Nguyên Khang năm thứ 22, hoàng đế băng hà, Thái Tử kế vị ngai vàng, đổi quốc hiệu là Tuyên Đức. Trong cung lúc bấy giờ, những cánh hoa quế màu vàng nở rộ nhẹ nhàng rơi lả tả, bay vào khoảng không yên tĩnh mà u ám, mang theo mùi hương nhàn nhạt. Quách Bình công chúa - Thượng Quan Yên Uyển, mang lên mình bộ áo bào màu trắng, quỳ gối trước long sàng, kêu la đến khàn cả giọng,“Phụ hoàng”. Cuối cùng, vẫn không thể gọi những vinh sủng trong quá khứ trở về. Năm đó, hoàng đế Tuyên Đức lên ngôi được hơn ba tháng, thì lâm bệnh nặng, Cảnh Vương được lệnh thay mặt trông coi việc nước, được độ một tháng sau, Cảnh Vương thế mà lại chết bất đắc kỳ tử. Quách Bình công chúa thì bị nhốt vào một căn chòi hoang tàn đổ nát. Cả người bần hàn, cửa nát nhà tan, còn chịu cảnh bị người đời chế giễu. “Thượng Quan Yên Uyển, ngươi của trước kia không phải là một kẻ cao cao tại thượng sao? Thậm chí còn chưa bao giờ liếc mắt nhìn đến ta, ngươi của hiện tại thì sao nào? Bây giờ bản thân ngươi cũng chỉ có thể ở trong…

