Chương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống…
Chương 172
Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyTác giả: Đản QuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngChương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống… Chương 172“Quan tâm đến ba cậu ấy làm gì, bác sĩ Lâm, cậu nhanh chóng bế đứa nhỏ đi theo tôi cùng làm kiểm tra đi, cô, y tá Tiêu, nhanh chóng đi tìm ba thắng nhỏ, gọi cậu ta đến đây”“Vâng thưa giáo sư?”Trước mắt Mộc Vân đó rồi.Thôi xong rồi thôi xong rồi, lần này phải làm sao đây? Đó không phải là Minh Thành, là Mặc Hi của cô mà, nếu như mà thông báo cho Diệp Hạc Hiến đến đây, anh ấy đến nhà trẻ hỏi một chút, vậy chẳng phải là đã để lộ ra sự tồn tại của hai đứa nhỏ rồi sao?Vậy anh ta còn trả đứa con trai này cho cô ấy không?Mộc Vân nóng lòng giống như là ổ kiến trên đống lửa, không có cách nào hết, cuối cùng cô chỉ có thể mang theo con gái nhanh chóng đi theo, định là chuyện đến đâu hay đến đó.Trong lúc cần thiết, để ý xem có thể nhân lúc đám người đó không chú ý, đưa con rời đi.Nhưng sau khi cô mang theo con gái đến sau, con trai bị bế đi lúc trước, đã bị mấy bác sĩ đem đến phòng khám, cũng không có bất cứ vấn đề gì, ông giáo sư đó lại trực tiếp đưa thằng bé mang đi kiểm tra.“Đợi chút! Bác sĩ, xin lỗi bác sĩ nhé, cháu nhà tôi nó không sao đâu, không cần đi kiểm tra”Mộc Vân đúng là lo lắng quá rồi, loại phòng kiểm tra với loại hình phong kín như vầy, trẻ con sao có thể tùy ý kiểm tra được? Con trai của cô cũng có bệnh gì đâu, đi vào e răng thằng bé sẽ rất sợ.Nhưng mà giáo sư này nhìn cô một cái, lại coi như cô là không khí.“Cô là ai?”“Hả? Tôi…Tôi là bảo mẫu của đứa trẻ này, mới được mời về” Mộc Vân có chút hổ thẹn mà trả lời.“Hóa ra là mới đến, vậy cô không biết nguyên nhân mà ông Diệp mời cô về để đưa đứa trẻ này tới đây phải không? Đứa trẻ này, từ bé đã ở trong bệnh viện này trưởng thành, được rồi, tôi chỉ nói như vậy với cô thôi, cô đợi ở bên cạnh đi, bây giờ tôi đưa cậu bé vào kiểm tra”Sau đó ông giáo sư này vốn dĩ không quan tâm đến sự phản đối của Mộc Vân, trực tiếp bảo trợ lý ôm đứa nhỏ vào phòng kiểm tra.Mộc Vân: “..”Không đúng, đây không phải là nói, đây là Mặc Hi con trai của cô Mộc Vân vừa tức vừa nóng nảy, muốn đi qua giải thích lại, nhưng lúc này, đứa nhỏ được đưa đi nằm trên bàn kiểm tra, kết quả trên máy tính bên ngoài đã bắt đâu dần dần xuất hiện.“Môn vị là không được đóng mở tốt, còn xuất hiện sưng nề, là những vấn đề gần đây mới xảy ra?”“Có lẽ đó lại là một vấn đề do thức ăn, trời ôi, đứa trẻ này”Sau khi giáo sư và trợ lý của ông nhìn thấy hình ảnh được hiển thị ở trên, ông bắt đầu đau lòng mà thảo luận.Mộc Vân nghe được, nhất thời đầu óc lại là một tiếng “ong ong…”Môn vị không đóng lại sao?Làm thế nào điều này có thể xảy ra, Mặc Hi của cô vẫn khỏe mạnh, khỏe mạnh, vì sao môn vị không đóng lại? Cô trước đây chưa bao giờ phát hiện thăng bé bị như vậy.Cô lập tức giống như rơi vào trong hầm băng, một trận sợ hãi thật lớn dâng lên, một giây sau, cô cuối cùng cũng không quan tâm gì nữa, giống như người điên, nhào tới liền tiến tới trước bàn máy tính giữa hai âu chủ nhỏ Diệp mà ông ta vừa vị bác sĩ này.“Điều này là không thể, làm sao mà môn vị của thằng bé lại đóng không được, điều này là không thể nào”
Chương 172
“Quan tâm đến ba cậu ấy làm gì, bác sĩ Lâm, cậu nhanh chóng bế đứa nhỏ đi theo tôi cùng làm kiểm tra đi, cô, y tá Tiêu, nhanh chóng đi tìm ba thắng nhỏ, gọi cậu ta đến đây”
“Vâng thưa giáo sư?”
