Giang Yên Nhiên loạng choạng bước vào nhà, cô khó khăn bám vào kệ tủ giày để đứng vững, quản gia đứng một bên có chút sốt ruột cũng lo lắng:”Mặc phu nhân, cô ổn chứ?” Cô nghe ù ù bên tai, trước mắt chẳng rõ là người nào, quản gia nhìn cô gái đã có chồng nhưng ngày nào cũng ra ngoài từ sáng sớm đến nửa đêm mới về nhà trong bộ quần áo mỏng tanh khiến ông ta không khỏi lắc đầu ngán ngẩm. Giang Yên Nhiên vừa lèm bèm, ném mạnh túi xách hàng hiệu của mình lên kệ tủ rồi cúi đầu tháo vội chiếc giày cao gót dưới chân của mình tiện tay ném đi lung tung. Người hầu trong nhà vội chạy ra đỡ cô nhưng bị Giang Yên Nhiên vùng ra, cô mò mẫm tự mình bò lên phòng trong sự nơm nớp lo sợ của đám người hầu vì sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì không hay. Cô đi đến cạnh giường nằm phịch xuống, bộ quần áo hở hang trên người vẫn còn nguyên, cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đi sớm về khuya với tình trạng say xỉn, rồi lại đánh một giấc đến sáng sau đó ra ngoài. Đối với việc này, mọi người…
Chương 14: 14: Vẫn Còn Lưu Luyến Ít Nhiều Với Vợ Cũ
Mặc Tổng Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: DucAnhhTruyện Ngôn TìnhGiang Yên Nhiên loạng choạng bước vào nhà, cô khó khăn bám vào kệ tủ giày để đứng vững, quản gia đứng một bên có chút sốt ruột cũng lo lắng:”Mặc phu nhân, cô ổn chứ?” Cô nghe ù ù bên tai, trước mắt chẳng rõ là người nào, quản gia nhìn cô gái đã có chồng nhưng ngày nào cũng ra ngoài từ sáng sớm đến nửa đêm mới về nhà trong bộ quần áo mỏng tanh khiến ông ta không khỏi lắc đầu ngán ngẩm. Giang Yên Nhiên vừa lèm bèm, ném mạnh túi xách hàng hiệu của mình lên kệ tủ rồi cúi đầu tháo vội chiếc giày cao gót dưới chân của mình tiện tay ném đi lung tung. Người hầu trong nhà vội chạy ra đỡ cô nhưng bị Giang Yên Nhiên vùng ra, cô mò mẫm tự mình bò lên phòng trong sự nơm nớp lo sợ của đám người hầu vì sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì không hay. Cô đi đến cạnh giường nằm phịch xuống, bộ quần áo hở hang trên người vẫn còn nguyên, cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đi sớm về khuya với tình trạng say xỉn, rồi lại đánh một giấc đến sáng sau đó ra ngoài. Đối với việc này, mọi người… Tiểu Vân nghe xong liền hoảng hồn, bà Mặc? Sếp của cậu ta lấy vợ từ lúc nào?Dù đã là thư kí lâu năm của Mặc Tử Hàng, nhưng những chuyện đời tư của anh cậu ta không biết quá nhiều.Hai năm trước khi Mặc Tử Hàng lấy vợ cũng chẳng có chút tin tức nào, mọi người chỉ biết anh đã kết hôn rồi cũng mau chóng ly hôn, hiện giờ ai cũng nghĩ anh đang độc thân, nào biết lại âm thầm giữ bên mình một bà Mặc?Cậu ta choàng tỉnh sau những suy nghĩ lung tung, gật đầu vâng vâng dạ dạ:"Sau này tôi sẽ chú ý"Sau đó Tiểu Vân lại nói tiếp:"Dù vậy nhưng mà sáng ngày mai anh còn có một cuộc họp quan trọng không thể vắng mặt được đâu ạ..""Tôi biết rồi, cậu về đi"Tiểu Vân đã quen với việc Mặc Tử Hàng không ngại đuổi khách.Anh ta đứng dậy kéo lại cổ áo rồi hơi