Sắc trời chợt bừng sáng, thời tiết nóng nực dần dần lùi đi, bên trong tứ hợp viện Hạnh Hoa của thủ đô.“Còn có thể có chuyện gì đáng sợ hơn chuyện này nữa sao?”Lâm Tiêu Đồng mới vừa tỉnh giấc đã phát hiện ra trên giường của mình có thêm một người dàn ông.Sống kiếp cún độc thân suốt hai mươi hai năm, Lâm Tiêu Đồng trợn tròn cả hai mắt.Cô đã từng nghe tới chuyện trên giường mọc ra thêm một con mèo, mọc ra thêm một cây nấm, nhưng mẹ nó chứ sao còn có thể xuất hiện cả một người đàn ông cao đến một mét tám mươi thế này. K1ch thích, quá k1ch thích, trái tim kích động của Lâm Tiêu Đồng đập thình thịch.Cô nằm ở trên giường, không dám nhúc nhích, căng thẳng đến độ lòng bàn tay đổ mồ hôi. Ván giường cứng nhắc dưới thân đã nhắc nhở cô rằng, chiếu giường này tuyệt đối không phải chiếc giường đôi rộng một mét tám ở trong khách sạn tối hôm qua cô nghỉ lại.Lâm Tiêu Đồng nằm trên giường, đôi mắt xoay tròn, miệng ngậm thật chặt quan sát hoàn cảnh bốn xung quanh.Trên người cô đang đắp một chiếc chăn in…