Chương 71: 71: Quách Bình Muội Thay Đổi Rồi

Quốc Sư Công Chúa Lại Đi Gặp Quỷ RồiTác giả: Thanh Phong Hoa Giải NgữTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhNguyên Khang năm thứ 22, hoàng đế băng hà, Thái Tử kế vị ngai vàng, đổi quốc hiệu là Tuyên Đức. Trong cung lúc bấy giờ, những cánh hoa quế màu vàng nở rộ nhẹ nhàng rơi lả tả, bay vào khoảng không yên tĩnh mà u ám, mang theo mùi hương nhàn nhạt. Quách Bình công chúa - Thượng Quan Yên Uyển, mang lên mình bộ áo bào màu trắng, quỳ gối trước long sàng, kêu la đến khàn cả giọng,“Phụ hoàng”. Cuối cùng, vẫn không thể gọi những vinh sủng trong quá khứ trở về. Năm đó, hoàng đế Tuyên Đức lên ngôi được hơn ba tháng, thì lâm bệnh nặng, Cảnh Vương được lệnh thay mặt trông coi việc nước, được độ một tháng sau, Cảnh Vương thế mà lại chết bất đắc kỳ tử. Quách Bình công chúa thì bị nhốt vào một căn chòi hoang tàn đổ nát. Cả người bần hàn, cửa nát nhà tan, còn chịu cảnh bị người đời chế giễu. “Thượng Quan Yên Uyển, ngươi của trước kia không phải là một kẻ cao cao tại thượng sao? Thậm chí còn chưa bao giờ liếc mắt nhìn đến ta, ngươi của hiện tại thì sao nào? Bây giờ bản thân ngươi cũng chỉ có thể ở trong… Thượng Quan Trạch Mộc lập tức mỉm cười và hỏi,"Quách Bình, đừng cố úp úp mở mở trước mặt hoàng huynh, nếu muội có bất kỳ ý tưởng hay nào, hãy nói cho huynh nghe."Thượng Quan Yên Uyển đi tới bên cạnh hắn ta, ghé vào tai hắn ta thì thầm vài câu.Thượng Quan Trạch Mộc đầu tiên là kinh ngạc, sau đó vẻ mặt có chút nặng nề, nghe xong càng thêm vui vẻ.Nhưng vẫn có chút lo lắng, lại hỏi, "Quách Bình, ta luôn cảm thấy chuyện này có chút liều mạng, giống như Tưởng Quý phi…"Thượng Quan Yên Uyển cắt ngang lời hắn ta, tự tin nói,"Hoàng huynh, muội biết huynh đang lo lắng cái gì, nhưng huynh yên tâm, muội bảo đảm, nhất định, sẽ thành công."Thượng Quan Trạch Mộc thấy nàng như vậy cũng không nhiều lời, hỏi ngược lại,"Vậy muội dự định khi nào thì nói?"Khóe miệng Thượng Quan Yên Uyển nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý,“Muội đang chuẩn bị tiệc ngắm hoa, mấy ngày nữa hoàng tổ mẫu và thái hậu đều sẽ đi, nếu muốn nói chuyện thì phải tìm một dịp thích hợp."Thượng Quan Trạch nhìn nàng thật lâu, trầm giọng nói,"Quách Bình, muội thay đổi rồi."Thượng Quan Yên Uyển không phủ nhận lời hắn ta nói, chỉ là khẽ cười nói,"Hoàng huynh, khi người ta trải qua một số chuyện ở quá khứ không muốn nhìn lại, tự nhiên sẽ thay đổi.Thế gian vô thường, có thể một ngày muội là công chúa cao quý, có thể ngày mai muội thành vong hồn dưới đao.Cho nên khi còn sống, dù đang hưởng vinh hoa phú quý, lúc bình an cũng phải đề phòng hiểm nguy, nếu không thì hối hận cũng đã muộn.Đôi khi trưởng thành chỉ là một khoảnh khắc.”Tuy nhiên, nàng đã phải trả giá đắt cho sự trưởng thành của mình.Nàng đã trở thành như bây giờ, tính toán được mọi thứ và thận trọng, nhưng nàng buộc phải làm vậy, bởi vì nàng không muốn và không dám nghĩ đi theo con đường cũ ở đời trước của mình.Nếu không phải tự mình trải qua kết cục bi thảm của kiếp trước, có lẽ nàng vẫn là Thượng Quan Yên Uyển vẫn ngây thơ, ngang ngược và bướng bỉnh.Thượng Quan Trạch Mộc nhìn thấy trong mắt nàng bi thương sâu thẳm xen lẫn một tia kiên nghị, trong lòng vô cùng kinh ngạc, nàng vì sao đột nhiên có ý nghĩ như vậy?Nhưng hắn ta không có tiếp tục hỏi, mà là nhẹ giọng nói,"Quách Bình, mặc kệ trải qua chuyện gì, nhất định phải nhớ kỹ.Hoàng huynh, phụ hoàng, mẫu hậu và bát ca của muội sẽ luôn đứng sau lưng muội, mỗi khi muội mỏi mệt, hãy nhớ quay đầu nhìn lại."Truyện edit bởi nhà YuXu, mọi người có thể xem bản chính thức tại thiên sách.Trong lòng Thượng Quan Yên Uyển nóng lên, chóp mũi đau nhức, nhịn không được ôm hắn ta một cái.

Thượng Quan Trạch Mộc lập tức mỉm cười và hỏi,"Quách Bình, đừng cố úp úp mở mở trước mặt hoàng huynh, nếu muội có bất kỳ ý tưởng hay nào, hãy nói cho huynh nghe.

"

Thượng Quan Yên Uyển đi tới bên cạnh hắn ta, ghé vào tai hắn ta thì thầm vài câu.

Thượng Quan Trạch Mộc đầu tiên là kinh ngạc, sau đó vẻ mặt có chút nặng nề, nghe xong càng thêm vui vẻ.

Nhưng vẫn có chút lo lắng, lại hỏi, "Quách Bình, ta luôn cảm thấy chuyện này có chút liều mạng, giống như Tưởng Quý phi…"

Thượng Quan Yên Uyển cắt ngang lời hắn ta, tự tin nói,"Hoàng huynh, muội biết huynh đang lo lắng cái gì, nhưng huynh yên tâm, muội bảo đảm, nhất định, sẽ thành công.

"

Thượng Quan Trạch Mộc thấy nàng như vậy cũng không nhiều lời, hỏi ngược lại,"Vậy muội dự định khi nào thì nói?"

