Chương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói…
Chương 1759
Siêu Cấp Phú Nhị ĐạiTác giả: Thiên LôiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói… Anh hiện tại rất muốn giết Phương Hồng Sơn, thằng khốn kiếp này chỉ nói ở vùng cấm Đông Hải có phiền phức, không nên dễ dàng đi vào, nhưng đối với thực lực của Giang Ninh, một chút cũng không nhắc tới.Chỉ cần thông tin như vậy, Phương Hồng Sơn liền dám lấy đi nhiều thứ của mình như vậy?Khốn khiếp thật!“Còn muốn sao?”Giang Ninh nhìn Tư Mã Cao, lại phất phất quyền phổ trong tay: “Không thích trang này sao?”Anh đút bàn tay của mình vào túi, lấy ra một trang khác.“Vậy trang này thì sao, thích thì đến lấy đi”Tư Mã Cao vừa mới đ è xuống huyết khí, nhất thời lại mãnh liệt dâng lên, lúc này đây, ông ta làm sao còn có thể đè nén được nữa.Phụt một tiếng, phun máu ra ngoài!Quá đáng quá rồi!Giang Ninh lại lăng nhục mình như vậy!Ép người quá đáng!“Phụt…”Tư Mã Cao liên tiếp phun mấy ngụm máu, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, không hề có huyết sắc, giống như máu trong cơ thể đều đã bị ông ta phun ra hết vậy.Ông ta thở hổn hến, vẻ mặt kiêng ky: “Không ngờ tới…Không ngờ tới…”“Trong giới giang hồ này, vậy mà còn có cao thủ như vậy!”Tư Mã Cao nâng ngón tay chỉ về phía Giang Ninh: “Nhưng tôi nói cho cậu biết, quyển sách võ thuật, không phải loại người như cậu, là sẽ có tư cách có được!”Giang Ninh đứng đó không nhúc nhích.Anh di chuyển ngón tay của mình, dường như đang đếm đếm gì đó.“Ba, hai, một.”Vừa dứt lời, ánh mắt Tư Mã Cao nhất thời trừng mắt, ngay đơ ngã xuống, cả người co giật, thống khổ không chịu nổi.“Muốn có được quyền phổ, đi tìm nhà họ Phương, sẽ càng dễ dàng hơn một chút, đến tìm tôi sao, ông không phải ngu ngốc, ông chính là ngu xuẩn”Giang Ninh nói xong, lắc đầu.Anh một quyền đánh ra, dùng ba chiêu thức của quyển sách võ thuật, tầng tầng quyền kình, cho đến giờ phút này, mới bộc phát ở trên người Tư Mã Cao!Ngay lập tức, trái tim của ông ta liền bị phá vỡ!“Giang Hải!”Giang Ninh hô to một tiếng, Giang Hải lập tức chạy vào.“Thu dọn đi”“Vâng, cậu chủI”Giang Hải nhìn đám thi thể của bọn người Tư Mã Cao, tim đập kịch liệt.
Anh hiện tại rất muốn giết Phương Hồng Sơn, thằng khốn kiếp này chỉ nói ở vùng cấm Đông Hải có phiền phức, không nên dễ dàng đi vào, nhưng đối với thực lực của Giang Ninh, một chút cũng không nhắc tới.
Chỉ cần thông tin như vậy, Phương Hồng Sơn liền dám lấy đi nhiều thứ của mình như vậy?
Khốn khiếp thật!
“Còn muốn sao?”
Giang Ninh nhìn Tư Mã Cao, lại phất phất quyền phổ trong tay: “Không thích trang này sao?”
Anh đút bàn tay của mình vào túi, lấy ra một trang khác.
“Vậy trang này thì sao, thích thì đến lấy đi”
Tư Mã Cao vừa mới đ è xuống huyết khí, nhất thời lại mãnh liệt dâng lên, lúc này đây, ông ta làm sao còn có thể đè nén được nữa.
Phụt một tiếng, phun máu ra ngoài!
Quá đáng quá rồi!
Giang Ninh lại lăng nhục mình như vậy!
Ép người quá đáng!
“Phụt…”
Tư Mã Cao liên tiếp phun mấy ngụm máu, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, không hề có huyết sắc, giống như máu trong cơ thể đều đã bị ông ta phun ra hết vậy.
Ông ta thở hổn hến, vẻ mặt kiêng ky: “Không ngờ tới…
Không ngờ tới…”
“Trong giới giang hồ này, vậy mà còn có cao thủ như vậy!”