Chương 8: Chương 8

Thập Niên 70 Tay Cầm Hạt Dưa Xem Kịch Ở Tứ Hợp ViệnTác giả: Tam Đốn La BặcTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngSắc trời chợt bừng sáng, thời tiết nóng nực dần dần lùi đi, bên trong tứ hợp viện Hạnh Hoa của thủ đô.“Còn có thể có chuyện gì đáng sợ hơn chuyện này nữa sao?”Lâm Tiêu Đồng mới vừa tỉnh giấc đã phát hiện ra trên giường của mình có thêm một người dàn ông.Sống kiếp cún độc thân suốt hai mươi hai năm, Lâm Tiêu Đồng trợn tròn cả hai mắt.Cô đã từng nghe tới chuyện trên giường mọc ra thêm một con mèo, mọc ra thêm một cây nấm, nhưng mẹ nó chứ sao còn có thể xuất hiện cả một người đàn ông cao đến một mét tám mươi thế này. K1ch thích, quá k1ch thích, trái tim kích động của Lâm Tiêu Đồng đập thình thịch.Cô nằm ở trên giường, không dám nhúc nhích, căng thẳng đến độ lòng bàn tay đổ mồ hôi. Ván giường cứng nhắc dưới thân đã nhắc nhở cô rằng, chiếu giường này tuyệt đối không phải chiếc giường đôi rộng một mét tám ở trong khách sạn tối hôm qua cô nghỉ lại.Lâm Tiêu Đồng nằm trên giường, đôi mắt xoay tròn, miệng ngậm thật chặt quan sát hoàn cảnh bốn xung quanh.Trên người cô đang đắp một chiếc chăn in… Dì út Cảnh Thiến là giáo viên trung học, chú út Vệ Kiến Viễn là phó cục trưởng cục công an.Cha Lâm mẹ Lâm quanh năm phục vụ trong quân đội, đến tuổi Lâm Tiêu Đồng đi học liền đưa đến nhà dì út chú út sinh hoạt.Có thể nói Lâm Tiêu Đồng đã ở đây mười tám năm qua, phần lớn thời gian đều là sinh hoạt trong sân nhà khu nhà này.Lâm Tiêu Đồng dừng xe xong, giúp đỡ xách những món nhẹ nhàng như bánh trứng gà, sau đó hai người sánh vai nhau đi vào bên trong."A, Tiêu Đồng trở về rồi đấy à, cậu nhóc bên cạnh trông cũng không tệ nha, lớn lên cao lớn, mặt mũi cũng anh tuấn."Các bác gái nói chuyện phiếm dưới lầu nhìn thấy Tạ Nghệ mặc một thân quân trang màu xanh lá cây liền tấm tắc khen ngợi."Trên tay còn xách nhiều đồ như vậy, đến tám phần là người yêu của Tiêu Đồng rồi."Tạ Nghệ vừa nghe đã vui vẻ, quay đầu nhìn Tiêu Đồng bên cạnh, khóe miệng cong cong.Lặng lẽ ưỡn thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên lầu."Chị ơi, sao giờ chị mới về? Đậu Đậu chờ chị lâu lắm rồi."Người mở cửa là một bé con nhỏ như hạt đậu, bé trực tiếp nhào tới, ôm lấy đùi Lâm Tiêu Đồng.Hạt đậu nhỏ là con trai nhà dì út, tên là Vệ Lai, năm nay năm tuổi, từ lúc nó sinh ra Lâm Tiêu Đồng đã ở trong nhà họ Vệ, Đậu Đậu luôn dính chặt lấy Lâm Tiêu Đồng.“Tiêu Đồng, Tạ Nghệ, mau vào đi, sáng nay lúc Đậu Đậu rời giường vẫn luôn chờ bọn cháu trở về, nhắc đi nhắc lại làm dì đau đầu quá.”Cảnh Thiến cũng bước nhanh ra, giữ chặt tay Lâm Tiêu Đồng, gọi Tạ Nghệ vào nhà.Chú út Vệ Kiến Viễn vỗ vỗ bả vai Tạ Nghệ.Giọng nói Cảnh Thiến dịu dàng mềm mại, Lâm Tiêu Đồng nghe những lời này, sống mũi không khỏi hơi chua xót.Kiếp trước cô lớn lên trong cô nhi viện, ở nơi này hôm nay cô lại cảm nhận được tình yêu của mẹ trên người Cảnh Thiến.Trong lúc nhất thời cảm giác bất lực, tủi thân khi vừa tới thế giới này lập tức bùng nổ, Lâm Tiêu Đồng nhịn không được ghé vào trong lòng Cảnh Thiến bật khóc.Dì út ôm lấy cô, chậm rãi nâng tay vuốt v e mái tóc, nghĩ đến người chị gái và người anh rể đã hy sinh, bà càng xót xa cho đứa cháu gái này.Vệ Đậu Đậu thấy chị khóc, mẹ cũng sắp khóc nên vội vàng dỗ dành ngay: "Mẹ, mẹ còn nói con, chị gái con lớn như vậy mà còn khóc sụt sịt, thật xấu hổ quá."Vệ Kiến Viễn và Tạ Nghệ vừa đặt đống đồ vào trong bếp, quay lại đã thấy vợ và cháu gái ôm nhau khóc."Tiêu Đồng, nói cho chú dì biết, đã xảy ra chuyện gì rồi? Có phải ở bên ngoài đã chịu uất ức rồi không?"Ánh mắt yêu quý của Vệ Kiến Viễn nhìn Tạ Nghệ ngay lập tức chuyển sang dò xét..

Dì út Cảnh Thiến là giáo viên trung học, chú út Vệ Kiến Viễn là phó cục trưởng cục công an.

Cha Lâm mẹ Lâm quanh năm phục vụ trong quân đội, đến tuổi Lâm Tiêu Đồng đi học liền đưa đến nhà dì út chú út sinh hoạt.

Có thể nói Lâm Tiêu Đồng đã ở đây mười tám năm qua, phần lớn thời gian đều là sinh hoạt trong sân nhà khu nhà này.

Lâm Tiêu Đồng dừng xe xong, giúp đỡ xách những món nhẹ nhàng như bánh trứng gà, sau đó hai người sánh vai nhau đi vào bên trong.

"A, Tiêu Đồng trở về rồi đấy à, cậu nhóc bên cạnh trông cũng không tệ nha, lớn lên cao lớn, mặt mũi cũng anh tuấn.

"Các bác gái nói chuyện phiếm dưới lầu nhìn thấy Tạ Nghệ mặc một thân quân trang màu xanh lá cây liền tấm tắc khen ngợi.

"Trên tay còn xách nhiều đồ như vậy, đến tám phần là người yêu của Tiêu Đồng rồi.

"Tạ Nghệ vừa nghe đã vui vẻ, quay đầu nhìn Tiêu Đồng bên cạnh, khóe miệng cong cong.