Khóe miệng Thượng Quan Yên Uyển nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý,“Muội đang chuẩn bị tiệc ngắm hoa, mấy ngày nữa hoàng tổ mẫu và thái hậu đều sẽ đi, nếu muốn nói chuyện thì phải tìm một dịp thích hợp.

"

Thượng Quan Trạch nhìn nàng thật lâu, trầm giọng nói,"Quách Bình, muội thay đổi rồi.

"

Thượng Quan Yên Uyển không phủ nhận lời hắn ta nói, chỉ là khẽ cười nói,"Hoàng huynh, khi người ta trải qua một số chuyện ở quá khứ không muốn nhìn lại, tự nhiên sẽ thay đổi.

Thế gian vô thường, có thể một ngày muội là công chúa cao quý, có thể ngày mai muội thành vong hồn dưới đao.

Cho nên khi còn sống, dù đang hưởng vinh hoa phú quý, lúc bình an cũng phải đề phòng hiểm nguy, nếu không thì hối hận cũng đã muộn.

Đôi khi trưởng thành chỉ là một khoảnh khắc.

Tuy nhiên, nàng đã phải trả giá đắt cho sự trưởng thành của mình.

Nàng đã trở thành như bây giờ, tính toán được mọi thứ và thận trọng, nhưng nàng buộc phải làm vậy, bởi vì nàng không muốn và không dám nghĩ đi theo con đường cũ ở đời trước của mình.

Nếu không phải tự mình trải qua kết cục bi thảm của kiếp trước, có lẽ nàng vẫn là Thượng Quan Yên Uyển vẫn ngây thơ, ngang ngược và bướng bỉnh.

Thượng Quan Trạch Mộc nhìn thấy trong mắt nàng bi thương sâu thẳm xen lẫn một tia kiên nghị, trong lòng vô cùng kinh ngạc, nàng vì sao đột nhiên có ý nghĩ như vậy?

Nhưng hắn ta không có tiếp tục hỏi, mà là nhẹ giọng nói,"Quách Bình, mặc kệ trải qua chuyện gì, nhất định phải nhớ kỹ.

Hoàng huynh, phụ hoàng, mẫu hậu và bát ca của muội sẽ luôn đứng sau lưng muội, mỗi khi muội mỏi mệt, hãy nhớ quay đầu nhìn lại.

"

Truyện edit bởi nhà YuXu, mọi người có thể xem bản chính thức tại thiên sách.

Trong lòng Thượng Quan Yên Uyển nóng lên, chóp mũi đau nhức, nhịn không được ôm hắn ta một cái.

