Thành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có…
Chương 313: Chương 313
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mặt mọi người đều nhuốm vẻ kinh ngạc.Không ngờ cô công chúa nhỏ được nhà họ Tô cưng chiều trong lòng bàn tay lại là con gái của chiến thần?Đầu óc ông cụ và bà cụ Mộc ong ong.Mấy ngày trước Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới nói muốn nhận người thân…. giờ Mộc Quy Phàm lại nói Túc Bảo là con gái anh…Vậy là, người ba Túc Bảo muốn nhận chẳng phải lão tư nhà họ, mà là Mộc Quy Phàm?Trái tim hai ông bà họ Mộc lạnh buốt…Hỏng rồi hỏng rồi!Nhìn kiểu đánh người của Mộc Quy Phàm cũng đủ biết anh không dễ chọc chút nào, bây giờ nhà họ Mộc đắc tội với anh rồi ư?Ông cụ Mộc run rẩy nói: “Bình tĩnh…. đừng hoang mang! Người không biết thì không có tội, nói sao thì chúng ta cũng là người thân của Tiểu Mộc…”Bà cụ Mộc: “Đúng đúng!”Hai ông bà cụ gắng gượng trấn tĩnh.Chỉ thấy Mộc Quy Phàm với thân hình cao lớn đang một tay ẵm cục một nhỏ.Anh mặc đồ đen càng làm nổi bật bờ vai mạnh mẽ, còn Túc Bảo vận chiếc đầm trắng bồng bềnh bên cạnh càng trở nên mềm mại đáng yêu.Sự kết hợp này khiến trái tim người ta không khỏi hẫng mất vài nhịp, quá dễ thương.Mộc Quy Phàm duỗi tay véo cằm Túc Bảo, cong môi cười: “Nhóc con, gọi ba đi nào!”Túc Bảo: “…”“Hồi nãy ba có ngầu không? Hửm.”Túc Bảo: “…”Tô Nhất Trần đứng bên cạnh, mặt không chút cảm xúc: mới gặp lần đầu đã tự nhiên như này ư?Hai mắt cục bột nhỏ nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, cô bé luôn cảm thấy người ba này không được thông minh lắm.Có điều trước đây mẹ cô bé dạy rồi, khi người khác muốn được khen ngợi, ngàn vạn lần đừng keo kiệt lời khen, biết đâu chỉ một câu nói của con cũng có thể thay đổi cuộc đời một con người.Vì thế, Túc Bảo giơ ngón cái, nói: “Ngầu, cực kỳ ngầu.. ngầu đến ngất ngây.”Mộc Quy Phàm ngẩn người rồi bỗng phì cười.Cục bột nhỏ này…. quá đúng với sở thích của anh.“Nói cho ba biết, bọn họ bắt nạt con như thế nào?” Mộc Quy Phàm liếc đám người nhà họ Mộc một cái.Tuy hồi nãy đã đánh quản gia Chương một trận, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tội của quản gia Chương phạt xong thì phải tính sổ tiếp tội của nhà họ Mộc.Tính kỹ hơn chút thì, tội ông già kia do ông già chịu, bà già kia do bà già chịu.Tóm lại không thể chịu chút thiệt thòi nào.Túc Bảo cũng không chịu thua kém, sống ở nhà họ Tô một thời gian, vốn từ vựng và logic của cô bé đã hoàn thiện, ngày một diễn đạt rõ ràng: “Bà cụ nhà họ Mộc tổ chức sinh nhật nên mời con và cậu tới, nhưng không cho hai cậu cháu con vào cửa mà sắp xếp cho ngồi đằng kia.”Túc Bảo chỉ vào một góc tối ở bên cạnh cửa lớn.
Mặt mọi người đều nhuốm vẻ kinh ngạc.
Không ngờ cô công chúa nhỏ được nhà họ Tô cưng chiều trong lòng bàn tay lại là con gái của chiến thần?
Đầu óc ông cụ và bà cụ Mộc ong ong.
Mấy ngày trước Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới nói muốn nhận người thân…. giờ Mộc Quy Phàm lại nói Túc Bảo là con gái anh…
Vậy là, người ba Túc Bảo muốn nhận chẳng phải lão tư nhà họ, mà là Mộc Quy Phàm?
