Tác giả:

Chương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói…

Chương 1768

Siêu Cấp Phú Nhị ĐạiTác giả: Thiên LôiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói… Bởi vì đối phó với vùng cấm Đông Hải, chuyện này đối với bọn họ mà nói đã đã một chuyện hết sức mất mặt rồi.Tư Mã Hằng không lãng phí thời gian nữa, mời hai vị trưởng lão lập tức cùng đi tới nhà những dòng họ lánh đời khác.Cùng lúc đó.Không khí trong nhà họ Phương rất không tốt.Người người ta cảm thấy cô cùng áp lực!Phương Uy không ngờ tới tin tức về quyền phổ sẽ bị tiết lộ.Nhà họ Phương của ông ta khó khăn lắm mới có cơ hội nhanh chân đến trước, nhưng bây giờ, tám Dòng họ lánh đời đều biết rồi, nhà họ Phương sao có thể có ưu thế được nữa?“Đừng có để tôi biết là ai!”Phương Uy tức giận rống lên: “Tôi nhất định sẽ không tha cho anh ta!”Những người đứng ở phía dưới, không có một ai dám lên tiếng.“Gia chủ, nghe nói, những dòng họ lánh đời khác đều phái người xuống núi nhưng không có gia tộc nào giành được quyền phổ cả”Im lặng hồi lâu, mới có người cẩn thận lên tiếng.“Có vẻ mấy gia tộc đó đều bị tổn thất những cao thủ cấp bậc đại tông sư…”Điều anh ta muốn nói là, nếu như vậy, nhà học Phương bọn họ, ngược lại được xem như bị tổn thất ít nhất, thậm chí còn giành được một tờ quyền phổ.Ai mà ngờ được, vùng cấm Đông Hải lại lợi hại như vậy.Giang Ninh đó, không ngờ lại lợi hại như vậy!“Lúc đó tám gia tộc lớn đưa ra ước định, quyền phổ chưa xuất hiện thì tuyệt đối không được rời khỏi núi Chung Nam, nhà họ Phương chúng ta vốn dĩ có cơ hội tốt nhất nhưng bây giờ đã bỏ lỡ rồi!”Phương Uy khẽ hừ một tiếng: “Không chỉ là bỏ lỡ mà Phương Hạ còn vì vậy mà phải chết!”Đây chính là căn cơ tương lai của nhà họ Phương.Phương Đông đứng ở một bên không nói một lời.Phương Hạ chết rồi, tương lai của nhà họ Phương chỉ có thể dựa vào anh ta, cho dù anh ta có nói gì, vị chỉ gia chủ tương lai cũng sẽ thuộc về anh ta.Cho nên anh ta bây giờ không sốt ruột, tình cờ đứng ở phía sau lưng, chậm rãi phát triển thế lực của mình.Anh ta biết Phương Uy sẽ báo thù cho Phương Hạ, vậy thì cứ để ông ta báo thù, dù sao thì, tới cuối cùng, vị trí gia chủ cũng sẽ phải trao cho anh ta thôi.Không khí trong đại sảnh tràn đầy áp lực.Vẻ mặt Phương Uy rất tức giận, khiến người ta không dám lớn tiếng nói chuyện, thậm chí có nhiều người còn không dám nhắc tới tên Giang Ninh.“Ting…”Đột nhiên, tiếng chuông cửa du dương vang lên.Có người tới!Phương Uy ngẩng đầu lên, đám người Phương Đông cũng nhìn ra, ngay cả Phương Hồng Sơn bế quan tu luyện trên phòng cũng nhìn về phía cửa.

Bởi vì đối phó với vùng cấm Đông Hải, chuyện này đối với bọn họ mà nói đã đã một chuyện hết sức mất mặt rồi.

Tư Mã Hằng không lãng phí thời gian nữa, mời hai vị trưởng lão lập tức cùng đi tới nhà những dòng họ lánh đời khác.

Cùng lúc đó.

Không khí trong nhà họ Phương rất không tốt.