nghiêng người:"Vậy tôi xin phép Mặc tổng…"Anh ta hơi liếc qua Giang Yên Nhiên đang ngủ nhất thời không biết có nên chào hỏi hay không, cuối cùng trông thấy Mặc Tử Hàng phất tay, ra hiệu cho anh ra ngoài, Tieu Vân mới thu xếp rời đi.Ngay khi Tiểu Vân vừa rời khỏi thì điện thoại của Mặc Tử Hàng cũng đổ chuông.Anh liếc mắt thấy dòng số gọi từ nước ngoài về vô cùng quen mắt, Nhưng chưa vội bắt máy mà hơi cúi xuống trông cô gái ở trong *****, thấy cô không vì tiếng chuông ồn ào mà thức giấc mới chịu bắt máy.Ngay khi đầu dây được kết nối, có một giọng nói trẻ trung của người phụ nữ vọng đến, niềm nở:"Tử Hàng, một tuần nữa là thọ ông nội con, ba mẹ sẽ về nước"Mặc Tử Hàng lặng đi, sau đó nhàn nhạt nói:"Chuyện bên này đã có con lo hết rồi, ba mẹ bận như vậy thì về làm gì?"Bà ấy không những bất mãn việc con mình không có chút nào chào đón mà ngược lại giọng nói vẫn mang theo một niềm vui khó che giấu:"Lần này rất quan trọng, mẹ đưa con dâu về cho con""Con dâu?" Đầu lông mày Mặc Tử Hàng cau lại."Phải, đợi đến khi mẹ đưa con bé về rồi con chắc chắn sẽ bất ngờ cho xem"Anh lạnh lùng cắt ngang:"Không thích"Bà vẫn thuyết phục:"Chỉ là bây giờ con chưa gặp con bé thôi.Đợi đến khi gặp rồi con nhất định sẽ thay đổi quyết đ…”"Mẹ thích thì cứ nhận cô ta là con dâu đi, nhưng cô ta không đời nào là vợ con, dù có là ai đi chăng nữa""Thằng bé này..” Mẹ anh còn chưa kịp nói hết câu tiếng tút tút chói tai đã vọng đến.Nụ cười niềm nở trên mặt lúc nãy liền tắt ngúm, ném điện thoại sang một bên quay sang nhìn cô gái đang cười nhã nhặn phía sofa đối diện cười gượng gạo:"Hạ Vũ, con đừng để ý thằng bé, có lẽ bây giờ tâm tình nó không được tốt.Đợi đến khi gặp con rồi, chắc chắn nó sẽ hối hận vì những gì mà nó nói thôi"Cô ta vẫn mỉm cười nghiêng đầu:"Dì à, con hiểu mà.Tử Hàng nhiều công việc như vậy, tâm tình thường xuyên không tốt là điều dễ hiểu.Sau này khi có người san sẻ gánh nặng rồi, con tin rằng anh ấy sẽ khá hơn thôi"Cẩm Vân nhìn cô thở một cách nhẹ nhõm:"Hạ Vũ, con thật sự nghiêm túc với Tử Hàng chứ? Dù nó không bao giờ chia sẻ với ai bất cứ điều gì nhưng phận làm mẹ như ta đều hiểu, nó vẫn còn lưu luyến ít nhiều với vợ cũ.."Giang Hạ Vũ cong cánh môi anh đào cười tươi rói như chẳng chút gì coi điều đó là chướng ngại vật:"Cháu tin rằng sau khi gặp cháu anh ấy sẽ phải bỏ lại quá khứ ở sau thôi"…Rất nhanh đã đến sáng ngày hôm sau.Mặc Tử Hàng trước nay là người nghiêm túc trong công việc, không bao giờ đến trễ, vậy mà bây giờ nằm trên giường không hề muốn dậy.Anh nghiêng người chống tay kê đầu ngắm nhìn Giang Yên Nhiên đang trong bộ dạng ngủ say, cả đêm qua cô lại gặp ác mộng không ngủ được, hại Mặc Tử Hàng chẳng nỡ rời khỏi cô chút nào, sợ lúc không có anh bên cạnh cô lại gặp ác mộng không tìm thấy anh sẽ hoảng lên mất.Giang Yên Nhiên bây giờ cực kì dựa dẫm vào anh, thú thật để cô ở nhà dù là cùng Lâm Tịnh nhưng anh cũng không thể bớt lo cho được.Mặc Tử Hàng khẽ nâng tay vuốt mái tóc rũ xuống