Trái tim hai ông bà họ Mộc lạnh buốt…
Hỏng rồi hỏng rồi!
Nhìn kiểu đánh người của Mộc Quy Phàm cũng đủ biết anh không dễ chọc chút nào, bây giờ nhà họ Mộc đắc tội với anh rồi ư?
Ông cụ Mộc run rẩy nói: “Bình tĩnh…. đừng hoang mang! Người không biết thì không có tội, nói sao thì chúng ta cũng là người thân của Tiểu Mộc…”
Bà cụ Mộc: “Đúng đúng!”
Hai ông bà cụ gắng gượng trấn tĩnh.
Chỉ thấy Mộc Quy Phàm với thân hình cao lớn đang một tay ẵm cục một nhỏ.
Anh mặc đồ đen càng làm nổi bật bờ vai mạnh mẽ, còn Túc Bảo vận chiếc đầm trắng bồng bềnh bên cạnh càng trở nên mềm mại đáng yêu.
Sự kết hợp này khiến trái tim người ta không khỏi hẫng mất vài nhịp, quá dễ thương.
Mộc Quy Phàm duỗi tay véo cằm Túc Bảo, cong môi cười: “Nhóc con, gọi ba đi nào!”
Túc Bảo: “…”
“Hồi nãy ba có ngầu không? Hửm.”
Túc Bảo: “…”
Tô Nhất Trần đứng bên cạnh, mặt không chút cảm xúc: mới gặp lần đầu đã tự nhiên như này ư?
Hai mắt cục bột nhỏ nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, cô bé luôn cảm thấy người ba này không được thông minh lắm.
Có điều trước đây mẹ cô bé dạy rồi, khi người khác muốn được khen ngợi, ngàn vạn lần đừng keo kiệt lời khen, biết đâu chỉ một câu nói của con cũng có thể thay đổi cuộc đời một con người.
Vì thế, Túc Bảo giơ ngón cái, nói: “Ngầu, cực kỳ ngầu.. ngầu đến ngất ngây.”
Mộc Quy Phàm ngẩn người rồi bỗng phì cười.
Cục bột nhỏ này…. quá đúng với sở thích của anh.
“Nói cho ba biết, bọn họ bắt nạt con như thế nào?” Mộc Quy Phàm liếc đám người nhà họ Mộc một cái.
Tuy hồi nãy đã đánh quản gia Chương một trận, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tội của quản gia Chương phạt xong thì phải tính sổ tiếp tội của nhà họ Mộc.
Tính kỹ hơn chút thì, tội ông già kia do ông già chịu, bà già kia do bà già chịu.
Tóm lại không thể chịu chút thiệt thòi nào.
Túc Bảo cũng không chịu thua kém, sống ở nhà họ Tô một thời gian, vốn từ vựng và logic của cô bé đã hoàn thiện, ngày một diễn đạt rõ ràng: “Bà cụ nhà họ Mộc tổ chức sinh nhật nên mời con và cậu tới, nhưng không cho hai cậu cháu con vào cửa mà sắp xếp cho ngồi đằng kia.”
Túc Bảo chỉ vào một góc tối ở bên cạnh cửa lớn.