Người người ta cảm thấy cô cùng áp lực!

Phương Uy không ngờ tới tin tức về quyền phổ sẽ bị tiết lộ.

Nhà họ Phương của ông ta khó khăn lắm mới có cơ hội nhanh chân đến trước, nhưng bây giờ, tám Dòng họ lánh đời đều biết rồi, nhà họ Phương sao có thể có ưu thế được nữa?

“Đừng có để tôi biết là ai!”

Phương Uy tức giận rống lên: “Tôi nhất định sẽ không tha cho anh ta!”

Những người đứng ở phía dưới, không có một ai dám lên tiếng.

“Gia chủ, nghe nói, những dòng họ lánh đời khác đều phái người xuống núi nhưng không có gia tộc nào giành được quyền phổ cả”

Im lặng hồi lâu, mới có người cẩn thận lên tiếng.

“Có vẻ mấy gia tộc đó đều bị tổn thất những cao thủ cấp bậc đại tông sư…”

Điều anh ta muốn nói là, nếu như vậy, nhà học Phương bọn họ, ngược lại được xem như bị tổn thất ít nhất, thậm chí còn giành được một tờ quyền phổ.

Ai mà ngờ được, vùng cấm Đông Hải lại lợi hại như vậy.

Giang Ninh đó, không ngờ lại lợi hại như vậy!

“Lúc đó tám gia tộc lớn đưa ra ước định, quyền phổ chưa xuất hiện thì tuyệt đối không được rời khỏi núi Chung Nam, nhà họ Phương chúng ta vốn dĩ có cơ hội tốt nhất nhưng bây giờ đã bỏ lỡ rồi!”

Phương Uy khẽ hừ một tiếng: “Không chỉ là bỏ lỡ mà Phương Hạ còn vì vậy mà phải chết!”

Đây chính là căn cơ tương lai của nhà họ Phương.

Phương Đông đứng ở một bên không nói một lời.

Phương Hạ chết rồi, tương lai của nhà họ Phương chỉ có thể dựa vào anh ta, cho dù anh ta có nói gì, vị chỉ gia chủ tương lai cũng sẽ thuộc về anh ta.

Cho nên anh ta bây giờ không sốt ruột, tình cờ đứng ở phía sau lưng, chậm rãi phát triển thế lực của mình.

Anh ta biết Phương Uy sẽ báo thù cho Phương Hạ, vậy thì cứ để ông ta báo thù, dù sao thì, tới cuối cùng, vị trí gia chủ cũng sẽ phải trao cho anh ta thôi.

Không khí trong đại sảnh tràn đầy áp lực.

Vẻ mặt Phương Uy rất tức giận, khiến người ta không dám lớn tiếng nói chuyện, thậm chí có nhiều người còn không dám nhắc tới tên Giang Ninh.

“Ting…”

Đột nhiên, tiếng chuông cửa du dương vang lên.

Có người tới!

Phương Uy ngẩng đầu lên, đám người Phương Đông cũng nhìn ra, ngay cả Phương Hồng Sơn bế quan tu luyện trên phòng cũng nhìn về phía cửa.