má cô ra đằng sau rồi tiến lại hôn nhẹ xuống chiếc má bánh bao trắng mịn đó, sau đó cánh môi lại không ngừng di chuyển đến bên mang tai ngậm lấy dày vò, thấy Giang Yên Nhiên cau mày anh lại không nỡ làm cô thức giấc nên nhẹ nhàng rời khỏi giường.Lúc Giang Yên Nhiên choàng tỉnh, cô ngồi bật dậy loay hoay nhìn sang bên cạnh không thấy anh đâu, khoé mắt rưng rưng định bật dậy chạy ra ngoài, cuối cùng Mặc Tử Hàng liền đẩy cửa phòng tắm, anh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị cô gái lao đến ôm chầm.Mặc Tử Hàng vừa thay chiếc áo sơ mi, tóc cũng đã vuốt lên gọn gàng, lúc này trông anh lại trở về dáng vẻ kiêu ngạo đẹp trai nhưng ở cạnh Giang Yên Nhiên, cái nét kiêu ngạo đó liền sụp đổ, trong mắt anh chỉ còn mỗi sự ôn nhu chưa từng có.Giang Yên Nhiên vội mếu máo nói:"Chồng lại bỏ Nhiên đi đâu.."Mặc Tử Hàng vươn tay kéo cô ra khỏi *****, hơi cúi người xuống thấp bằng cô rồi cong môi cười:"Nhiên ngoan, anh còn phải đi làm, lát nữa chị Lâm sẽ đến chơi với em, nhé?"Vẻ mặt cô lúc này miễn cưỡng vô cùng:"Khi nào chồng về..?""Trưa, buổi trưa anh sẽ về ăn cơm với em"Nói rồi Mặc Tử Hàng thuận tay kéo cô lại hôn xuống, lần này nhẹ nhàng nhấm nháp.Anh luồn tay vào chiếc áo ngủ của cô, mân mê nhũ h/oa, vừa nhớ lại những cảnh nóng bóng của ngày hôm qua không nhịn được mà càng tiến sâu vào.Giang Yên Nhiên cũng rất phối hợp, đối với cô bây giờ chuyện được anh hôn là điều bình thường như cơm bữa, thậm chí nếu một buổi mà anh không hôn cô chắc cô sẽ điên lên mất.Mặc Tử Hàng suýt thì đè cô lên giường, nhưng thật không hay là điện thoại của anh lại đổ chuông.Anh không lưu số của bất kì ai, và khi nhìn dòng số trên màn hình anh lại biết Tiểu Vân kia lại gọi thúc giục anh rồi.Anh lưu luyến buông cô ra rồi cười khổ nói:"Anh đi nhé?"Giang Yên Nhiên lắc đầu lia lịa:"Không muốn.."Mặc Tử Hàng bóp mũi cô:"Đến lúc về anh sẽ mua bánh kem cho em"Hai mắt cô bỗng nhiên sáng rực, vui vẻ đồng ý liền:"Vâng ạ.."Mặc Tử Hàng:"….".
Tiểu Vân nghe xong liền hoảng hồn, bà Mặc? Sếp của cậu ta lấy vợ từ lúc nào?
Dù đã là thư kí lâu năm của Mặc Tử Hàng, nhưng những chuyện đời tư của anh cậu ta không biết quá nhiều.
Hai năm trước khi Mặc Tử Hàng lấy vợ cũng chẳng có chút tin tức nào, mọi người chỉ biết anh đã kết hôn rồi cũng mau chóng ly hôn, hiện giờ ai cũng nghĩ anh đang độc thân, nào biết lại âm thầm giữ bên mình một bà Mặc?
Cậu ta choàng tỉnh sau những suy nghĩ lung tung, gật đầu vâng vâng dạ dạ:"Sau này tôi sẽ chú ý"
Sau đó Tiểu Vân lại nói tiếp:"Dù vậy nhưng mà sáng ngày mai anh còn có một cuộc họp quan trọng không thể vắng mặt được đâu ạ.."
"Tôi biết rồi, cậu về đi"
Tiểu Vân đã quen với việc Mặc Tử Hàng không ngại đuổi khách.
Anh ta đứng dậy kéo lại cổ áo rồi hơi nghiêng người:"Vậy tôi xin phép Mặc tổng…"
Anh ta hơi liếc qua Giang Yên Nhiên đang ngủ nhất thời không biết có nên chào hỏi hay không, cuối cùng trông thấy Mặc Tử Hàng phất tay, ra hiệu cho anh ra ngoài, Tieu Vân mới thu xếp rời đi.