Tiểu Túc Bảo Đáng GờmTác giả: Tề LanTruyện Ngôn TìnhThành phố Lâm An, khu biệt thự số 1 Chiến Thanh, nhà họ Lâm. Hôm nay là Lễ hội đèn lồng, đèn và dây hoa ở khắp mọi nơi, làm tăng thêm không khí nhộn nhịp cho Lâm gia. Đột nhiên, một tiếng hét xuyên tới. "A” Cùng với đó là tiếng “bang bang bang” vang lên, một phụ nữ mang thai lăn xuống cầu thang! Mọi người kêu lên, vội vã vây quanh cô ta. Tổng giám đốc Lâm gia Lâm Phong sốt ruột hỏi: "Thấm Tâm, em thế nào? Giữa ha.i chân của người phụ nữ chảy ra một dòng máu tươi, sắc mặt tái nhợt, kinh hãi nói: "Lâm Phong, em đau quá...!Con của chúng ta...!Mau cứu con của chúng ta!” Lâm gia lão phu nhân hoảng hốt không thôi, luôn miệng hỏi: "Chuyện gì xảy ra!? Mục Thấm Tâm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cầu thang. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cô bé chừng ba tuổi rưỡi đang đứng ở bậc thang trên cùng, nhìn thấy ánh mắt của mọi người, bé con sợ hãi ôm con thỏ nhỏ vào trong lòng. Lâm lão gia giận dữ: "Có phải mày đẩy Thấm Tâm hay không? !" Cô gái nhỏ mím môi: "Không phải con, con không có… Mặt mọi người đều nhuốm vẻ kinh ngạc.Không ngờ cô công chúa nhỏ được nhà họ Tô cưng chiều trong lòng bàn tay lại là con gái của chiến thần?Đầu óc ông cụ và bà cụ Mộc ong ong.Mấy ngày trước Tô Nhất Trần dẫn Túc Bảo tới nói muốn nhận người thân…. giờ Mộc Quy Phàm lại nói Túc Bảo là con gái anh…Vậy là, người ba Túc Bảo muốn nhận chẳng phải lão tư nhà họ, mà là Mộc Quy Phàm?Trái tim hai ông bà họ Mộc lạnh buốt…Hỏng rồi hỏng rồi!Nhìn kiểu đánh người của Mộc Quy Phàm cũng đủ biết anh không dễ chọc chút nào, bây giờ nhà họ Mộc đắc tội với anh rồi ư?Ông cụ Mộc run rẩy nói: “Bình tĩnh…. đừng hoang mang! Người không biết thì không có tội, nói sao thì chúng ta cũng là người thân của Tiểu Mộc…”Bà cụ Mộc: “Đúng đúng!”Hai ông bà cụ gắng gượng trấn tĩnh.Chỉ thấy Mộc Quy Phàm với thân hình cao lớn đang một tay ẵm cục một nhỏ.Anh mặc đồ đen càng làm nổi bật bờ vai mạnh mẽ, còn Túc Bảo vận chiếc đầm trắng bồng bềnh bên cạnh càng trở nên mềm mại đáng yêu.Sự kết hợp này khiến trái tim người ta không khỏi hẫng mất vài nhịp, quá dễ thương.Mộc Quy Phàm duỗi tay véo cằm Túc Bảo, cong môi cười: “Nhóc con, gọi ba đi nào!”Túc Bảo: “…”“Hồi nãy ba có ngầu không? Hửm.”Túc Bảo: “…”Tô Nhất Trần đứng bên cạnh, mặt không chút cảm xúc: mới gặp lần đầu đã tự nhiên như này ư?Hai mắt cục bột nhỏ nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mặt, cô bé luôn cảm thấy người ba này không được thông minh lắm.Có điều trước đây mẹ cô bé dạy rồi, khi người khác muốn được khen ngợi, ngàn vạn lần đừng keo kiệt lời khen, biết đâu chỉ một câu nói của con cũng có thể thay đổi cuộc đời một con người.Vì thế, Túc Bảo giơ ngón cái, nói: “Ngầu, cực kỳ ngầu.. ngầu đến ngất ngây.”Mộc Quy Phàm ngẩn người rồi bỗng phì cười.Cục bột nhỏ này…. quá đúng với sở thích của anh.“Nói cho ba biết, bọn họ bắt nạt con như thế nào?” Mộc Quy Phàm liếc đám người nhà họ Mộc một cái.Tuy hồi nãy đã đánh quản gia Chương một trận, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tội của quản gia Chương phạt xong thì phải tính sổ tiếp tội của nhà họ Mộc.Tính kỹ hơn chút thì, tội ông già kia do ông già chịu, bà già kia do bà già chịu.Tóm lại không thể chịu chút thiệt thòi nào.Túc Bảo cũng không chịu thua kém, sống ở nhà họ Tô một thời gian, vốn từ vựng và logic của cô bé đã hoàn thiện, ngày một diễn đạt rõ ràng: “Bà cụ nhà họ Mộc tổ chức sinh nhật nên mời con và cậu tới, nhưng không cho hai cậu cháu con vào cửa mà sắp xếp cho ngồi đằng kia.”Túc Bảo chỉ vào một góc tối ở bên cạnh cửa lớn.