Trước mắt Mộc Vân đó rồi.
Thôi xong rồi thôi xong rồi, lần này phải làm sao đây? Đó không phải là Minh Thành, là Mặc Hi của cô mà, nếu như mà thông báo cho Diệp Hạc Hiến đến đây, anh ấy đến nhà trẻ hỏi một chút, vậy chẳng phải là đã để lộ ra sự tồn tại của hai đứa nhỏ rồi sao?
Vậy anh ta còn trả đứa con trai này cho cô ấy không?
Mộc Vân nóng lòng giống như là ổ kiến trên đống lửa, không có cách nào hết, cuối cùng cô chỉ có thể mang theo con gái nhanh chóng đi theo, định là chuyện đến đâu hay đến đó.
Trong lúc cần thiết, để ý xem có thể nhân lúc đám người đó không chú ý, đưa con rời đi.
Nhưng sau khi cô mang theo con gái đến sau, con trai bị bế đi lúc trước, đã bị mấy bác sĩ đem đến phòng khám, cũng không có bất cứ vấn đề gì, ông giáo sư đó lại trực tiếp đưa thằng bé mang đi kiểm tra.
“Đợi chút! Bác sĩ, xin lỗi bác sĩ nhé, cháu nhà tôi nó không sao đâu, không cần đi kiểm tra”
Mộc Vân đúng là lo lắng quá rồi, loại phòng kiểm tra với loại hình phong kín như vầy, trẻ con sao có thể tùy ý kiểm tra được? Con trai của cô cũng có bệnh gì đâu, đi vào e răng thằng bé sẽ rất sợ.
Nhưng mà giáo sư này nhìn cô một cái, lại coi như cô là không khí.
“Cô là ai?”
“Hả? Tôi…Tôi là bảo mẫu của đứa trẻ này, mới được mời về” Mộc Vân có chút hổ thẹn mà trả lời.
“Hóa ra là mới đến, vậy cô không biết nguyên nhân mà ông Diệp mời cô về để đưa đứa trẻ này tới đây phải không? Đứa trẻ này, từ bé đã ở trong bệnh viện này trưởng thành, được rồi, tôi chỉ nói như vậy với cô thôi, cô đợi ở bên cạnh đi, bây giờ tôi đưa cậu bé vào kiểm tra”
Sau đó ông giáo sư này vốn dĩ không quan tâm đến sự phản đối của Mộc Vân, trực tiếp bảo trợ lý ôm đứa nhỏ vào phòng kiểm tra.
Mộc Vân: “..”
Không đúng, đây không phải là nói, đây là Mặc Hi con trai của cô Mộc Vân vừa tức vừa nóng nảy, muốn đi qua giải thích lại, nhưng lúc này, đứa nhỏ được đưa đi nằm trên bàn kiểm tra, kết quả trên máy tính bên ngoài đã bắt đâu dần dần xuất hiện.
“Môn vị là không được đóng mở tốt, còn xuất hiện sưng nề, là những vấn đề gần đây mới xảy ra?”
“Có lẽ đó lại là một vấn đề do thức ăn, trời ôi, đứa trẻ này”
Sau khi giáo sư và trợ lý của ông nhìn thấy hình ảnh được hiển thị ở trên, ông bắt đầu đau lòng mà thảo luận.
Mộc Vân nghe được, nhất thời đầu óc lại là một tiếng “ong ong…”
Môn vị không đóng lại sao?
Làm thế nào điều này có thể xảy ra, Mặc Hi của cô vẫn khỏe mạnh, khỏe mạnh, vì sao môn vị không đóng lại? Cô trước đây chưa bao giờ phát hiện thăng bé bị như vậy.
Cô lập tức giống như rơi vào trong hầm băng, một trận sợ hãi thật lớn dâng lên, một giây sau, cô cuối cùng cũng không quan tâm gì nữa, giống như người điên, nhào tới liền tiến tới trước bàn máy tính giữa hai âu chủ nhỏ Diệp mà ông ta vừa vị bác sĩ này.