Ngay khi Tiểu Vân vừa rời khỏi thì điện thoại của Mặc Tử Hàng cũng đổ chuông.
Anh liếc mắt thấy dòng số gọi từ nước ngoài về vô cùng quen mắt, Nhưng chưa vội bắt máy mà hơi cúi xuống trông cô gái ở trong *****, thấy cô không vì tiếng chuông ồn ào mà thức giấc mới chịu bắt máy.
Ngay khi đầu dây được kết nối, có một giọng nói trẻ trung của người phụ nữ vọng đến, niềm nở:"Tử Hàng, một tuần nữa là thọ ông nội con, ba mẹ sẽ về nước"
Mặc Tử Hàng lặng đi, sau đó nhàn nhạt nói:"Chuyện bên này đã có con lo hết rồi, ba mẹ bận như vậy thì về làm gì?"
Bà ấy không những bất mãn việc con mình không có chút nào chào đón mà ngược lại giọng nói vẫn mang theo một niềm vui khó che giấu:"Lần này rất quan trọng, mẹ đưa con dâu về cho con"
"Con dâu?" Đầu lông mày Mặc Tử Hàng cau lại.
"Phải, đợi đến khi mẹ đưa con bé về rồi con chắc chắn sẽ bất ngờ cho xem"
Anh lạnh lùng cắt ngang:"Không thích"
Bà vẫn thuyết phục:"Chỉ là bây giờ con chưa gặp con bé thôi.
Đợi đến khi gặp rồi con nhất định sẽ thay đổi quyết đ…”
"Mẹ thích thì cứ nhận cô ta là con dâu đi, nhưng cô ta không đời nào là vợ con, dù có là ai đi chăng nữa"
"Thằng bé này..” Mẹ anh còn chưa kịp nói hết câu tiếng tút tút chói tai đã vọng đến.
Nụ cười niềm nở trên mặt lúc nãy liền tắt ngúm, ném điện thoại sang một bên quay sang nhìn cô gái đang cười nhã nhặn phía sofa đối diện cười gượng gạo:"Hạ Vũ, con đừng để ý thằng bé, có lẽ bây giờ tâm tình nó không được tốt.
Đợi đến khi gặp con rồi, chắc chắn nó sẽ hối hận vì những gì mà nó nói thôi"
Cô ta vẫn mỉm cười nghiêng đầu:"Dì à, con hiểu mà.
Tử Hàng nhiều công việc như vậy, tâm tình thường xuyên không tốt là điều dễ hiểu.
Sau này khi có người san sẻ gánh nặng rồi, con tin rằng anh ấy sẽ khá hơn thôi"
Cẩm Vân nhìn cô thở một cách nhẹ nhõm:"Hạ Vũ, con thật sự nghiêm túc với Tử Hàng chứ? Dù nó không bao giờ chia sẻ với ai bất cứ điều gì nhưng phận làm mẹ như ta đều hiểu, nó vẫn còn lưu luyến ít nhiều với vợ cũ.."
Giang Hạ Vũ cong cánh môi anh đào cười tươi rói như chẳng chút gì coi điều đó là chướng ngại vật:"Cháu tin rằng sau khi gặp cháu anh ấy sẽ phải bỏ lại quá khứ ở sau thôi"
…
Rất nhanh đã đến sáng ngày hôm sau.
Mặc Tử Hàng trước nay là người nghiêm túc trong công việc, không bao giờ đến trễ, vậy mà bây giờ nằm trên giường không hề muốn dậy.
Anh nghiêng người chống tay kê đầu ngắm nhìn Giang Yên Nhiên đang trong bộ dạng ngủ say, cả đêm qua cô lại gặp ác mộng không ngủ được, hại Mặc Tử Hàng chẳng nỡ rời khỏi cô chút nào, sợ lúc không có anh bên cạnh cô lại gặp ác mộng không tìm thấy anh sẽ hoảng lên mất.
Giang Yên Nhiên bây giờ cực kì dựa dẫm vào anh, thú thật để cô ở nhà dù là cùng Lâm Tịnh nhưng anh cũng không thể bớt lo cho được.
