng “cạch cạch” vừa rồi là cố ý làm cho cô nghe thấy, Giang Nguyệt bỗng nhiên đỏ mặt: “… Vừa mới tỉnh dậy.”
Lo lắng mình diễn chưa đủ, cô còn giả vờ dụi mắt: “Sao em lại ở đây?”
Nếu cô muốn diễn, Tiêu Kỳ Nhiên cũng bằng lòng chơi cùng cô: “Nếu em không tỉnh lại, tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế.”
Tiêu Tổng, Xin Tha Cho TôiTác giả: Thục KỷTruyện Ngôn TìnhChương 1 Một tuần trước, Tiêu Kỳ Nhiên đi công tác. Anh là chủ đầu tư của tập đoàn Giang San, chuyến công tác hôm nay kết thúc, anh đã đặt vé máy bay ngay trong đêm về Bắc Thành. Giang Nguyệt tính toán thời gian, nhờ trợ lý hỗ trợ bắt xe, chạy tới sân bay đón người. Hai người ngồi trong xe không nói gì, xe chạy cũng rất nhanh. Bóng đêm dày đặc. Vừa mới trở lại Thụy Uyển, Tiêu Kỳ Nhiên liền đẩy Giang Nguyệt ngã xuống sofa. Ghế sofa rất mềm. Cô hơi đẩy người anh, nhưng không phản kháng. Do đè nén suốt một tuần nên thời gian phóng túng của Tiêu Kỳ Nhiên rất dài, khiến Giang Nguyệt có chút không chịu nổi. Cô mấy lần van khóc xin anh dừng lại, người đàn ông này cũng không để ý, một chút thương hoa tiếc ngọc cũng không có. Đợi cho đến khi hắn buông xã hết thì mới thả nàng ra. Giang Nguyệt tựa vào đầu giường, túm lấy chăn đã bị đá qua một bên từ lúc nào, bao bọc lấy thân thể của mình, không ngừng thờ dốc. Đến khi hô hấp ổn định lại cô mới nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Kỳ Nhiên. Sườn mặt của… Chương 1117Tai cô nhạy bén nghe được tiếng bước chân lảng vảng bên giường, Giang Nguyệt xoay người quay lưng về phía họ, tiếp tục giả vờ ngủ.Tĩnh Nghi theo sau lặng lẽ đi vào, thấp giọng nói một cách vui vẻ: “Mau đưa chị ấy đi, đêm nay chị ấy là của anh!”Tiêu Kỳ Nhiên đứng bên giường, lẳng lặng nhìn những người đang nằm trên giường.Giang Nguyệt cố gắng thở đều đặn hết mức có thể, giữ cho lông mày và nét mặt thả lỏng, không để bất cứ ai nhìn ra khuyết điểm của cô khi giả vờ ngủ. Có lẽ người nào đó nhìn vào giấc ngủ ngọt ngào của cô sẽ miễn cưỡng không quấy rầy cô.Nhưng kế hoạch của cô đã thất bại.Giang Nguyệt nghe thấy tiếng quần áo cọ xát, sau đó một đôi tay nâng cô lên không trung, cô vững vàng ngã vào trong ngực anh.Đột nhiên không trọng lượng, Giang Nguyệt vô thức muốn mở mắt ra nhưng lại sợ bị phát hiện mình giả vờ ngủ nên đành phải nhắm chặt mắt lại, nhìn như vẫn đang ngủ, thực tế là tim cô đang đập rất nhanh.Tĩnh Nghi thấp giọng nói: “Tôi đi ra mở cửa!”… Tại sao bình thường không thấy cô ấy thông minh như vậy!Tiêu Kỳ Nhiên ôm cô, bước chân rất vững vàng, đi ra khỏi phòng được mấy bước rồi bế cô sang phòng bên cạnh của mình.Giang Nguyệt thầm nghĩ, chuyện này giống như đưa thê thiếp vào cung hoàng đế thời xưa đúng không?Nằm trên chiếc giường xa lạ, trong lòng cô suy nghĩ xem nên giả vờ tỉnh như thế nào thì nghe thấy tiếng cười khúc khích của người đàn ông:“Còn chưa chịu tỉnh?”Giang Nguyệt: …Khốn kiếp.Cô bướng bỉnh tiếp tục diễn, mặc kệ anh có nhìn thấu hay không, cô vẫn bất động, nhắm chặt mắt nằm trên giường, nhất định phải giả vờ ngủ đến cùng.Thấy cô bất động, Tiêu Kỳ Nhiên kinh ngạc nhướng mày: “Thật sự không tỉnh sao? Vậy thì tốt.”Giang Nguyệt nuốt nước miếng.Tốt là thế nào?Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt đã biết Tiêu Kỳ Nhiên đang nói về điều gì.Tiếng quần áo cọ xát vang lên, nghe âm thanh có thể biết là anh đang ***** áo, cô không kìm được cảm giác muốn mở mắt ra nhìn.Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng “lách cách” của khóa kim loại.Anh đang nới lỏng thắt lưng.Ngay sau đó, chăn bông ở một bên được vén lên, điều này khiến cô sợ đến mức lập tức mở mắt: “Tiêu…”“Tỉnh rồi à?” Anh liếc nhìn cô đầy ẩn ý, ngừng cử động, đứng ngay ngắn ở bên cạnh, chỉ cởi áo khoác và áo vest đen, quần dài vẫn mặc trên người.Ánh mắt Giang Nguyệt quét qua thắt lưng của anh, cũng không cởi ra.Thì ra tiếng “cạch cạch” vừa rồi là cố ý làm cho cô nghe thấy, Giang Nguyệt bỗng nhiên đỏ mặt: “… Vừa mới tỉnh dậy.”Lo lắng mình diễn chưa đủ, cô còn giả vờ dụi mắt: “Sao em lại ở đây?”Nếu cô muốn diễn, Tiêu Kỳ Nhiên cũng bằng lòng chơi cùng cô: “Nếu em không tỉnh lại, tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế.”