“Điều này là không thể, làm sao mà môn vị của thằng bé lại đóng không được, điều này là không thể nào”
Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyTác giả: Đản QuyềnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngChương 1 “Diệp Sâm sắp trở về rồi?” Mộc Vân nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Diệp Sâm là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Mộc Vân hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Diệp trở về. Mộc Vân nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái nhìn xuống… Chương 172“Quan tâm đến ba cậu ấy làm gì, bác sĩ Lâm, cậu nhanh chóng bế đứa nhỏ đi theo tôi cùng làm kiểm tra đi, cô, y tá Tiêu, nhanh chóng đi tìm ba thắng nhỏ, gọi cậu ta đến đây”“Vâng thưa giáo sư?”Trước mắt Mộc Vân đó rồi.Thôi xong rồi thôi xong rồi, lần này phải làm sao đây? Đó không phải là Minh Thành, là Mặc Hi của cô mà, nếu như mà thông báo cho Diệp Hạc Hiến đến đây, anh ấy đến nhà trẻ hỏi một chút, vậy chẳng phải là đã để lộ ra sự tồn tại của hai đứa nhỏ rồi sao?Vậy anh ta còn trả đứa con trai này cho cô ấy không?Mộc Vân nóng lòng giống như là ổ kiến trên đống lửa, không có cách nào hết, cuối cùng cô chỉ có thể mang theo con gái nhanh chóng đi theo, định là chuyện đến đâu hay đến đó.Trong lúc cần thiết, để ý xem có thể nhân lúc đám người đó không chú ý, đưa con rời đi.Nhưng sau khi cô mang theo con gái đến sau, con trai bị bế đi lúc trước, đã bị mấy bác sĩ đem đến phòng khám, cũng không có bất cứ vấn đề gì, ông giáo sư đó lại trực tiếp đưa thằng bé mang đi kiểm tra.“Đợi chút! Bác sĩ, xin lỗi bác sĩ nhé, cháu nhà tôi nó không sao đâu, không cần đi kiểm tra”Mộc Vân đúng là lo lắng quá rồi, loại phòng kiểm tra với loại hình phong kín như vầy, trẻ con sao có thể tùy ý kiểm tra được? Con trai của cô cũng có bệnh gì đâu, đi vào e răng thằng bé sẽ rất sợ.Nhưng mà giáo sư này nhìn cô một cái, lại coi như cô là không khí.“Cô là ai?”“Hả? Tôi…Tôi là bảo mẫu của đứa trẻ này, mới được mời về” Mộc Vân có chút hổ thẹn mà trả lời.“Hóa ra là mới đến, vậy cô không biết nguyên nhân mà ông Diệp mời cô về để đưa đứa trẻ này tới đây phải không? Đứa trẻ này, từ bé đã ở trong bệnh viện này trưởng thành, được rồi, tôi chỉ nói như vậy với cô thôi, cô đợi ở bên cạnh đi, bây giờ tôi đưa cậu bé vào kiểm tra”Sau đó ông giáo sư này vốn dĩ không quan tâm đến sự phản đối của Mộc Vân, trực tiếp bảo trợ lý ôm đứa nhỏ vào phòng kiểm tra.Mộc Vân: “..”Không đúng, đây không phải là nói, đây là Mặc Hi con trai của cô Mộc Vân vừa tức vừa nóng nảy, muốn đi qua giải thích lại, nhưng lúc này, đứa nhỏ được đưa đi nằm trên bàn kiểm tra, kết quả trên máy tính bên ngoài đã bắt đâu dần dần xuất hiện.“Môn vị là không được đóng mở tốt, còn xuất hiện sưng nề, là những vấn đề gần đây mới xảy ra?”“Có lẽ đó lại là một vấn đề do thức ăn, trời ôi, đứa trẻ này”Sau khi giáo sư và trợ lý của ông nhìn thấy hình ảnh được hiển thị ở trên, ông bắt đầu đau lòng mà thảo luận.Mộc Vân nghe được, nhất thời đầu óc lại là một tiếng “ong ong…”Môn vị không đóng lại sao?Làm thế nào điều này có thể xảy ra, Mặc Hi của cô vẫn khỏe mạnh, khỏe mạnh, vì sao môn vị không đóng lại? Cô trước đây chưa bao giờ phát hiện thăng bé bị như vậy.Cô lập tức giống như rơi vào trong hầm băng, một trận sợ hãi thật lớn dâng lên, một giây sau, cô cuối cùng cũng không quan tâm gì nữa, giống như người điên, nhào tới liền tiến tới trước bàn máy tính giữa hai âu chủ nhỏ Diệp mà ông ta vừa vị bác sĩ này.“Điều này là không thể, làm sao mà môn vị của thằng bé lại đóng không được, điều này là không thể nào”