Mặc Tử Hàng khẽ nâng tay vuốt mái tóc rũ xuống má cô ra đằng sau rồi tiến lại hôn nhẹ xuống chiếc má bánh bao trắng mịn đó, sau đó cánh môi lại không ngừng di chuyển đến bên mang tai ngậm lấy dày vò, thấy Giang Yên Nhiên cau mày anh lại không nỡ làm cô thức giấc nên nhẹ nhàng rời khỏi giường.
Lúc Giang Yên Nhiên choàng tỉnh, cô ngồi bật dậy loay hoay nhìn sang bên cạnh không thấy anh đâu, khoé mắt rưng rưng định bật dậy chạy ra ngoài, cuối cùng Mặc Tử Hàng liền đẩy cửa phòng tắm, anh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị cô gái lao đến ôm chầm.
Mặc Tử Hàng vừa thay chiếc áo sơ mi, tóc cũng đã vuốt lên gọn gàng, lúc này trông anh lại trở về dáng vẻ kiêu ngạo đẹp trai nhưng ở cạnh Giang Yên Nhiên, cái nét kiêu ngạo đó liền sụp đổ, trong mắt anh chỉ còn mỗi sự ôn nhu chưa từng có.
Giang Yên Nhiên vội mếu máo nói:"Chồng lại bỏ Nhiên đi đâu.."
Mặc Tử Hàng vươn tay kéo cô ra khỏi *****, hơi cúi người xuống thấp bằng cô rồi cong môi cười:"Nhiên ngoan, anh còn phải đi làm, lát nữa chị Lâm sẽ đến chơi với em, nhé?"
Vẻ mặt cô lúc này miễn cưỡng vô cùng:"Khi nào chồng về..?"
"Trưa, buổi trưa anh sẽ về ăn cơm với em"
Nói rồi Mặc Tử Hàng thuận tay kéo cô lại hôn xuống, lần này nhẹ nhàng nhấm nháp.
Anh luồn tay vào chiếc áo ngủ của cô, mân mê nhũ h/oa, vừa nhớ lại những cảnh nóng bóng của ngày hôm qua không nhịn được mà càng tiến sâu vào.
Giang Yên Nhiên cũng rất phối hợp, đối với cô bây giờ chuyện được anh hôn là điều bình thường như cơm bữa, thậm chí nếu một buổi mà anh không hôn cô chắc cô sẽ điên lên mất.
Mặc Tử Hàng suýt thì đè cô lên giường, nhưng thật không hay là điện thoại của anh lại đổ chuông.
Anh không lưu số của bất kì ai, và khi nhìn dòng số trên màn hình anh lại biết Tiểu Vân kia lại gọi thúc giục anh rồi.
Anh lưu luyến buông cô ra rồi cười khổ nói:"Anh đi nhé?"
Giang Yên Nhiên lắc đầu lia lịa:"Không muốn.."
Mặc Tử Hàng bóp mũi cô:"Đến lúc về anh sẽ mua bánh kem cho em"
Hai mắt cô bỗng nhiên sáng rực, vui vẻ đồng ý liền:"Vâng ạ.."
Mặc Tử Hàng:"….".
Mặc Tổng Cưng Chiều Vợ YêuTác giả: DucAnhhTruyện Ngôn TìnhGiang Yên Nhiên loạng choạng bước vào nhà, cô khó khăn bám vào kệ tủ giày để đứng vững, quản gia đứng một bên có chút sốt ruột cũng lo lắng:”Mặc phu nhân, cô ổn chứ?” Cô nghe ù ù bên tai, trước mắt chẳng rõ là người nào, quản gia nhìn cô gái đã có chồng nhưng ngày nào cũng ra ngoài từ sáng sớm đến nửa đêm mới về nhà trong bộ quần áo mỏng tanh khiến ông ta không khỏi lắc đầu ngán ngẩm. Giang Yên Nhiên vừa lèm bèm, ném mạnh túi xách hàng hiệu của mình lên kệ tủ rồi cúi đầu tháo vội chiếc giày cao gót dưới chân của mình tiện tay ném đi lung tung. Người hầu trong nhà vội chạy ra đỡ cô nhưng bị Giang Yên Nhiên vùng ra, cô mò mẫm tự mình bò lên phòng trong sự nơm nớp lo sợ của đám người hầu vì sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì không hay. Cô đi đến cạnh giường nằm phịch xuống, bộ quần áo hở hang trên người