Lặng lẽ ưỡn thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên lầu.

"Chị ơi, sao giờ chị mới về? Đậu Đậu chờ chị lâu lắm rồi.

"Người mở cửa là một bé con nhỏ như hạt đậu, bé trực tiếp nhào tới, ôm lấy đùi Lâm Tiêu Đồng.

Hạt đậu nhỏ là con trai nhà dì út, tên là Vệ Lai, năm nay năm tuổi, từ lúc nó sinh ra Lâm Tiêu Đồng đã ở trong nhà họ Vệ, Đậu Đậu luôn dính chặt lấy Lâm Tiêu Đồng.

“Tiêu Đồng, Tạ Nghệ, mau vào đi, sáng nay lúc Đậu Đậu rời giường vẫn luôn chờ bọn cháu trở về, nhắc đi nhắc lại làm dì đau đầu quá.

”Cảnh Thiến cũng bước nhanh ra, giữ chặt tay Lâm Tiêu Đồng, gọi Tạ Nghệ vào nhà.

Chú út Vệ Kiến Viễn vỗ vỗ bả vai Tạ Nghệ.

Giọng nói Cảnh Thiến dịu dàng mềm mại, Lâm Tiêu Đồng nghe những lời này, sống mũi không khỏi hơi chua xót.

Kiếp trước cô lớn lên trong cô nhi viện, ở nơi này hôm nay cô lại cảm nhận được tình yêu của mẹ trên người Cảnh Thiến.

Trong lúc nhất thời cảm giác bất lực, tủi thân khi vừa tới thế giới này lập tức bùng nổ, Lâm Tiêu Đồng nhịn không được ghé vào trong lòng Cảnh Thiến bật khóc.

Dì út ôm lấy cô, chậm rãi nâng tay vuốt v e mái tóc, nghĩ đến người chị gái và người anh rể đã hy sinh, bà càng xót xa cho đứa cháu gái này.

Vệ Đậu Đậu thấy chị khóc, mẹ cũng sắp khóc nên vội vàng dỗ dành ngay: "Mẹ, mẹ còn nói con, chị gái con lớn như vậy mà còn khóc sụt sịt, thật xấu hổ quá.

"Vệ Kiến Viễn và Tạ Nghệ vừa đặt đống đồ vào trong bếp, quay lại đã thấy vợ và cháu gái ôm nhau khóc.

"Tiêu Đồng, nói cho chú dì biết, đã xảy ra chuyện gì rồi? Có phải ở bên ngoài đã chịu uất ức rồi không?"Ánh mắt yêu quý của Vệ Kiến Viễn nhìn Tạ Nghệ ngay lập tức chuyển sang dò xét.

.