Quốc Sư Công Chúa Lại Đi Gặp Quỷ RồiTác giả: Thanh Phong Hoa Giải NgữTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng SinhNguyên Khang năm thứ 22, hoàng đế băng hà, Thái Tử kế vị ngai vàng, đổi quốc hiệu là Tuyên Đức. Trong cung lúc bấy giờ, những cánh hoa quế màu vàng nở rộ nhẹ nhàng rơi lả tả, bay vào khoảng không yên tĩnh mà u ám, mang theo mùi hương nhàn nhạt. Quách Bình công chúa - Thượng Quan Yên Uyển, mang lên mình bộ áo bào màu trắng, quỳ gối trước long sàng, kêu la đến khàn cả giọng,“Phụ hoàng”. Cuối cùng, vẫn không thể gọi những vinh sủng trong quá khứ trở về. Năm đó, hoàng đế Tuyên Đức lên ngôi được hơn ba tháng, thì lâm bệnh nặng, Cảnh Vương được lệnh thay mặt trông coi việc nước, được độ một tháng sau, Cảnh Vương thế mà lại chết bất đắc kỳ tử. Quách Bình công chúa thì bị nhốt vào một căn chòi hoang tàn đổ nát. Cả người bần hàn, cửa nát nhà tan, còn chịu cảnh bị người đời chế giễu. “Thượng Quan Yên Uyển, ngươi của trước kia không phải là một kẻ cao cao tại thượng sao? Thậm chí còn chưa bao giờ liếc mắt nhìn đến ta, ngươi của hiện tại thì sao nào? Bây giờ bản thân ngươi cũng chỉ có thể ở trong… Thượng Quan Trạch Mộc lập tức mỉm cười và hỏi,"Quách Bình, đừng cố úp úp mở mở trước mặt hoàng huynh, nếu muội có bất kỳ ý tưởng hay nào, hãy nói cho huynh nghe."Thượng Quan Yên Uyển đi tới bên cạnh hắn ta, ghé vào tai hắn ta thì thầm vài câu.Thượng Quan Trạch Mộc đầu tiên là kinh ngạc, sau đó vẻ mặt có chút nặng nề, nghe xong càng thêm vui vẻ.Nhưng vẫn có chút lo lắng, lại hỏi, "Quách Bình, ta luôn cảm thấy chuyện này có chút liều mạng, giống như Tưởng Quý phi…"Thượng Quan Yên Uyển cắt ngang lời hắn ta, tự tin nói,"Hoàng huynh, muội biết huynh đang lo lắng cái gì, nhưng huynh yên tâm, muội bảo đảm, nhất định, sẽ thành công."Thượng Quan Trạch Mộc thấy nàng như vậy cũng không nhiều lời, hỏi ngược lại,"Vậy muội dự định khi nào thì nói?"Khóe miệng Thượng Quan Yên Uyển nhếch lên, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý,“Muội đang chuẩn bị tiệc ngắm hoa, mấy ngày nữa hoàng tổ mẫu và thái hậu đều sẽ đi, nếu muốn nói chuyện thì phải tìm một dịp thích hợp."Thượng Quan Trạch nhìn nàng thật lâu, trầm giọng nói,"Quách Bình, muội thay đổi rồi."Thượng Quan Yên Uyển không phủ nhận lời hắn ta nói, chỉ là khẽ cười nói,"Hoàng huynh, khi người ta trải qua một số chuyện ở quá khứ không muốn nhìn lại, tự nhiên sẽ thay đổi.Thế gian vô thường, có thể một ngày muội là công chúa cao quý, có thể ngày mai muội thành vong hồn dưới đao.Cho nên khi còn sống, dù đang hưởng vinh hoa phú quý, lúc bình an cũng phải đề phòng hiểm nguy, nếu không thì hối hận cũng đã muộn.Đôi khi trưởng thành chỉ là một khoảnh khắc.”Tuy nhiên, nàng đã phải trả giá đắt cho sự trưởng thành của mình.Nàng đã trở thành như bây giờ, tính toán được mọi thứ và thận trọng, nhưng nàng buộc phải làm vậy, bởi vì nàng không muốn và không dám nghĩ đi theo con đường cũ ở đời trước của mình.Nếu không phải tự mình trải qua kết cục bi thảm của kiếp trước, có lẽ nàng vẫn là Thượng Quan Yên Uyển vẫn ngây thơ, ngang ngược và bướng bỉnh.Thượng Quan Trạch Mộc nhìn thấy trong mắt nàng bi thương sâu thẳm xen lẫn một tia kiên nghị, trong lòng vô cùng kinh ngạc, nàng vì sao đột nhiên có ý nghĩ như vậy?Nhưng hắn ta không có tiếp tục hỏi, mà là nhẹ giọng nói,"Quách Bình, mặc kệ trải qua chuyện gì, nhất định phải nhớ kỹ.Hoàng huynh, phụ hoàng, mẫu hậu và bát ca của muội sẽ luôn đứng sau lưng muội, mỗi khi muội mỏi mệt, hãy nhớ quay đầu nhìn lại."Truyện edit bởi nhà YuXu, mọi người có thể xem bản chính thức tại thiên sách.Trong lòng Thượng Quan Yên Uyển nóng lên, chóp mũi đau nhức, nhịn không được ôm hắn ta một cái.

Chương 71: 71: Quách Bình Muội Thay Đổi Rồi