vẫn còn nguyên, cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đi sớm về khuya với tình trạng say xỉn, rồi lại đánh một giấc đến sáng sau đó ra ngoài. Đối với việc này, mọi người… Tiểu Vân nghe xong liền hoảng hồn, bà Mặc? Sếp của cậu ta lấy vợ từ lúc nào?Dù đã là thư kí lâu năm của Mặc Tử Hàng, nhưng những chuyện đời tư của anh cậu ta không biết quá nhiều.Hai năm trước khi Mặc Tử Hàng lấy vợ cũng chẳng có chút tin tức nào, mọi người chỉ biết anh đã kết hôn rồi cũng mau chóng ly hôn, hiện giờ ai cũng nghĩ anh đang độc thân, nào biết lại âm thầm giữ bên mình một bà Mặc?Cậu ta choàng tỉnh sau những suy nghĩ lung tung, gật đầu vâng vâng dạ dạ:"Sau này tôi sẽ chú ý"Sau đó Tiểu Vân lại nói tiếp:"Dù vậy nhưng mà sáng ngày mai anh còn có một cuộc họp quan trọng không thể vắng mặt được đâu ạ..""Tôi biết rồi, cậu về đi"Tiểu Vân đã quen với việc Mặc Tử Hàng không ngại đuổi khách.Anh ta đứng dậy kéo lại cổ áo rồi hơi nghiêng người:"Vậy tôi xin phép Mặc tổng…"Anh ta hơi liếc qua Giang Yên Nhiên đang ngủ nhất thời không biết có nên chào hỏi hay không, cuối cùng trông thấy Mặc Tử Hàng phất tay, ra hiệu cho anh ra ngoài, Tieu Vân mới thu xếp rời đi.Ngay khi Tiểu Vân vừa rời khỏi thì điện thoại của Mặc Tử Hàng cũng đổ chuông.Anh liếc mắt thấy dòng số gọi từ nước ngoài về vô cùng quen mắt, Nhưng chưa vội bắt máy mà hơi cúi xuống trông cô gái ở trong *****, thấy cô không vì tiếng chuông ồn ào mà thức giấc mới chịu bắt máy.Ngay khi đầu dây được kết nối, có một giọng nói trẻ trung của người phụ nữ vọng đến, niềm nở:"Tử Hàng, một tuần nữa là thọ ông nội con, ba mẹ sẽ về nước"Mặc Tử Hàng lặng đi, sau đó nhàn nhạt nói:"Chuyện bên này đã có con lo hết rồi, ba mẹ bận như vậy thì về làm gì?"Bà ấy không những bất mãn việc con mình không có chút nào chào đón mà ngược lại giọng nói vẫn mang theo một niềm vui khó che giấu:"Lần này rất quan trọng, mẹ đưa con dâu về cho con""Con dâu?" Đầu lông mày Mặc Tử Hàng cau lại."Phải, đợi đến khi mẹ đưa con bé về rồi con chắc chắn sẽ bất ngờ cho xem"Anh lạnh lùng cắt ngang:"Không thích"Bà vẫn thuyết phục:"Chỉ là bây giờ con chưa gặp con bé thôi.Đợi đến khi gặp rồi con nhất định sẽ thay đổi quyết đ…”"Mẹ thích thì cứ nhận cô ta là con dâu đi, nhưng cô ta không đời nào là vợ con, dù có là ai đi chăng nữa""Thằng bé này..” Mẹ anh còn chưa kịp nói hết câu tiếng tút tút chói tai đã vọng đến.Nụ cười niềm nở trên mặt lúc nãy liền tắt ngúm, ném điện thoại sang một bên quay sang nhìn cô gái đang cười nhã nhặn phía sofa đối diện cười gượng gạo:"Hạ Vũ, con đừng để ý thằng bé, có lẽ bây giờ tâm tình nó không được tốt.