Siêu Cấp Phú Nhị ĐạiTác giả: Thiên LôiTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Người được chọn tu tú nhất. Sân bay quốc tế thành phố Đông Hải. “Nhanh!” “Nhanh!” Mười mấy người mặc vest đen xông thẳng ra cửa, người nào người nấy mặt mày nghiêm trọng như thể gặp phải kẻ thù truyền kiếp. Hành khách xung quanh vội vàng nhường đường, không biết là nhân vật tai to mặt lớn nào mà lại khoa trương như thế. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc vest, mày nhíu chặt, dường như vừa nghĩ ra gì đó, lập tức xoay người rời đi. Trong giây lát, trên lối đi bộ bên ngoài sân bay. Giang Ninh ngồi trên băng ghế dài, chậm rãi phun ra khói thuốc. “Lão gia mong cậu có thể quay về, ông ấy rất nhớ cậu.” Người đàn ông mặc vest đứng đằng sau cách hắn năm bước chân nói đầy kính cẩn. Ở trước mặt người khác, người đàn ông này đầy quyền uy, không ai dám đắc tội. Nhưng ở trước mặt người trẻ tuổi này lại khiến hắn cảm thấy mình thấp kém đến cùng cực. “Nhớ tôi?” Giang Ninh hơi quay đầu, trên mặt nở nụ cười châm biếm: “Ông ta nhớ quyền lực hay là tiền tài của tôi?” Nếu đổi thành người khác nói… Bởi vì đối phó với vùng cấm Đông Hải, chuyện này đối với bọn họ mà nói đã đã một chuyện hết sức mất mặt rồi.Tư Mã Hằng không lãng phí thời gian nữa, mời hai vị trưởng lão lập tức cùng đi tới nhà những dòng họ lánh đời khác.Cùng lúc đó.Không khí trong nhà họ Phương rất không tốt.Người người ta cảm thấy cô cùng áp lực!Phương Uy không ngờ tới tin tức về quyền phổ sẽ bị tiết lộ.Nhà họ Phương của ông ta khó khăn lắm mới có cơ hội nhanh chân đến trước, nhưng bây giờ, tám Dòng họ lánh đời đều biết rồi, nhà họ Phương sao có thể có ưu thế được nữa?“Đừng có để tôi biết là ai!”Phương Uy tức giận rống lên: “Tôi nhất định sẽ không tha cho anh ta!”Những người đứng ở phía dưới, không có một ai dám lên tiếng.“Gia chủ, nghe nói, những dòng họ lánh đời khác đều phái người xuống núi nhưng không có gia tộc nào giành được quyền phổ cả”Im lặng hồi lâu, mới có người cẩn thận lên tiếng.“Có vẻ mấy gia tộc đó đều bị tổn thất những cao thủ cấp bậc đại tông sư…”Điều anh ta muốn nói là, nếu như vậy, nhà học Phương bọn họ, ngược lại được xem như bị tổn thất ít nhất, thậm chí còn giành được một tờ quyền phổ.Ai mà ngờ được, vùng cấm Đông Hải lại lợi hại như vậy.Giang Ninh đó, không ngờ lại lợi hại như vậy!“Lúc đó tám gia tộc lớn đưa ra ước định, quyền phổ chưa xuất hiện thì tuyệt đối không được rời khỏi núi Chung Nam, nhà họ Phương chúng ta vốn dĩ có cơ hội tốt nhất nhưng bây giờ đã bỏ lỡ rồi!”Phương Uy khẽ hừ một tiếng: “Không chỉ là bỏ lỡ mà Phương Hạ còn vì vậy mà phải chết!”Đây chính là căn cơ tương lai của nhà họ Phương.Phương Đông đứng ở một bên không nói một lời.Phương Hạ chết rồi, tương lai của nhà họ Phương chỉ có thể dựa vào anh ta, cho dù anh ta có nói gì, vị chỉ gia chủ tương lai cũng sẽ thuộc về anh ta.Cho nên anh ta bây giờ không sốt ruột, tình cờ đứng ở phía sau lưng, chậm rãi phát triển thế lực của mình.Anh ta biết Phương Uy sẽ báo thù cho Phương Hạ, vậy thì cứ để ông ta báo thù, dù sao thì, tới cuối cùng, vị trí gia chủ cũng sẽ phải trao cho anh ta thôi.Không khí trong đại sảnh tràn đầy áp lực.Vẻ mặt Phương Uy rất tức giận, khiến người ta không dám lớn tiếng nói chuyện, thậm chí có nhiều người còn không dám nhắc tới tên Giang Ninh.“Ting…”Đột nhiên, tiếng chuông cửa du dương vang lên.Có người tới!Phương Uy ngẩng đầu lên, đám người Phương Đông cũng nhìn ra, ngay cả Phương Hồng Sơn bế quan tu luyện trên phòng cũng nhìn về phía cửa.

Chương 1768