Thập Niên 70 Tay Cầm Hạt Dưa Xem Kịch Ở Tứ Hợp ViệnTác giả: Tam Đốn La BặcTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngSắc trời chợt bừng sáng, thời tiết nóng nực dần dần lùi đi, bên trong tứ hợp viện Hạnh Hoa của thủ đô.“Còn có thể có chuyện gì đáng sợ hơn chuyện này nữa sao?”Lâm Tiêu Đồng mới vừa tỉnh giấc đã phát hiện ra trên giường của mình có thêm một người dàn ông.Sống kiếp cún độc thân suốt hai mươi hai năm, Lâm Tiêu Đồng trợn tròn cả hai mắt.Cô đã từng nghe tới chuyện trên giường mọc ra thêm một con mèo, mọc ra thêm một cây nấm, nhưng mẹ nó chứ sao còn có thể xuất hiện cả một người đàn ông cao đến một mét tám mươi thế này. K1ch thích, quá k1ch thích, trái tim kích động của Lâm Tiêu Đồng đập thình thịch.Cô nằm ở trên giường, không dám nhúc nhích, căng thẳng đến độ lòng bàn tay đổ mồ hôi. Ván giường cứng nhắc dưới thân đã nhắc nhở cô rằng, chiếu giường này tuyệt đối không phải chiếc giường đôi rộng một mét tám ở trong khách sạn tối hôm qua cô nghỉ lại.Lâm Tiêu Đồng nằm trên giường, đôi mắt xoay tròn, miệng ngậm thật chặt quan sát hoàn cảnh bốn xung quanh.Trên người cô đang đắp một chiếc chăn in… Dì út Cảnh Thiến là giáo viên trung học, chú út Vệ Kiến Viễn là phó cục trưởng cục công an.Cha Lâm mẹ Lâm quanh năm phục vụ trong quân đội, đến tuổi Lâm Tiêu Đồng đi học liền đưa đến nhà dì út chú út sinh hoạt.Có thể nói Lâm Tiêu Đồng đã ở đây mười tám năm qua, phần lớn thời gian đều là sinh hoạt trong sân nhà khu nhà này.Lâm Tiêu Đồng dừng xe xong, giúp đỡ xách những món nhẹ nhàng như bánh trứng gà, sau đó hai người sánh vai nhau đi vào bên trong."A, Tiêu Đồng trở về rồi đấy à, cậu nhóc bên cạnh trông cũng không tệ nha, lớn lên cao lớn, mặt mũi cũng anh tuấn."Các bác gái nói chuyện phiếm dưới lầu nhìn thấy Tạ Nghệ mặc một thân quân trang màu xanh lá cây liền tấm tắc khen ngợi."Trên tay còn xách nhiều đồ như vậy, đến tám phần là người yêu của Tiêu Đồng rồi."Tạ Nghệ vừa nghe đã vui vẻ, quay đầu nhìn Tiêu Đồng bên cạnh, khóe miệng cong cong.Lặng lẽ ưỡn thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực bước lên lầu."Chị ơi, sao giờ chị mới về? Đậu Đậu chờ chị lâu lắm rồi."Người mở cửa là một bé con nhỏ như hạt đậu, bé trực tiếp nhào tới, ôm lấy đùi Lâm Tiêu Đồng.Hạt đậu nhỏ là con trai nhà dì út, tên là Vệ Lai, năm nay năm tuổi, từ lúc nó sinh ra Lâm Tiêu Đồng đã ở trong nhà họ Vệ, Đậu Đậu luôn dính chặt lấy Lâm Tiêu Đồng.“Tiêu Đồng, Tạ Nghệ, mau vào đi, sáng nay lúc Đậu Đậu rời giường vẫn luôn chờ bọn cháu trở về, nhắc đi nhắc lại làm dì đau đầu quá.”Cảnh Thiến cũng bước nhanh ra, giữ chặt tay Lâm Tiêu Đồng, gọi Tạ Nghệ vào nhà.Chú út Vệ Kiến Viễn vỗ vỗ bả vai Tạ Nghệ.Giọng nói Cảnh Thiến dịu dàng mềm mại, Lâm Tiêu Đồng nghe những lời này, sống mũi không khỏi hơi chua xót.Kiếp trước cô lớn lên trong cô nhi viện, ở nơi này hôm nay cô lại cảm nhận được tình yêu của mẹ trên người Cảnh Thiến.Trong lúc nhất thời cảm giác bất lực, tủi thân khi vừa tới thế giới này lập tức bùng nổ, Lâm Tiêu Đồng nhịn không được ghé vào trong lòng Cảnh Thiến bật khóc.Dì út ôm lấy cô, chậm rãi nâng tay vuốt v e mái tóc, nghĩ đến người chị gái và người anh rể đã hy sinh, bà càng xót xa cho đứa cháu gái này.Vệ Đậu Đậu thấy chị khóc, mẹ cũng sắp khóc nên vội vàng dỗ dành ngay: "Mẹ, mẹ còn nói con, chị gái con lớn như vậy mà còn khóc sụt sịt, thật xấu hổ quá."Vệ Kiến Viễn và Tạ Nghệ vừa đặt đống đồ vào trong bếp, quay lại đã thấy vợ và cháu gái ôm nhau khóc."Tiêu Đồng, nói cho chú dì biết, đã xảy ra chuyện gì rồi? Có phải ở bên ngoài đã chịu uất ức rồi không?"Ánh mắt yêu quý của Vệ Kiến Viễn nhìn Tạ Nghệ ngay lập tức chuyển sang dò xét..

Chương 8: Chương 8