Đợi đến khi gặp con rồi, chắc chắn nó sẽ hối hận vì những gì mà nó nói thôi"Cô ta vẫn mỉm cười nghiêng đầu:"Dì à, con hiểu mà.Tử Hàng nhiều công việc như vậy, tâm tình thường xuyên không tốt là điều dễ hiểu.Sau này khi có người san sẻ gánh nặng rồi, con tin rằng anh ấy sẽ khá hơn thôi"Cẩm Vân nhìn cô thở một cách nhẹ nhõm:"Hạ Vũ, con thật sự nghiêm túc với Tử Hàng chứ? Dù nó không bao giờ chia sẻ với ai bất cứ điều gì nhưng phận làm mẹ như ta đều hiểu, nó vẫn còn lưu luyến ít nhiều với vợ cũ.."Giang Hạ Vũ cong cánh môi anh đào cười tươi rói như chẳng chút gì coi điều đó là chướng ngại vật:"Cháu tin rằng sau khi gặp cháu anh ấy sẽ phải bỏ lại quá khứ ở sau thôi"…Rất nhanh đã đến sáng ngày hôm sau.Mặc Tử Hàng trước nay là người nghiêm túc trong công việc, không bao giờ đến trễ, vậy mà bây giờ nằm trên giường không hề muốn dậy.Anh nghiêng người chống tay kê đầu ngắm nhìn Giang Yên Nhiên đang trong bộ dạng ngủ say, cả đêm qua cô lại gặp ác mộng không ngủ được, hại Mặc Tử Hàng chẳng nỡ rời khỏi cô chút nào, sợ lúc không có anh bên cạnh cô lại gặp ác mộng không tìm thấy anh sẽ hoảng lên mất.Giang Yên Nhiên bây giờ cực kì dựa dẫm vào anh, thú thật để cô ở nhà dù là cùng Lâm Tịnh nhưng anh cũng không thể bớt lo cho được.Mặc Tử Hàng khẽ nâng tay vuốt mái tóc rũ xuống má cô ra đằng sau rồi tiến lại hôn nhẹ xuống chiếc má bánh bao trắng mịn đó, sau đó cánh môi lại không ngừng di chuyển đến bên mang tai ngậm lấy dày vò, thấy Giang Yên Nhiên cau mày anh lại không nỡ làm cô thức giấc nên nhẹ nhàng rời khỏi giường.Lúc Giang Yên Nhiên choàng tỉnh, cô ngồi bật dậy loay hoay nhìn sang bên cạnh không thấy anh đâu, khoé mắt rưng rưng định bật dậy chạy ra ngoài, cuối cùng Mặc Tử Hàng liền đẩy cửa phòng tắm, anh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị cô gái lao đến ôm chầm.Mặc Tử Hàng vừa thay chiếc áo sơ mi, tóc cũng đã vuốt lên gọn gàng, lúc này trông anh lại trở về dáng vẻ kiêu ngạo đẹp trai nhưng ở cạnh Giang Yên Nhiên, cái nét kiêu ngạo đó liền sụp đổ, trong mắt anh chỉ còn mỗi sự ôn nhu chưa từng có.Giang Yên Nhiên vội mếu máo nói:"Chồng lại bỏ Nhiên đi đâu.."Mặc Tử Hàng vươn tay kéo cô ra khỏi *****, hơi cúi người xuống thấp bằng cô rồi cong môi cười:"Nhiên ngoan, anh còn phải đi làm, lát nữa chị Lâm sẽ đến chơi với em, nhé?"Vẻ mặt cô lúc này miễn cưỡng vô cùng:"Khi nào chồng về..?""Trưa, buổi trưa anh sẽ về ăn cơm với em"Nói rồi Mặc Tử Hàng thuận tay kéo cô lại hôn xuống, lần này nhẹ nhàng nhấm nháp.Anh luồn tay vào chiếc áo ngủ của cô, mân mê nhũ h/oa, vừa nhớ lại những cảnh nóng bóng của ngày hôm qua không nhịn được mà càng tiến sâu vào.Giang Yên Nhiên cũng rất phối hợp, đối với cô bây giờ chuyện được anh hôn là điều bình thường như cơm bữa, thậm chí nếu một buổi mà anh không hôn cô chắc cô sẽ điên lên mất.Mặc Tử Hàng suýt thì đè cô lên giường, nhưng thật không hay là điện thoại của anh lại đổ chuông.Anh không lưu số của bất kì ai, và khi nhìn dòng số trên màn hình anh lại biết Tiểu Vân kia lại gọi thúc giục anh rồi.Anh lưu luyến buông cô ra rồi cười khổ nói:"Anh đi nhé?"Giang Yên Nhiên lắc đầu lia lịa:"Không muốn.."Mặc Tử Hàng bóp mũi cô:"Đến lúc về anh sẽ mua bánh kem cho em"Hai mắt cô bỗng nhiên sáng rực, vui vẻ đồng ý liền:"Vâng ạ.."Mặc Tử Hàng:"….".