Tư Mã Cao nâng ngón tay chỉ về phía Giang Ninh: “Nhưng tôi nói cho cậu biết, quyển sách võ thuật, không phải loại người như cậu, là sẽ có tư cách có được!”
Giang Ninh đứng đó không nhúc nhích.
Anh di chuyển ngón tay của mình, dường như đang đếm đếm gì đó.
“Ba, hai, một.”
Vừa dứt lời, ánh mắt Tư Mã Cao nhất thời trừng mắt, ngay đơ ngã xuống, cả người co giật, thống khổ không chịu nổi.
“Muốn có được quyền phổ, đi tìm nhà họ Phương, sẽ càng dễ dàng hơn một chút, đến tìm tôi sao, ông không phải ngu ngốc, ông chính là ngu xuẩn”
Giang Ninh nói xong, lắc đầu.
Anh một quyền đánh ra, dùng ba chiêu thức của quyển sách võ thuật, tầng tầng quyền kình, cho đến giờ phút này, mới bộc phát ở trên người Tư Mã Cao!
Ngay lập tức, trái tim của ông ta liền bị phá vỡ!
“Giang Hải!”
Giang Ninh hô to một tiếng, Giang Hải lập tức chạy vào.
“Thu dọn đi”
“Vâng, cậu chủI”
Giang Hải nhìn đám thi thể của bọn người Tư Mã Cao, tim đập kịch liệt.
Siêu Cấp Phú Nhị ĐạiTác giả: Thiên LôiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói… Anh hiện tại rất muốn giết Phương Hồng Sơn, thằng khốn kiếp này chỉ nói ở vùng cấm Đông Hải có phiền phức, không nên dễ dàng đi vào, nhưng đối với thực lực của Giang Ninh, một chút cũng không nhắc tới.Chỉ cần thông tin như vậy, Phương Hồng Sơn liền dám lấy đi nhiều thứ của mình như vậy?Khốn khiếp thật!“Còn muốn sao?”Giang Ninh nhìn Tư Mã Cao, lại phất phất quyền phổ trong tay: “Không thích trang này sao?”Anh đút bàn tay của mình vào túi, lấy ra một trang khác.“Vậy trang này thì sao, thích thì đến lấy đi”Tư Mã Cao vừa mới đ è xuống huyết khí, nhất thời lại mãnh liệt dâng lên, lúc này đây, ông ta làm sao còn có thể đè nén được nữa.Phụt một tiếng, phun máu ra ngoài!Quá đáng quá rồi!Giang Ninh lại lăng nhục mình như vậy!Ép người quá đáng!“Phụt…”Tư Mã Cao liên tiếp phun mấy ngụm máu, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt, không hề có huyết sắc, giống như máu trong cơ thể đều đã bị ông ta phun ra hết vậy.Ông ta thở hổn hến, vẻ mặt kiêng ky: “Không ngờ tới…Không ngờ tới…”“Trong giới giang hồ này, vậy mà còn có cao thủ như vậy!”Tư Mã Cao nâng ngón tay chỉ về phía Giang Ninh: “Nhưng tôi nói cho cậu biết, quyển sách võ thuật, không phải loại người như cậu, là sẽ có tư cách có được!”Giang Ninh đứng đó không nhúc nhích.Anh di chuyển ngón tay của mình, dường như đang đếm đếm gì đó.“Ba, hai, một.”Vừa dứt lời, ánh mắt Tư Mã Cao nhất thời trừng mắt, ngay đơ ngã xuống, cả người co giật, thống khổ không chịu nổi.“Muốn có được quyền phổ, đi tìm nhà họ Phương, sẽ càng dễ dàng hơn một chút, đến tìm tôi sao, ông không phải ngu ngốc, ông chính là ngu xuẩn”Giang Ninh nói xong, lắc đầu.Anh một quyền đánh ra, dùng ba chiêu thức của quyển sách võ thuật, tầng tầng quyền kình, cho đến giờ phút này, mới bộc phát ở trên người Tư Mã Cao!Ngay lập tức, trái tim của ông ta liền bị phá vỡ!“Giang Hải!”Giang Ninh hô to một tiếng, Giang Hải lập tức chạy vào.“Thu dọn đi”“Vâng, cậu chủI”Giang Hải nhìn đám thi thể của bọn người Tư Mã Cao, tim đập kịch liệt.