Chương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống…
Chương 160
Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyTác giả: Đản QuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngChương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống… Chương 160Đột nhiên vừa nghe xong, cô mơ màng trừng lớn đôi mắt: “Tại sao cháu muốn dì đi làm ở công ty của ba cháu? Dì có công việc, dì là một bác sĩ, có thể đến bệnh viện tìm việc làm”Diệp Minh Thành đã mang trên lưng một chiếc cặp sách nhỏ nghe thấy, liền ngẩng đầu lên nói: “Di đi làm, cháu sẽ đi nhà mẫu giáo”Hả?Mộc Vân lại sững sờ!Không phải, tại sao thằng bé lại đi mẫu giáo? Muốn cô đi làm việc trong công ty của ba thằng bé sao? Cô còn cho rằng, qua đây vào sáng sớm, nhìn thấy thằng bé đã thu thập tốt chiếc cặp nhỏ của mình, đã đã trở nên ngoan ngoãn. Hoá ra, là có điều kiện.Ôm Mộc Vân cũng không biết làm như thế nào, sau khi nghĩ lại, cuối cùng chỉ có thể nhấc người ra ngoài. “Không phải, Minh Thành, cháu nghe ai nói này, công ty của ba cháu thì sao? Cho dù dì muốn đi, cũng không hẳn có thể vào được bởi vì ba của cháu không thích điCô ngồi xổm trước mặt cậu bé, khí nói điều này, trong mắt còn có một tia ảm đạm.Phải không? Loại phụ nữ giống như có, anh nhìn một cái đều ghét cayghét đẳng, vậy tại sao lại để cô đến công ty của anh? Đến đây là vì có thể chữa trị bệnh cho thắng bé, nếu không, cũng không cho cô bước vào.Tuy nhiên, sau khi cậu bé nghe xong thì bất ngờ nắm lấy tay cô: “Đi, tìm ba?”Hả?Hả?Mộc Vân trực tiếp bị dọa đến ngây người…Mộc Vân muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.“Diệp Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.Mộc Vân nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên Diệp Sâm hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.“Điều kiện gì?”“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”Với giọng điệu rất nghiêm túc, Diệp Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.Diệp Diệp Sâm sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Mộc Vân.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.Nhất định là một giây đồng hồ, Mộc Vân nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.
Chương 160
Đột nhiên vừa nghe xong, cô mơ màng trừng lớn đôi mắt: “Tại sao cháu muốn dì đi làm ở công ty của ba cháu? Dì có công việc, dì là một bác sĩ, có thể đến bệnh viện tìm việc làm”
Diệp Minh Thành đã mang trên lưng một chiếc cặp sách nhỏ nghe thấy, liền ngẩng đầu lên nói: “Di đi làm, cháu sẽ đi nhà mẫu giáo”
Hả?
Mộc Vân lại sững sờ!
Không phải, tại sao thằng bé lại đi mẫu giáo? Muốn cô đi làm việc trong công ty của ba thằng bé sao? Cô còn cho rằng, qua đây vào sáng sớm, nhìn thấy thằng bé đã thu thập tốt chiếc cặp nhỏ của mình, đã đã trở nên ngoan ngoãn. Hoá ra, là có điều kiện.
Ôm Mộc Vân cũng không biết làm như thế nào, sau khi nghĩ lại, cuối cùng chỉ có thể nhấc người ra ngoài. “Không phải, Minh Thành, cháu nghe ai nói này, công ty của ba cháu thì sao? Cho dù dì muốn đi, cũng không hẳn có thể vào được bởi vì ba của cháu không thích đi
Cô ngồi xổm trước mặt cậu bé, khí nói điều này, trong mắt còn có một tia ảm đạm.
Phải không? Loại phụ nữ giống như có, anh nhìn một cái đều ghét cay
ghét đẳng, vậy tại sao lại để cô đến công ty của anh? Đến đây là vì có thể chữa trị bệnh cho thắng bé, nếu không, cũng không cho cô bước vào.
Tuy nhiên, sau khi cậu bé nghe xong thì bất ngờ nắm lấy tay cô: “Đi, tìm ba?”
Hả?
Hả?
Mộc Vân trực tiếp bị dọa đến ngây người…
Mộc Vân muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.
“Diệp Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”
Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.
Mộc Vân nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.
“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”
“Điều kiện?”
Quả nhiên Diệp Sâm hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.
“Điều kiện gì?”
“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”
Với giọng điệu rất nghiêm túc, Diệp Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.
Diệp Diệp Sâm sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Mộc Vân.
Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.
Nhất định là một giây đồng hồ, Mộc Vân nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.
Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyTác giả: Đản QuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngChương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống… Chương 160Đột nhiên vừa nghe xong, cô mơ màng trừng lớn đôi mắt: “Tại sao cháu muốn dì đi làm ở công ty của ba cháu? Dì có công việc, dì là một bác sĩ, có thể đến bệnh viện tìm việc làm”Diệp Minh Thành đã mang trên lưng một chiếc cặp sách nhỏ nghe thấy, liền ngẩng đầu lên nói: “Di đi làm, cháu sẽ đi nhà mẫu giáo”Hả?Mộc Vân lại sững sờ!Không phải, tại sao thằng bé lại đi mẫu giáo? Muốn cô đi làm việc trong công ty của ba thằng bé sao? Cô còn cho rằng, qua đây vào sáng sớm, nhìn thấy thằng bé đã thu thập tốt chiếc cặp nhỏ của mình, đã đã trở nên ngoan ngoãn. Hoá ra, là có điều kiện.Ôm Mộc Vân cũng không biết làm như thế nào, sau khi nghĩ lại, cuối cùng chỉ có thể nhấc người ra ngoài. “Không phải, Minh Thành, cháu nghe ai nói này, công ty của ba cháu thì sao? Cho dù dì muốn đi, cũng không hẳn có thể vào được bởi vì ba của cháu không thích điCô ngồi xổm trước mặt cậu bé, khí nói điều này, trong mắt còn có một tia ảm đạm.Phải không? Loại phụ nữ giống như có, anh nhìn một cái đều ghét cayghét đẳng, vậy tại sao lại để cô đến công ty của anh? Đến đây là vì có thể chữa trị bệnh cho thắng bé, nếu không, cũng không cho cô bước vào.Tuy nhiên, sau khi cậu bé nghe xong thì bất ngờ nắm lấy tay cô: “Đi, tìm ba?”Hả?Hả?Mộc Vân trực tiếp bị dọa đến ngây người…Mộc Vân muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.“Diệp Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.Mộc Vân nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên Diệp Sâm hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.“Điều kiện gì?”“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”Với giọng điệu rất nghiêm túc, Diệp Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.Diệp Diệp Sâm sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Mộc Vân.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.Nhất định là một giây đồng hồ, Mộc Vân nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.